Chương 585: Công Khai Gặp Mặt (2)
Hạng Thiếu Long cười khổ,Nếu không phải tại hạ, sáng nay khi đại tiểu thư đến thăm bệnh, tại hạ làm sao nhìn thấy chiếc nhẫn có độc mà biến sắc, buộc phải nói chuyện Hàn Kiệt đã cấu kết với Trọng Tôn Huyền Hoa?"
Phụng Phi hổ thẹn cúi đầu lúng túng nói,Phụng Phi đối xử với người như thế, tại sao ngài lại còn giúp đỡ?"
Hạng Thiếu Long nói,Bản thân đại tiểu thư chẳng phải là người xấu, nhưng đã quen gặp gỡ với những kẻ có dã tâm với mình, nên không dám dễ dàng tin người khác mà thôi."
Phụng Phi buồn bã nói,Giờ đây thiếp phải làm thế nào?"
Hạng Thiếu Long nói,Sáng nay Lã Bất Vi đã nhận ra Thẫm Lương chính là Hạng Thiếu Long, tại hạ giấu thân phận của mình nữa quả thật có hại chứ không có lợi, ngày mai tại hạ sẽ lấy thân phận của Hạng Thiếu Long đi gặp Tề vương, đến lúc đó có ai muốn đụng tới tiểu thư thì phải nghĩ lại hậu quả."
Phụng Phi giật mình nói,Ngài không sợ người khác hãm hại sao?"
Hạng Thiếu Long cười ha ha,Nếu tại hạ có xảy ra chuyện gì, người Tề làm sao thoát khỏi họa? Tại hạ đã chán ngán cuộc sống trái che phải đậy, giờ đây chỉ muốn quay về gặp gỡ thê nhi ở Hàm Dương. Ðại tiểu thư nếu muốn đến nước Tần tìm một nơi an cư, tại hạ đảm bảo có thể làm được."
Phụng Phi cúi đầu rơi nước mắt nói,Trái tim của Phụng Phi đã chết từ lâu, tất cả đều xin nghe theo sự sắp xếp của thượng tướng quân!“ Sáng hôm sau Hạng Thiếu Long vẫn chưa ngủ đủ giấc thì đã bị gọi dậy, bảo rằng Trọng Tôn Huyền Hoa đang đợi ở đại sảnh. Hạng Thiếu Long nhớ lại chuyện Sa Lập, trong lòng đã hiểu, ra ngoài sảnh gặp Trọng Tôn Huyền Hoa, quả nhiên sau mấy lời khách sáo thì đi thẳng vào đề,Tiểu đệ có lời cầu xin, vạn lần mong Thẫm huynh hãy nể mặt nhà Trọng Tôn."
Hạng Thiếu Long trong lòng đã hiểu, biết được đêm qua thấy Lã Bất Vi đối xử với mình như thế thì đã cảm thấy mình không đơn giản, lại phát giác Giải Tử Nguyên và gã có mối giao tình ngày càng sâu nên có ý muốn rút lui, không so đo tính toán chuyện nỗi nhục phi đao nữa nên Hạng Thiếu Long cũng vui mừng lắm mỉm cười,Trọng Tôn huynh đã có lời thế, Thẫm Lương này nào dám tính toán, Sa Lập sẽ trả về cho Trọng Tôn huynh, còn những chuyện khác không cần phải nói nữa."
Trọng Tôn Huyền Hoa nào ngờ gã lại đáp ứng dễ dàng như thế đưa tay ra nói,Coi như Thẫm huynh là bạn của tại hạ."
Hạng Thiếu Long cũng đưa tay ra bắt nói,Tiểu đệ từ lâu đã coi Trọng Tôn huynh là bạn của tại hạ."
Trọng Tôn Huyền Hoa chưa nói dứt lời, Phí Thuần lo lắng chạy vào báo,Trọng phụ của nước Tần là Lã Bất Vi đến tìm quản sự."
Trọng Tôn Huyền Hoa không ngờ Lã Bất Vi lại đến tìm Hạng Thiếu Long thật, mà Hạng Thiếu Long lại đã bảo không muốn gặp y, ngạc nhiên lắm, trố mắt nhìn Hạng Thiếu Long.
Hạng Thiếu Long vỗ vai y nói,Trọng Tôn huynh chắc đã biết Thẫm Lương chỉ là tên giả của tiểu đệ, sau này sẽ nói kỹ với Trọng Tôn huynh."
Trọng Tôn Huyền Hoa mặt đầy thắc mắc lui ra hậu sảnh.
Lã Bất Vi đại giá quang lâm, khiến cho trên dưới cả đoàn ca vũ đều chấn động, chỉ có Phụng Phi là hiểu còn những người khác đều ngạc Nhiên.
Lã Bất Vi bước vào sảnh nói chuyện riêng với Hạng Thiếu Long, sau khi những người khác đều đã ra khỏi sảnh, Lã Bất Vi buồn bã thở dài,Thiếu Long quả thật lợi hại, có thể hóa thân thành Thẫm Lương trốn đến Lâm Tri."
Hạng Thiếu Long bình thản nói,Phải chăng trọng phụ rất thật vọng?"
Hai mắt Lã Bất Vi chợt sắc lạnh rồi nhìn gã nói,Thiếu Long cớ gì nói ra lời ấy, bị quân rất lo lắng cho an nguy của ngươi, giờ đây lão phu gặp được Thiếu Long tự biết phải toàn lực hộ tống Thiếu Long quay về Hàm Dương. Lần này đến chỉ là xem ý của Thiếu Long thế nào thôi."
Hạng Thiếu Long cả quyết nói,Chuyện này hãy nói sau, giờ đây mạt tướng không cần phải giấu thân phận nữa, cố ý mời trọng phụ chính thức cho Tề vương biết chuyện mạt tướng ở đây để cho mạt tướng dùng thân phận Hạng Thiếu Long cầu kiến y."
Lã Bất Vi trầm ngâm một lát rồi thở dài,Tại sao mối quan hệ giữa chúng ta lại đi đến mức này?"
Hạng Thiếu Long nói với vẻ mỉa mai,Hình như không phải do mạt tướng chịu trách nhiệm."
Lã Bất Vi nói,Là ta sai, nhưng không biết sự việc có còn cứu vãn được không? Chỉ cần chúng ta đồng lòng hợp sức phò trợ bị quân Chính, thiên hạ sẽ là vật trong túi của đại Tần ta."
Hạng Thiếu Long chột dạ.
Gã hiểu rõ tính cách của Lã Bất Vi, dù trong tình huống nào cũng tuyệt không hề nhận thua, cũng không chịu nhận sai. Giờ đây lại nói những lời lẽ hạ mình như thế thì có nghĩa là y đã có thủ đoạn khác, tạm thời muốn mình mất cảnh giác.
Vậy thì y sẽ có những thủ đoạn nào?
Hạng Thiếu Long bình thản nói,Từ đầu tới cuối, Hạng Thiếu Long này đều là người mong muốn hòa bình chỉ là bị buộc phải ứng chiến. Chuyện của chúng ta không phải chỉ dựa vào lời nói suông mà có thể giải quyết được."
Lã Bất Vi giả vờ dáng vẻ thành khẩn, nói,Bổn trọng phụ cũng không trách Thiếu Long nghĩ như thế. Ngày trước bổn trọng phụ muốn gả Nương Dung cho Thiếu Long chính là để biểu thị thành ý này. Chỉ là Nương Dung không chịu nghe lời nên mọi việc đành phải thôi."
Ngừng một lát nhìn gã chăm chăm rồi từ tốn nói,Bây giờ bổn trọng phụ sẽ cho Tề vương biết chuyện của Thiếu Long, Thiếu Long hãy suy nghĩ những lời của trọng phụ vừa nói. Nhưng dù Thiếu Long có chịu tha thứ hay không, bổn trọng phụ quyết định bỏ mọi tranh chấp với Thiếu Long, thời gian sẽ chứng minh chuyện này."
Lã Bất Vi bỏ đi, Hạng Thiếu Long vẫn ngồi sững người ở đó. Gã có thể khẳng định một trăm phần trăm rằng Lã Bất Vi đã có cách đối phó với gã cho nên mới giả vờ như thế, giả sử nếu không thể biết được thủ đoạn của y nói không chừng sẽ thua không còn đường về.
Nhưng chỉ là giết chết Hạng Thiếu Long gã, một ngày tiểu Bàn vẫn còn đó, Lã Bất Vi chưa thể tính là toàn thắng, nghĩ đến đây lập tức mồ hôi đổ ra đầy mình.
Gã đã đoán được thủ đoạn của Lã Bất Vi là gì, chính là sơ hở chí mạng duy nhất giữa Hạng Thiếu Long và tiểu Bàn, thân thế thật sự của tiểu Bàn.
Nếu như Lao ái từ miệng Chu Cơ mà biết được nơi ở của đôi vợ chồng đã nuôi dưỡng Doanh Chính thật, đưa bọn họ về Hàm Dương, khi mọi chuyện đổ bể, không những ngôi vua của tiểu Bàn khó giữ mà Hạng Thiếu Long gã càng phạm tội khi quân.
Song nghĩ lại nếu chuyện này xảy ra lịch sử đâu có Tần Thủy Hoàng.
Giờ đây coi như đã đoán được âm mưu của Lã Bất Vi, về mặt thời gian đã không thể ngăn cản được chỉ đành nghe theo ý trời tin rằng lịch sử không thể thay đổi.
Nghĩ là như thế nhưng gã cũng lo lắng lắm, nỗi lo lắng ấy khiến gã phải đấm ngực kêu trời. Lúc này Phụng Phi đến, dịu dàng ngồi bên gã hạ giọng nói,Giờ đây đã đến lúc nói rõ với bọn Thục Trinh."
Hạng Thiếu Long cố gắng dẹp bỏ hết mọi suy nghĩ gật đầu đồng ý. Chuyện trong đoàn ca vũ hầu như đã giải quyết được nhưng chuyện của bản thân gã thì chưa có cách gì.
Giờ đây gã không còn lòng dạ nào ở Lâm Tri nữa, chỉ hy vọng có thể sớm ngày quay về Hàm Dương cùng với tiểu Bàn ứng phó với nguy cơ ấy.
Lúc nào có thể có được những ngày yên vui đây?
Đề xuất Đô Thị: Mệnh Danh Thuật Của Đêm