Chương 579: Tắc Hạ Kiếm Thánh (2)
Ðứng ở lập trường tam Tấn, Hạng Thiếu Long tốt nhất bị người Tề giết, lúc ấy Tần và Tề đánh nhau, đối với tam Tấn có lợi chứ không hại.
Hạng Thiếu Long lúc này bỏ đi ý định đánh cắp đao mới rời khỏi, nhưng cần phải thoát thân, vội vàng bỏ hết mọi tạp niệm, thâu nhiếp tinh thần, keng một tiếng rút thanh Huyết Lăng, gằn giọng nói,Xin mời kiếm thánh chỉ giáo."
Gã biết được chuyện này khó mà yên được, cho nên cần phải đánh nhanh quyết nhanh, nhắm thời cơ để chạy thoát, nếu không khi có kẻ khác đến gã có cánh cũng khó bay.
Tào Thu Ðạo bình thản nói,Gan dạ lắm, mười năm nay chưa có ai rút kiếm trước mặt Tào mỗ. Các hạ có thể yên tâm, bởi vì Tào mỗ đã hạ lệnh không cho bất cứ kẻ nào đến gần đại đường trong đêm nay. Nếu có kẻ vi phạm sẽ do Tào mỗ chính tay xử quyết, mà các hạ chính là người đầu tiên vi phạm."
Hạng Thiếu Long thấy đối phương chưa rút kiếm, nhưng vẫn ung dung, nào dám khinh địch, hơi cúi người tới trước, mũi kiếm chỉ về trước nhất thời sinh ra khí thế tạo ra một áp lực tinh thần vô hình chỉ có cao thủ mới có được.
Tào Thu Ðạo nhường mắt lên, lộ vẻ ngạc nhiên nói,Rút kiếm ra!"
Hạng Thiếu Long tiếc không nói câu ấy, gã thật sự lo sợ vì đối thủ là một nhân vật đệ nhất thiên hạ, thấy đối phương rút kiếm ra, nào dám chần chừ, thi triển một chiêu có công lẫn thủ lợi hại nhất trong tam đại sát chiêu của Mặc thị kiếm pháp, bước chân lướt về phía trước, thanh Huyết Lăng phóng vào Tào Thu Ðạo.
Hạng Thiếu Long thật sự không nghĩ được còn có chiêu nào phù hợp hơn trong tình huống bấy giờ, dù cho Tào Thu Ðạo có ba đầu sáu tay, lần đầu tiên gặp một chiêu kiếm tinh diệu như thế, tiếp mấy chiêu rồi mới có thể tấn công trở lại, lúc ấy gã đã có thể lấy tiến làm lùi, bỏ chạy.
Tào Thu Ðạo kêu a lên một tiếng, phía trước người bùng lên một luồng kiếm quang.
Hạng Thiếu Long chưa bao giờ thấy một chiêu kiếm nhanh như thế, chỉ thấy tay của đối phương động đậy kiếm quang lập tức bùng tới, không hề có ý thủ thế là một cách đánh hoàn toàn dùng cương chế cương.
Ý nghĩ lướt qua đầu nhanh như điện chớp, gã biết rằng đối phương ngoài việc có chiêu kiếm nhanh, kiếm thế và lực đạo cũng lợi hại vô cùng, cao hơn cả những kiếm thủ mà gã gặp trước đây như Quản Trung Tà đến hai bậc. Nói như thế quả thật mình không phải là đối thủ của y.
Ý nghĩ này khiến khí thế của gã giảm đi một nửa, không dám đánh thẳng tới nữa đổi thành lấy thủ làm công quét ra một kiếm.
"Keng."
Hạng Thiếu Long rẽ sang ngang ba tấc, lại phối hợp với bộ pháp mới có thể chém trúng một kiếm của Tào Thu Ðạo.
Chỉ cảm thấy lực đạo của đối phương nặng như núi, bất đồ bị đẩy lùi nửa bước. Tào Thu Ðạo thu kiếm đứng lại thần thái bay bổng, cười ha hả rằng,Có thể đỡ một kiếm của ta, quả thật thống khoái, đối thủ khó tìm, chỉ cần các hạ có thể đỡ được chín kiếm nữa của Tào mỗ, Tào mỗ sẽ để các hạ rời khỏi đây."
Cánh tay phải của Hạng Thiếu Long vẫn còn tê rần, biết thần lực của đối phương hơn hẳn mình, chả trách nào chưa bao giờ gặp địch thủ. Hạng Thiếu Long biết nếu không có lòng tin, đêm nay thế nào cũng chết tại trận, nhưng trước khí thế của đối phương gã cảm thấy như mình đang ở thế hạ phong.
Tào Thu Ðạo lạnh lùng quát,Kiếm thứ hai!"
Sạt một tiếng, thanh trường kiếm của đối phương đã chém tới trước mặt.
Hạng Thiếu Long đang toàn thân phòng thủ, nhưng kiếm của Tào Thu Ðạo đã khiến gã dâng lên cảm giác khó mà chống đỡ nổi. Kiếm này nói nhanh thì không nhanh, bảo chậm thì không chậm, tốc độ hoàn toàn được khống chế trong tay Tào Thu Ðạo, nhưng Hạng Thiếu Long lại cảm thấy lực đạo của Tào Thu Ðạo hoàn toàn nằm trong kiếm này.
Theo lý luận thông thường càng dùng nhiều lực thì tốc độ kiếm càng nhanh, ngược lại thì càng chậm. Nhưng với nhát kiếm không nhanh không chậm này, Tào Thu Ðạo lại đem đến cho người ta cảm giác lực đạo hoàn toàn đầy đủ.
Trong lòng Hạng Thiếu Long lo lắng vô cùng, điều làm gã giật mình hơn là nhát kiếm kỳ lạ này vì tốc độ của kiếm này rất quái lạ, khiến cho gã có cảm giác không chắc chắn lắm, gã đã trải qua nhiều trận chiến, nhưng đây là lần đầu tiên cảm thấy có lực mà khó thi triển.
Sợ thì sợ nhưng không thể không đỡ. May mà gã trước nay lòng tin kiên nghị. Dù cho đang ở thế yếu, nhưng cũng mau chóng dẹp bỏ hết suy nghĩ, khôi phục lại bình thản.
Về mặt trực giác, gã cảm thấy giả sử thối lui, kiếm chiêu của đối phương sẽ ào ào tới như thác lũ cho đến khi giết chết được gã.
Không còn sự lựa chọn nào khác, Hạng Thiếu Long tọa mã trầm eo, vẽ ra nửa vòng kiếm nhắm tới bụng dưới của Tào Thu Ðạo.
Về mặt lý luận, kiếm này còn nhanh hơn cả kiếm của Tào Thu Ðạo. Cho nên trừ phi Tào Thu Ðạo gia tăng tốc độ, hoặc biến chiêu để chống đỡ, nếu không khi Hạng Thiếu Long đâm tới bụng thì nhát kiếm của y còn cách mặt của Hạng Thiếu Long nửa tấc.
Tào Thu Ðạo lạnh lùng tự nhiên, hừ một tiếng, cầm cổ tay xuống, chém vào mũi thanh Huyết Lăng, giống như Hạng Thiếu Long phối hợp thời gian để đưa kiếm tới cho y chém vậy.
Hạng Thiếu Long thầm kêu không hay, mũi thanh Huyết Lăng đã bị chân lại kêu binh một tiếng, còn hổ khẩu của gã như rách ra, chỉ đành thối lui về sau.
Tào Thu Ðọ cười ha ha, kiếm thế trở nên mạnh mẽ, quát,Kiếm thứ ba!"
Mũi kiếm phóng tới ngực Hạng Thiếu Long.
Hạng Thiếu Long lúc này đã lĩnh hội được kiếm thuật của đệ nhất kiếm thủ này, kiếm pháp của y quả thật đã đi vào cảnh giới xuất thần nhập quỷ, những chiêu số tưởng chừng như đơn giản, nhưng đều chứa những huyền cơ khiến cho người ta khó mà đề phòng được.
Chỉ một chiêu kiếm bình thường không có gì kỳ lạ, nhưng khiến cho người ta cảm thấy toàn bộ sức mạnh tình cảm tinh thần của y đều tập trung trong nhát kiếm ấy, khiến cho một nhát kiếm vốn đơn giản nhưng có uy lực không thể chống đỡ.
Vấn đề là lúc này Hạng Thiếu Long trên đà thối lui, mà kiếm thế của Tào Thu Ðạo thì như sấm sét khiến cho gã không biết tiến hay lùi, có thể thấy Tào Thu Ðạo nắm bắt thời gian rất chính xác.
Từ lúc động thủ Hạng Thiếu Long đã bị khống chế, cứ như thế, không rơi vào cảnh xác nằm ngang đất mới lạ.
Hạng Thiếu Long nghiến răng, xoay thân vận kiếm, khi cúi người xuống thì tung ra một cước nhanh như điện chớp về phía bắp chân phải đang tiến tới của Tào Thu Ðạo.
Tào Thu Ðạo hạ giọng quát,Có gan lắm."
Hạng Thiếu Long chém một kiếm lên sống kiếm của Tào Thu Ðạo, nhưng lại không nghe tiếng binh khí chạm nhau, té ra khi binh khí của đối phương chạm vào kiếm mình, Tào Thu Ðạo đã thi triển thủ pháp tuyệt vời, xoáy thanh kiếm làm cho Hạng Thiếu Long mất đà lao về phía trước nửa bước. Thế thượng phong lấy được nhờ cú đá hoàn toàn biến mất.
Khi Hạng Thiếu Long lòng kêu hỏng bét, kiếm phong đột nhiên rít lên bên tai, kiếm ảnh phóng tới, khiến cho gã sinh ra cảm giác như đang rơi vào một con sóng dữ.
Trong thời khắc sinh tử này, Hạng Thiếu Long vứt bỏ ý nghĩ chạy trốn, không còn e sợ thế kiếm hung hãn của Tào Thu Ðạo toàn lực đỡ nhát kiếm của y.
Trong tình huống này, gã chỉ có thể dùng tốc độ nhanh nhất, đường đi ngắn nhất để buộc đối phương phải đỡ, dù cho một kẻ lợi hại như Tào Thu Ðạo thì cũng phải lưỡng bại câu thương với gã.
Nhưng gã vẫn đánh giá thấp Tào Thu Ðạo.
Ðột nhiên ở nơi ngực trái nhói lên, nhát kiếm của Tào Thu Ðạo đã đâm trúng gã trước rồi mới đánh hất lên, hóa giải sát chiêu của gã.
Hạng Thiếu Long cảm thấy máu tươi tuôn ra, kiếm của đối phương chỉ đâm vào nửa tấc, nhưng nếu cứ mất máu không bao lâu nữa gã sẽ mất đi khả năng chiến đấu. Vì kiếm của đối phương nhanh như thế cho nên lúc này gã vẫn chưa thấy đau.
Tào Thu Ðạo cười lớn nói,Kiếm thứ tư!"
Hạng Thiếu Long nảy ra một kế, giả vờ không chịu nổi, thanh Huyết Lăng kiếm trong tay hạ xuống đồng thời loạng choạng lui về phía sau.
Khi Tào Thu Ðạo ngạc nhiên, Hạng Thiếu Long lùi đến phía dưới thanh Bách Chiến bảo đao, phóng người lên nắm lấy phần cuối của vỏ đao, rút vỏ đao ra.
Tào Thu Ðạo tức giận quát lớn,Muốn chết!"
Thanh kiếm trong tay lại bùng lên trùng trùng kiếm quang, phóng về phía Hạng Thiếu Long. Hạng Thiếu Long rút thanh bảo đao ra, tay trái cầm vỏ, tay phải cầm đao, lòng tin tăng lên gấp bội.
"Keng."
Vượt ra ngoài sự tưởng tượng của Tào Thu Ðạo, Hạng Thiếu Long đã dùng vỏ đao đỡ một nhát kiếm của Tào Thu Ðạo, tiếp theo xoay cổ tay chém liên tục ba đao như sấm vang chớp giật uy thế tăng lên đầy đủ.
Tào Thu Ðạo chưa bao giờ gặp phải loại đao pháp lợi hại như thế, đối phương đã dùng vỏ đao để đỡ nhát kiếm của y, sau đó đã phản kích.
Song y không hề lúng túng, đầu tiên đổi công làm thủ, không hề lùi bước trước làn sóng đao của Hạng Thiếu Long.
Tiếng đao và tiếng kiếm giao nhau không ngớt trong tay.
Hạng Thiếu Long cảm thấy đối phương như một bức tường thành kiên cố, mãi mãi không thể bị kẻ địch đánh sập được, dù cho đao của mình tấn công từ góc độ nào y cũng có cách hóa giải. Cảm giác ấy tạo thành một áp lực trong lòng gã. Nhưng mình có thể khiến y cố thủ cũng đã đáng tự hào lắm.
Hạng Thiếu Long cười một tràng dài, chém ra một đao rồi mới thối lui nói,Ðã đến kiếm thứ mấy?"
Tào Thu Ðạo ngạc nhiên ngừng bước, lúc này đã nhớ lại rằng vượt qua hơn mười kiếm.
Hạng Thiếu Long thuận tay nhặt thanh Huyết Lăng, phóng ra ngoài cửa sổ.
Đề xuất Voz: Anh yêu em trẻ con ạ!!!