Chương 590: Bách Chiến Đao Ra Oai (2)
Hạng Thiếu Long nào bỏ qua cơ hội, tiếp tục dấn bước về phía trước, thanh Bách Chiến bảo đao giơ lên trên đầu, tay trái đồng thời nắm lấy chuôi đao, quát lớn,Rút kiếm!"
Ma Thừa Giáp lập tức cảm thấy như thiên quân vạn mã xông về phía mình, vội vàng rút kiếm ra.
Hạng Thiếu Long tiến từng bước vững Chãi về phía trước, đao đã giơ lên đến điểm cao nhất, hóa thành một luồng ánh sáng lạnh, như điện chớp, chém xuống đầu Ma Thừa Giáp.
Nếu như Ma Thừa Giáp thông minh, thì lúc này chỉ có một cách, chính là tiếp tục lui về phía sau nữa, thậm chí chạy ra ngoài cửa, đến chỗ rộng rãi mới tiếp chiêu, như thế có thể tránh được nhát đao kinh thiên động địa này.
Nhưng y lại là kẻ khiêu chiến, vừa rồi lại nói rất hăng, lúc này trước mắt mọi người, nào bỏ chạy khi người ta vừa mới xử ra một đao, nghiến chặt răng, giơ kiếm lên đỡ.
Hạng Thiếu Long thấy đối phương lúng túng giơ kiếm lên đỡ, mà lại chỉ dùng một tay, trong lòng cười thầm, toàn lực chém xuống.
Keng một tiếng, thanh trường kiếm của Ma Thừa Giáp gãy làm đôi, mọi người kêu lên kinh hãi, Hạng Thiếu Long đã lùi ra, đút đao vào vỏ.
Sắc mặt của Ma Thừa Giáp còn khó coi hơn cả người chết, tay cầm thanh kiếm đã gãy, đứng sững tại chỗ, ở nơi tâm mi bị rạch một đường, máu tươi nhỏ xuống, trông đáng sợ vô cùng.
Mọi người đều biết Hạng Thiếu Long đã nương tay, càng kinh hãi trước đao pháp và sự chính xác của gã.
Ai đoán được chỉ có một đao mà khiến cho Ma Thừa Giáp, kẻ trước nay danh lừng Lâm Tri phải bại trận? E rằng cả Tào Thu Ðạo cũng khó mà làm được.
Hạng Thiếu Long thì thầm kêu may mắn, nếu mình dùng thanh Huyết Lãng, e rằng phải phí rất nhiều sức mới có thể thu thập được kẻ này.
Nhất thời tất cả đều im lặng.
Ma Thừa Giáp đột nhiên gầm lên một tiếng, ném thanh kiếm đã gãy, hổ thẹn phóng ra ngoài.
Trọng Tôn Huyền Hoa đứng dậy, nâng chén khen rằng,Chả trách nào thượng tướng quân có thể tiếng trùm Hàm Dương, cả tôn sư cũng phải động lòng tỷ thí với ngài, đao pháp như vậy, quả thật hiếm thấy ở trên đời."
Ðiền Bang và Tề Vũ thì mặt vẫn tái nhợt, nhìn Hạng Thiếu Long bằng cặp mắt khó ngờ, miệng thì cứng đờ, ở lại thì không được, mà rút lui cũng chẳng xong, lúng túng vô cùng.
Hạng Thiếu Long nhìn mọi người, thấy ai nấy đều sững sờ, biết mình đã lập được oai, mỉm cười rằng,Nhị hoàng tủ đã không đến, chúng ta chi bằng hãy về ngủ sớm cho xong!“ Vừa bước vào cửa, thì được Phụng Phi mời đến.
Trong căn tiểu sảnh, nàng mỹ nữ ấy đang ngồi lặng lẽ trước cây đàn, thấy gã đến thì mới hoàn hồn, kéo gã ngồi xuống một góc, nói,Hàn Kiệt vừa mới tìm đến thiếp, nói toàn lời tốt, nhưng thiếp giờ đã chán ngán, nên cũng chẳng muốn nghe, thật là kỳ lạ, trước đây khi nghĩ đến y, lòng đã thấy ngọt ngào, giờ cảm thấy y chỉ có vẻ anh tuấn của bề ngoài, không biết tại sao tình cảm của thiếp đối với y lại thay đổi đến thế?"
Hạng Thiếu Long thầm lo lắng, chỉ mong Phụng Phi đừng chuyển tình cảm lên mình, thăm dò rằng,Sau này đại tiểu thư tính toán thế nào?"
Phụng Phi buồn bã, nhưng ngữ khí lại bình tĩnh một cách bất ngờ, dịu dàng nói,Giờ đây thiếp chỉ muốn lặng lẽ sống những ngày bình yên, thượng tướng quân có thể sắp xếp cho thiếp được không?"
Hạng Thiếu Long thở phào như trút được gánh nặng, nói,Chỉ cần ứng phó được Tào Thu Ðạo, ta sẽ lập tức đưa nàng về Hàm Dương, ở đó có ta bảo vệ, còn gì lo lắng nữa."
Phụng Phi ngạc nhiên nói,Thiếp biết đao pháp của ngài cao minh, nhưng trong lòng người Tề, Tào Thu Ðạo đã là thần thánh chứ không phải người phàm, tại sao ngài lại chắc chắn đến thế. Tào Thu Ðạo trước nay không hề lưu tình, nếu ngài có gì ba dài hai ngắn, người ta làm sao... làm sao... Phụng Phi cũng không muốn sống nữa."
Hạng Thiếu Long thì không hiểu nhầm ý nàng, hiểu nàng không muốn sống nữa là ý muốn nói đã mất đi chỗ dựa thì tự tận cho xong.
Hạng Thiếu Long đương nhiên không nói ra kế hoạch chỉ hẹn đánh trong mười chiêu của mình, mỉm,Tào Thu Ðạo chỉ là người phàm, chẳng qua kiếm pháp lợi hại hơn kẻ khác mà thôi! Ta cũng không phải là hạng hữu dũng vô mưu, nếu không thể nắm chắc được có thể giữ được mạng, đêm nay đã cùng nàng chuồn khỏi đây."
Phụng Phi nói với vẻ nửa tin nửa ngờ,Có lẽ người Tề cũng chỉ thổi phồng quá đáng, nhưng Tào Thu Ðạo trước nay đã ngang dọc sáu nước phía đông, chắc đó cũng là sự thật."
Rồi ánh mắt dừng lại ở chỗ thanh Bách Chiến bảo đao, thỏ thẻ rằng,Hàn Kiệt sợ người ta chuyển tình sang ngài, nên nói toàn những lời xấu về ngài, khiến cho trong lòng của thiếp càng thêm khinh bỉ y."
Hạng Thiếu Long đã sớm đoán được Hàn Kiệt sẽ làm thế, nói rằng,Ai có thể khiến người trong thiên hạ đều ưa thích? Hình như đại tiểu thư cũng có hứng thú với đao của tại hạ."
Phụng Phi nũng nịu,Kẻ có hứng thú với đao của ngài chỉ có Tào Thu Ðạo và các kiếm thủ nước Tề, thiếp chỉ có hứng thú với con người của ngài. Chém giết lẫn nhau có gì là lạc thú? Chỉ có nam nhân của các ngài là không mệt mỏi, khiến liên lụy đến bọn nữ lưu yếu ớt chúng tôi. Hàn Kiệt trước khi đi còn bảo rằng ngài sẽ không có mạng đi gặp Tào Thu Ðạo, song Phụng Phi không hề lo lắng."
Hạng Thiếu Long mỉm cười,Nàng có nghe nói đến Ma Thừa Giáp không?"
Phụng Phi nói với vẻ phớt tỉnh,Không những là nghe nói đến, mà còn đã gặp y trong phủ tướng quốc của Ðiền Ðan, ngoài Trọng Tôn Huyền Hoa và Ðản Sở, luận về kiếm thuật có thể tính đến y và Mân Ðình Chương."
Rồi lại nhíu mày nói,Cớ gì lại nhắc đến y? Kẻ này thật đáng ghét, thái độ kiêu ngạo, trước nay không hề coi ai ra gì, lại còn tưởng rằng mình được nữ nhân yêu thích, thấy y là thiếp chỉ thấy buồn nôn."
Hạng Thiếu Long cười,Té ra nàng chán ghét y đến vậy sao? Song e rằng trong khoảng thời gian gần đây, nàng sẽ không gặp được y, y đã bị ta để lại một dấu vết mãi mãi không xóa được trên mặt bằng một đao."
Phụng Phi ngạc nhiên kêu lên,Chỉ một đao?"
Hạng Thiếu Long bình thản nói,Tại hạ đã hơi khoa trương, còn phải đi vài bước nữa."
Phụng Phi ngả vào lòng gã, giận dỗi mà rằng,Người ta hận cái dáng vẻ dương dương đắc ý của ngài, ngài lại không hề động lòng với người ta."
Hạng Thiếu Long thản nhiên nói,Ta động lòng chết đi được, ai mà không động lòng với nàng? Chỉ là trách nhiệm tình cảm quá nặng, trong nhà đã có ba vị hiền thê, quả thật không dám đem lòng yêu thương người khác nữa."
Phụng Phi buồn bã nói,Thiếp thân đã hiểu từ lâu, Nhã phu nhân và Thiên công chúa phải chăng đã tạo thành đả kích rất lớn cho ngài?"
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên hỏi,Sao nàng biết được?"
Phụng Phi nói,Ðương nhiên có người cho thiếp hay!"
Hạng Thiếu Long trong đầu hiện lên bóng dáng của Thanh Tú phu nhân, chả lẽ nàng đã cho Phụng Phi biết chuyện này? Nếu như thế chắc là nàng mỹ nữ này đã động lòng thật sự với mình?
Phụng Phi đưa tay âu yếm khuôn mặt gã nói,Thượng tướng quân đã mệt, hay là đêm nay hãy ở lại chỗ Phụng Phi?"
Hạng Thiếu Long chưa trả lời thì phía dưới có bước chân vang lên, hai người vội buông nhau ra.
Tiểu Bình Nhi từ dưới vọng lên nói,Long Dương quân cầu kiến thượng tướng quân!"
Hạng Thiếu Long chợt lại nhớ đêm nay có hẹn với Long Dương quân, lòng thầm nghĩ xem thử người bạn cũ này có thể tìm cớ gì để hủy bỏ kế hoạch chạy trốn tối nay!
Phụng Phi trả lời thay cho gã rồi mới dịu dàng nói,Dù khuya đến mức nào cũng phải nhớ quay về nơi này. Ðiều Phụng Phi cần không phải là danh phận gì cả, chỉ mong được mối duyên một đêm mà thôi!"
Đề xuất Voz: [ Hồi ức ] Em ! người con gái đã thay đổi cuộc đời thằng lưu manh .