Chương 589: Bách Chiến Đao Ra Oai (1)
K
hi tới Ngọc Lan lâu, cha con Trọng Tôn Long đã cung kính chờ đợi, dáng vẻ rất ân cần, khác một trời một vực so với trước ki a.
Bước vào trong chiếu, Lan Cung Viên nhìn thấy Hạng Thiếu Long, thì bước tới, ngồi xuống bên cạnh gã, ghé vào tai gã, hạ giọng nói,Lần trước rõ ràng đã đâm trúng ngài, tại sao không hề gì?"
Hạng Thiếu Long thầm kêu lợi hại, chỉ một câu hỏi bình thường, nhưng đã dễ dàng chuyển thù hận giữa hai người trở thành trò đùa giữa nam và nữ, mỉm cười rằng,Viên tiểu thư cớ gì lại nghe theo lệnh của Ðiền Ðan? Phải chăng là vì mối quan hệ với Tề Vũ?"
Lan Cung Viên bình thản nói,Viên Viên vốn là người Tề, cho nên phải tận tâm tận lực cho đại Tề. Song nô gia cũng rất ngưỡng mộ thượng tướng quân, chắc cũng phải chịu phạt một chén?"
Lan Cung Viên hôn phớt lên má Hạng Thiếu Long rồi nháy mắt với Giải Từ Nguyên, cười tươi như hoa nói,Thay lòng đổi dạ là người khác, kẻ đáng phạt phải là Giải đại nhân chứ không phải thiếp thân."
Giải Từ Nguyên nâng chén cười,Ðáng phạt, đáng phạt! Nhưng Viên Viên cũng đáng phạt, mà phải dùng lời hát để thay rượu."
Hạng Thiếu Long trong lòng buồn cười. Giải Từ Nguyên khi bước vào thanh lâu, lập tức đầy hứng thú, cứ như trở thành một người khác. Song chỉ cần thấy y không hề lưu luyến với một mỹ nhân siêu cấp như Lan Cung Viên, thì cũng đủ biết y chỉ là làm trò, không phải là hạng thích chìm đắm trong tửu sắc.
Còn Hạng Thiếu Long, Lan Cung Viên không hề làm gã động lòng, nguyên nhân có lẽ bởi vì gã vẫn còn nhớ đến thủ đoạn của nàng. Nói cho cùng, đa số những người cùng đoàn với nàng đều đã vì mình mất mạng ở Hàm Dương, cho nên bảo nàng không hận mình là điều kỳ lạ.
Phụng Phi cũng có sức hấp dẫn với gã, nhưng vì đã nhiều lần lừa gạt gã, thậm chí hạ độc giết gã, nên lòng gã đối với nàng giỜ đây đã nhạt.
Ngược lại, Thạch Tố Phương có phong cách đặc biệt, là một mỹ nữ khó gần, khiến cho gã có hứng thú muốn tìm hiểu nàng.
Trong tiếng cười vui vẻ, mọi người nâng chén đối ẩm.
Trọng Tôn Long ngạc nhiên nói,Nhị hoàng tử sao lại đến trễ thế?"
Ðương nhiên không ai có thể trả lời được, Giải Từ Nguyên đề nghị,Hay là sai người đi thúc giục thử xem sao!"
Trọng Tôn Huyền Hoa lập tức sai người làm việc này, sau đó nói với Hạng Thiếu Long,Nghe Giải đại nhân nói, Nhu sư muội ngày mai sẽ tìm thượng tướng quân tỉ kiếm, nếu thượng tướng quân không ngại, Huyền Hoa không biết có thể đến xem uy phong của thượng tướng quân?"
Hạng Thiếu Long thầm trách Giải Từ Nguyên lắm chuyện, từ chối cũng không được, chỉ đành nói,Chỉ mấy trò vặt vãnh, e rằng làm bẩn mắt Huyền Hoa huynh mà thôi."
Trọng Tôn Long cười khà khà nói,Thượng tướng quân quá khiêm nhường!"
Hạng Thiếu Long trong lòng hiểu rõ, Trọng Tôn Huyền Hoa làm thế là muốn thăm dò mình, xem thử có thể giũ được mạng dưới kiếm của Tắc Hạ kiếm thánh hay không, nếu như mình không đủ sức, bọn họ sẽ nghĩ cách khác, để tránh khi mạng mình đã Ô hô, thì những tính toán của họ cũng trôi về đông.
Lan Cung Viên ghé sát tai gã nói,Thượng tướng quân có gặp Tào công chúa chưa?"
Hạng Thiếu Long đương nhiên không thể nói với nàng sự thật, lắc đầu, khi định lên tiếng, ba người bước vào, ngạc nhiên khi thấy đó là Tề Vũ, hai người kia tuổi tác ngang bằng nhau, ăn mặc theo kiểu võ sĩ và văn sĩ.
võ sĩ ấy bề ngoài cao lớn, vai rộng cổ to, mặt lớn, mắt sáng, mũi sư tử, trông rất xấu xí, nhưng lại rất có khí khái mạnh bạo của một nam nhân.
Còn kẻ ăn mặc theo kiểu nam tử kia thì cao ốm trông rất thông minh, dáng vẻ giống Ðiền Ðan, khiến Hạng Thiếu Long đoán được y là con trai của Ðiền Ðan, Ðiền Bang, không khỏi kinh ngạc.
Ðây có lẽ là nơi y không nên đến.
Bọn Trọng Tôn Long đều sững người ra, không biết phải ứng phó thế nào.
Các nô tỳ đều quỳ xuống.
Ðiền Bang lập tức cung tay thi lễ, cười với Hạng Thiếu Long rằng,Ðiền Bang nghe tin thượng tướng quân đến đây, cho nên muốn đến xem mặt, hy vọng thượng tướng quân đừng trách bọn chúng tôi đường đột."
Hạng Thiếu Long đứng dậy trả lễ, ánh mắt dừng lại trên mặt Tề Vũ, trong mắt kẻ này lướt qua tia thù hận, nhếch mép cười lạnh lùng,Hạng huynh vẫn khỏe chứ, nghe nói Nhã phu nhân đã chết tại Hàm Dương, chuyện này khiến cho ta thật tiếc nuối."
Hạng Thiếu Long biết y cố ý nhắc đến Nhã phu nhân là để gợi lại chuyện y đã từng cướp nàng trong tay của gã, trong lòng vẫn không nén được giật thót một cái, cố gượng cười rồi không trả lời.
Thái độ của tên võ sĩ ấy cũng thật kiêu ngạo, ôm quyền nói,Tại hạ Ma Thừa Giáp, trước nay rất ngưỡng mộ kiếm pháp của thượng tướng quân, không biết trước khi tỷ thí với Tào công, thượng tướng quân có cho tại hạ lãnh giáo tuyệt nghệ hay không?"
Cha con Trọng Tôn Long và Giải Từ Nguyên đều đồng thời biến sắc, Ma Thừa Giáp công khai khiêu chiến Hạng Thiếu Long như vậy, không những không nể mặt bọn họ, mà còn tỏ ra rằng Hạng Thiếu Long sẽ mất mạng trong tay Tào Thu Ðạo, cho nên giờ đây phải tranh thủ cơ hội, chỉ hận là trong trường hợp này, bọn họ khó mà chen vào được.
Trọng Tôn Huyền Hoa bản thân cũng không phải thiện nam tín nữ, thầm nghĩ chỉ cần Hạng Thiếu Long khéo léo tù chối, y sẽ lập tức hẹn chiến với Ma Thừa Giáp, rồi sau đó lấy mạng của kẻ này.
Còn Trọng Tôn Long thì nghĩ bụng dù cho có Ðiền Ðan che chở, cũng sẽ sai người đập gãy chân y.
Trong phòng nhất thời không khí trở nên căng thẳng.
Hạng Thiếu Long bình thản cười,Ma huynh đã có hứng thú như thế, Hạng mỗ cũng đành phải chiều theo, nhưng giờ đây quả không phải là lúc, hay là..."
Tề Vũ cắt lời gã, nói,Nếu Hạng huynh đang chờ nhị hoàng tử, vậy thì đừng phí công nữa! Trọng phụ và Hàn đại nhân vừa gặp nhị hoàng tử, e rằng nhị hoàng tử không rảnh đến đây."
Bọn Trọng Tôn Long đều biến sắc, đó chẳng phải cho thấy rằng Ðiền Kiện đã quay sang Ðiền Ðan và Lã Bất Vi sao?
Chỉ có Hạng Thiếu Long mới nghĩ thấu đáo hơn, hiểu Ðiền Kiện lo lắng gã sẽ mất mạng dưới tay Tào Thu Ðạo, cho nên giờ đây chỉ giữ thái độ quan sát, tránh không đến dự tiệc.
Ma Thừa Giáp cười ha ha nói,Ðã là chuyện như thế, vậy thì mời thượng tướng quân lập tức rút kiếm, để Ma Thừa Giáp này được lãnh giáo cao chiêu."
Vì Hạng Thiếu Long bị bọn Hàn Sấm, Long Dương quân bán đứng, cho nên rất bực bội trong lòng, lại thấy bọn Ðiền Kiện cứ gió chiều nào thì xoay theo chiều ấy, giờ đây bị tên Ma Thừa Giáp không biết trời cao đất dày đến khiêu chiến, lửa giận bốc lên, cởi phăng áo ngoài ra, quát rằng,Hay lắm, chúng ta hãy động thủ đi thôi!“ Mọi người không ngờ gã hùng hổ như thế, quả thật đã ra tay, đều cảm thấy bất ngờ.
Hạng Thiếu Long lúc này tay cầm chuôi thanh Bách Chiến bảo đao, sải bước ra ngoài sân, tạo nên một khí thế hơn người.
Ðiền Bang và Tề Vũ hơi lúng túng, vội vàng lui ra phía sau, càng tăng thêm uy thế như mãnh long xuất động của gã.
Ma Thừa Giáp cũng không ngờ gã lập tức động thủ như thế, lúc này đã cảm thấy được uy thế của Hạng Thiếu Long.
Nhưng đã đến nước này cũng không thể bảo đối phương ngừng lại, tiếp theo lạnh lùng hừ một tiếng, lui ra phía sau, rồi thủ thế.
Hạng Thiếu Long đã có kinh nghiệm phong phú, biết rằng vừa rồi mình đã tạo ra khí thế đè bẹp y, nào để cho Ma Thừa Giáp có cơ hội suy nghĩ, thấy y lùi bước ra sau, thì ngửa mặt cười lớn, keng một tiếng, rút thanh Bách Chiến bảo đao, xông thẳng tới đối phương.
Ðao vừa rút ra khỏi vỏ, khí lạnh lập tức tỏa ra trong đường, khiến cho ai nấy đều run sợ.
Ma Thừa Giáp lúc này mới nhớ lại đối phương không dùng trường kiếm như y, trong lòng càng thêm run sợ, lại lui thêm hai bước nữa để coi rõ binh khí của đối phương.
Đề xuất Voz: Đã nhớ một cuộc đời!