Chương 586: Đi Gặp Tề Vương (1)
T
iêu Nguyệt Ðàm lặng lẽ khôi phục lại dung mạo cho Hạng Thiếu Long, Hạng Thiếu Long trong lòng cũng có tâm sụ trùng trùng khiến cho trong phòng không khí càng nặng nề hơn.
Hạng Thiếu Long nhận ra sự khác lạ của Tiêu Nguyệt Ðàm, ngạc nhiên nói,Lão huynh có tâm sự gì?"
Tiêu Nguyệt Ðàm thở dài nói,Ta rất hiểu con người của Lã Bất Vi, y làm sao để cho lão đệ còn sống mà quay về Hàm Dương, lời nói càng ngọt ngào thủ đoạn càng lợi hại."
Ðiều Hạng Thiếu Long lo lắng là thân phận của tiểu Bàn, thầm trách mình quả thật không biết cảnh giác, một khi Lã Bất Vi và Lao ái liên thủ với nhau thì sẽ nghĩ đến sơ hở này mà mình lại không thể nhờ ai giúp đỡ được chuyện này.
Tiêu Nguyệt Ðàm tiếp tục nói,Trong tình huống giờ này, ta cũng khó mà giúp được, giả sử một bên là Lý Viên, Hàn Sấm, Quách Khai muốn đối phó với đệ, còn bên kia là Lã Bất Vi và Ðiền Ðan thì lại muốn lấy mạng đệ. Tình thế của đệ hung hiểm hơn trước gấp trăm lần."
Hạng Thiếu Long nhớ lại Long Dương quân, nghĩ thầm có lẽ y là vị cứu tinh duy nhất của mình, nhưng không biết cớ gì đến giờ này y vẫn chưa mang tin về, theo lí sau khi y thăm dò Hàn Sấm sẽ lập tức cho gã biết, chả lẽ đã có thay đổi? Miệng thì an ủi Tiêu Nguyệt Ðàm rằng,Chí ít đệ cũng an toàn ở Lâm Tri này, bởi vì không ai dám công nhiên mạo phạm đệ."
Tiêu Nguyệt Ðàm nói,Ðiều đó cũng rất khó nói, giả sử Ðiền Ðan sai người dùng cách khiêu chiến giết chết đệ, bị quân Chính cũng khó mà báo thù. Thương thế của đệ thế nào rồi?"
Hạng Thiếu Long nhìn bộ mặt thân thiết mà lạ lẫm của mình trong kiềng đồng, xoay cánh tay nói,Hai ba ngày nữa đệ mới hoàn toàn hồi phục."
Tiêu Nguyệt Ðàm nói,Ta không tiện thường đến tìm đệ, nếu không sẽ khiến cho Hàn Sấm nghi ngờ, sự việc phát triển đến nước này thật khiến ta lo lắng."
Lúc này có thủ hạ vào báo Long Dương quân đến.
Hạng Thiếu Long tiếp kiến Long Dương quân ở sảnh phía đông, Long Dương quân biết gã định bộc lộ thân phận của mình thì thoáng qua vẻ hoảng sợ, khổ não nói,Vậy thì sự việc sẽ phức tạp lắm đấy."
Hạng Thiếu Long không muốn phí thời gian nữa, hỏi chuyện phản ứng của Hàn Sấm. Long Dương quân cúi đầu trầm mặc một lúc rồi ngẩng đầu lên nhìn gã nói,Phải chăng lúc huynh đánh cắp bảo đao Tào Thu Ðạo đã ngẫu nhiên có mặt ở đấy?"
Hạng Thiếu Long lắc đầu nói,Không thể, y chính miệng cho ta hay rằng đã nhận được tin có kẻ đến đánh cắp bảo đao. Rốt cuộc Hàn Sấm nói thế nào?"
Long Dương quân lộ ra vẻ bất an, hạ giọng nói,Nô gia đã đề nghị với y chuyện đối phó với huynh, bị y mắng cho một trận. Xem ra không phải y bán đứng Thiếu Long, phải chăng Thiếu Long đã quên rằng từng nói với ai chuyện này nữa?"
Hạng Thiếu Long nhớ lại Tiêu Nguyệt Ðàm, đương nhiên lập tức bỏ ngay ý đó, nói,Hàn Sấm phải chăng đã cao minh đến nỗi biết được quân thượng đang dò la y?"
Long Dương quân nói,Xem ra y không phải giả vờ, đã là bạn bè bao năm nay, y rất khó giấu được nô gia, chuyện này quả thật khiến cho người ta không hiểu."
Hạng Thiếu Long lại nảy sinh hy vọng, giả sử có Lý Viên, Hàn Sấm, Long Dương quân đứng về phía mình, gã muốn an toàn rời khỏi Lâm Tri dễ như trở bàn tay.
Long Dương quân nói,Thiếu Long đừng lo lắng, dù thế nào đi nữa nô gia cũng đứng về phía huynh, hay là tối nay chúng ta hãy bỏ đi, chỉ cần về đến biên giới nước Ngụy, nô gia sẽ có cách đưa huynh về Tần."
Hạng Thiếu Long cảm động nói,Nhưng Phụng Phi thì làm thế nào đây?"
Long Dương quân nói,Chỉ cần huynh đệ để lại một bức thư cho Hàn Sấm hoặc Lý Viên nhờ y chiếu cố cho bọn họ, lúc đó dù trong lòng họ có nghĩ gì cũng sẽ làm theo lời căn dặn của huynh."
Hạng Thiếu Long càng cảm động hơn, lại nghĩ đến vấn đề đường đi, Long Dương quân nói,Mấy ngày nay trời đã ấm hơn, tuyết không còn rơi nữa, nước sông cũng đã tan, nô gia chỉ cần mượn cớ rồi dùng thuyền đưa huynh đi, đảm bảo dù cho có kẻ nào đuổi theo cũng không kịp."
Một là vị Hạng Thiếu Long nóng lòng quay về hai là vì Lâm Tri không phải là nơi có thể ở lâu. Gã rốt cuộc đồng ý đề nghĩ của Long Dương quân cùng nhau bàn bạc chi tiết. Lúc ấy Hàn Kiệt và Ðản Sở đến bảo đã đến thời gian vào cung gặp Tề vương.
Khi đến hoàng cung Lã Bất Vi và Ðiền Ðan đứng chờ ở đấy.
Sau mấy câu khách sáo, Ðiền Ðan không hổ là một nhân vật anh hùng, cười ha ha rằng,Dù bằng hữu hay kẻ địch của thượng tướng quân cũng khâm phục thượng tướng quân sát đất."
Hạng Thiếu Long khôi phục lại vẻ tự nhiên, mỉm cười nói,Cuộc đời như một trò chơi có được tấm lòng rộng rãi như Ðiền tướng quốc đây kẻ khâm phục phải là Hạng Thiếu Long mới phải."
Lã Bất Vi giả vờ tỏ vẻ thân thiết, nói,Mọi người đều là bạn cũ cả, đại vương đang nóng lòng gặp Thiếu Long, có lời gì, đợi đến lúc Ðiền tướng quốc thết đãi Thiếu Long mới nói."
Nơi Tề Tương vương tiếp kiến Thiếu Long là Hoàng Công đài, cũng là nơi Phụng Phi biểu diễn ba ngày sau. Cùng với Tề vương còn có đại hoàng tử Ðiền Sinh và nhị hoàng tử Ðiền Kiện.
Tề vương tuổi khoảng bảy mươi, vừa lùn vừa béo trông chẳng có chút sinh khí, khiến cho người ta lo lắng y lúc nào cũng có thể bỏ về tây thiên.
Ðiền Sinh và Ðiền Kiện dáng người trung bình, tướng mạo hơi giống nhau, tuy ngũ quan đoan chính nhưng đều rất bình thường, không giống như một vị vua. So ra Ðiền Sinh có vẻ tửu sắc quá độ, còn Ðiền Kiện thì lại có tinh thần nhiều hơn.
Không khí lại rất thân thiết nhẹ nhàng.
Sau khi thi lễ, Hạng Thiếu Long và Lã Bất Vi ngồi ở phía dưới của Tề vương, còn bên kia là Ðiền Sinh, Ðiền Kiện, Ðiền Ðan. Tề vương nhìn Hạng Thiếu Long bằng con mắt già nua, cười khà khà nói,Năm xưa Trương Nghi làm khách nước Sở, trong buổi tiệc vua Sở đem Ngọc Thọ hòa cho mọi người cùng xem, truyền qua truyền lại, đột nhiên không cánh mà bay, có người nghi ngờ rằng Trương Nghi đã đánh cắp nên đánh cho y một trận. Khi quay về nhà, Trương Nghi hỏi thê từ rằng lưỡi có còn không, bảo rằng chỉ cần lưỡi còn thì chẳng có điều gì phải sợ. Hà hà...“ Mọi người vội vàng cười phụ họa, nhưng không hiểu y cớ gì lại kể ra câu chuyện ấy.
Tề vương vui vẻ nói,Trương Nghi dựa vào ba tấc lưỡi mềm dẻo của mình được phong hầu bái tước? Hạng thượng tướng quân thì dựa vào thanh kiếm trong tay trở thành thượng tướng quân, một lưỡi một kiếm có thể nói trước sau chiếu rọi cho nhau."
Hạng Thiếu Long lần đầu tiên lãnh giáo sức tưởng tượng của người Tề, trả lời,Tỷ dụ của Ðại vương thật tuyệt diệu."
Ðiền Sinh cười nói,Song Hạng thượng tướng quân đã sử dụng thanh trủy thủ mà bỏ kiếm đi."
Tề vương trừng mắt với Ðiền Sinh, nói với vẻ không vui,Lẽ nào quả nhân không biết? Quả nhân đã sai người đi tìm thanh bảo kiếm của thượng tướng quân."
Lúc này đến lượt Hạng Thiếu Long ngượng ngùng, có miệng mà khó nói, chả lẽ bảo rằng mình đã đánh cắp Bách Chiến bảo đao rồi bị Tào Thu Ðạo đâm một nhát? Ðồng thời cũng hiểu Tề vương và đại hoàng tử Ðiền Sinh có mối quan hệ không tốt, chả trách sao Ðiền Ðan lúc này lại thay đổi thái độ, quay sang Ðiền Kiện. Song nhìn bộ dạng già nua của Ðiền Ðan cũng chẳng thể sống hơn được Tề Tương vương bao lâu.
Tề Tương vương cao hứng nói,Từ lúc tiên vương đề ra chính sách Tôn vương nhường Di, đại Tề ta luôn có trí bao trùm thiên hạ, hòa hợp chư hầu. Cho đến khi quý quốc có Thương quân biến pháp, Tề Tần hai nước chúng ta đều trở thành nước lớn, hợp lại thì có lợi, tình thế này quả thật dễ thấy. Lần này trọng phụ đến đây, lại có thượng tướng quân làm khách chúng ta lại tăng thêm ba phần thân thiết, quả thật là điều đáng mừng."
Trong điện mỗi người đều có thần thái khác nhau. Ðiền Sinh vừa mới bị phụ vương trách cứ cúi đầu im lặng. Ðiền Kiện thì nhìn về phía Hạng Thiếu Long bằng ánh mắt thân thiết. Lã Bất Vi tuy cười phụ họa nhưng vẻ mặt không thật tự nhiên. Ðiền Ðan vẫn với dáng vẻ cao thâm khó lường.
Lúc này có một cận thần bước lên vương đài quỳ xuống trình cho Tề vương một ống thư, lại còn nói mấy câu.
Tề vương nghe xong lộ vẻ ngạc nhiên, quay sang hướng Hạng Thiếu Long nói,Tào công nói rằng đã trả lại binh khí cho thượng tướng quân, lại còn có một phong thư nhờ quả nhân trao cho thượng tướng quân."
Ðiền Ðan ngạc nhiên nói,Ðó là thế nào? Thượng tướng quân đã gặp qua Tào công?"
Hạng Thiếu Long cảm thấy không ổn, gật đầu bừa.
Tề vương sai nội thị trao ống thư cho Hạng Thiếu Long, Hạng Thiếu Long mở ra xem xong mỉm cười nói,Ðược Tào công coi trọng, hẹn mạt tướng sau lễ chúc thọ đến Quan Tinh đài ở Tắc Hạ học cung để tỉ thí, mạt tướng vô cùng vinh hạnh."
Ðiền Ðan và Lã Bất Vi đều thoáng qua vẻ mừng rỡ. Tề vương thì giật mình mặt hơi tái.
Hạng Thiếu Long trong lòng buồn cười, ba ngày sau gã đã đến nước Ngụy, dù cho bọn họ có cười rằng mình sợ Tào Thu Ð ao gã cũng chẳng thèm để ý.
Đề xuất Huyền Huyễn: Lăng Thiên Kiếm Thần