Chương 592: Có Lại Lòng Tin (2)

Thiệu Nhu lại đánh tiếp mười kiếm nữa mà không thể tấn công được, cuối cùng hết sức, thối lùi ra sau, giơ ngang thanh kiếm đứng yên rồi trừng trừng mắt nhìn gã.

Những kẻ đứng bên cạnh ngoài đám gia tướng cùng với Phụng Phi và các ca vũ cơ, còn có Trọng Tôn Huyền Hoa và hơn mười tùy tùng của y.

Ai nấy đều cố nén tiếng vỗ tay, sợ rằng sẽ trêu tức Thiệu Nhu.

Thiệu Nhu chợt bật cười nói,Tên tiểu tử nhà người quả nhiên tiến bộ nhiều lắm, thôi được! Xem ra có thể chống đỡ được mấy chiêu của sư phụ!“ Hạng Thiếu Long sợ nàng để lộ chuyện mình sẽ hẹn với Tào Thu Ðạo đánh mười chiêu, vội ôm đao bảo rằng,Ða tạ Giải phu nhân chỉ điểm!"

Lúc này mọi người mới dám vỗ tay hoan hô!

Trọng Tôn Huyền Hoa rút ra thanh bội kiếm, đứng trước Hạng Thiếu Long cười nói rằng,Huyền Hoa cũng đã ngứa tay, mong được thượng tướng quân chỉ điểm!“ Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Mời Huyền Hoa huynh!"

Trọng Tôn Huyền Hoa tinh thần lặng lẽ như mặt nước đứng yên, rút kiếm bước sải về phía trước hai bước, Hạng Thiếu Long lập tức cảm thấy đối phương tỏa ra một khí thế lợi hại, nào dám chậm trễ, thu đao về phía sau.

Những người đứng bên cạnh đã nể uy danh của Trọng Tôn Huyền Hoa, cả thở mạnh cũng không dám.

Trọng Tôn Huyền Hoa hai mắt sáng lên đột nhiên quát lên một tiếng dài, rút kiếm đâm tới.

Hạng Thiếu Long lòng dâng đầy cảm xúc.

Kiếm pháp của Trọng Tôn Huyền Hoa không hề thua kém Quản Trung Tà, nhưng lại không bằng Tào Thu Ðạo. Có thể thấy về mặt kiếm đạo, Tào Thu Ðạo quả là được ông trời ban phước, cả một học trò xuất sắc của y cũng chỉ có thể bắt chước được hình chứ không bắt chước được thần của y!

Keng một tiếng, Hạng Thiếu Long giơ đao lên đỡ.

Trọng Tôn Huyền Hoa bị luồng lực đạo của Bách Chiến bảo đao chấn động, không thể biến đổi thành chiêu số khác thối lui ra.

Trọng Tôn Huyền Hoa không thể nắm bắt được lối đánh của Bách Chiến bảo đao, nhất thời chỉ có chống đỡ và thối lùi!

Hạng Thiếu Long càng đánh càng hăng, trong chốc lát đã thi triển lối đánh xáp lá cà, mỗi đao đều hung hiểm. Ai nấy đều nín thở.

Chỉ thấy tiếng đao và kiếm giao nhau liên tiếp, bọn thiếu nữ lo lắng đến nỗi run bần bật, cứ tưởng rằng bọn họ giả vờ, muốn thừa cơ lấy mạng đối phương.

Chỉ có những kẻ cao minh như Thiệu Nhu, mới thấy được Hạng Thiếu Long vì nắm được chủ động cho nên đã rất chính xác, tựa như không hề nương tay, nhưng kỳ thực chỉ là muốn xem kỹ kiếm pháp của Trọng Tôn Huyền Hoa thừa cơ thăm dò lối đánh của Tào Thu Ðạo.

Lúc này tinh thế lại thay đổi nữa, mũi đao của Hạng Thiếu Long hình như rất chậm nhưng Trọng Tôn Huyền Hoa thì phải tốn rất nhiều sức mới chống đỡ nổi, lúc này Hạng Thiếu Long đã hoàn toàn khôi phục được lòng tin đã mất khi đối mặt với Tào Thu Ðạo, tiến thoái công thủ đều rất tự nhiên. Trọng Tôn Huyền Hoa tuy nhiều lần phản công nhưng đều bị gã mau chóng hóa giải.

Trong mắt mọi người dù cho những kẻ không biết kiếm pháp như Ðổng Thục Trinh, cũng cảm thấy đao pháp của Hạng Thiếu Long biến hóa vô cùng, có cương có nhu, bao trùm thiên hạ.

"Keng, keng, keng."

Hạng Thiếu Long từng bước tấn công tới, liên tiếp chém ba đao, mỗi lần đều chém trúng vào một chỗ trên thân kiếm của Trọng Tôn Huyền Hoa, dù cho Trọng Tôn Huyền Hoa có biến hóa thế nào, kết quả cũng là như nhau.

Cuối cùng thanh kiếm đã gãy.

Hạng Thiếu Long tra đao vào vỏ cười rằng,Tại hạ chỉ chiếm phần tiện nghi nhờ binh khí!"

Trọng Tôn Huyền Hoa cũng là bậc anh hùng, ném thanh kiếm gãy trong tay cười lớn rằng,Thượng tướng quân quả nhiên danh bất hư truyền, tiểu đệ đã yên lòng!"

Có tiếng vỗ tay truyền từ xa.

Phụng Phi và Tiêu Nguyệt Ðàm cùng bước đến, Phụng Phi vui mừng nói,Phụng Phi đã chuẩn bị điểm tâm, khoản đãi các vị khách quý, mời hãy dời giá đến tiền sảnh!“ Nói xong thì mọi người tản ra.

Thiệu Nhu phải quay về nhà, còn Trọng Tôn Huyền Hoa thì đi làm việc của mình.

Bọn Phụng Phi thì phải chuẩn bị cho buổi biểu diễn vào hai này sau, chỉ còn lại Tiêu Nguyệt Ðàm và Hạng Thiếu Long ở trong sảnh.

Tiêu Nguyệt Ðàm hạ giọng nói,Tào Thu Ðạo không hổ là bậc tôn sư, đã chấp nhận cái hẹn đánh mười chiêu. Song xem dáng vẻ của y, hình như chắc chắn rằng có thể thu phục được Thiếu Long trong vòng mười chiêu!"

Hạng Thiếu Long như trút được gánh nặng nói,Ðiều này thì tốt còn gì bằng, đệ tin rằng có thể ứng phó được mười chiêu!"

Tiêu Nguyệt Ðàm trong mắt lộ vẻ kinh dị, nói với vẻ hơi do dự,Lòng đề phòng người không thể không có, Thiếu Long tốt nhất đừng lập tức thu đao khi đã hết mười chiêu, nói không chừng họ Tào sẽ thừa cơ hội chém thêm hai kiếm nữa!"

Hạng Thiếu Long cười với vẻ nhẹ nhõm,Không đâu! Tào Thu Ðạo là một bậc tôn sư, đương nhiên phải giữ lời của mình, cho nên đêm ấy y đã để cho tiểu đệ bỏ chạy, lão ca hãy cứ yên tâm."

Tiêu Nguyệt Ðàm nói với vẻ hơi lo lắng,Nói tóm lại là lão đệ phải hứa với ta là phải đề phòng, cứ coi như đó là cái hẹn trăm ngàn chiêu là xong!"

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Lão huynh hình như có vẻ khẳng định Tào Thu Ðạo đã hối hận!"

Tiêu Nguyệt Ðàm ho khan một tiếng, nhìn gã thản nhiên nói,Ðệ trước nay luôn tin ta, vậy thì hãy tin thêm một lần!

Hạng Thiếu Long trong lòng tuy lo lắng nhưng không hề hoài nghi. Rồi nói sang chuyện khác, lúc này nhị hoàng tù Ðiền Kiện và Giải Tử Nguyên lại đến tìm.

Đề xuất Huyền Huyễn: Bạch Thủ Yêu Sư
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN