Chương 593: Ân Oán Đan Xen (1)
Ð
iền Kiện tạ lỗi với Hạng Thiếu Long về chuyện không đến dự tiệc đêm qua, mượn cớ là phụ vương đột nhiên không khỏe trong người. RÕ ràng là không biết việc bọn Tề Vũ đã để lộ nguyên nhân sự thật, nhưng Hạng Thiếu Long đương nhi ăn không vạch trần y.
Ngoài cha con Trọng Tôn Long và Giải Tử Nguyên lại còn có một kẻ kiêu ngạo chính là đại phu Yến Hướng, người đến từ Tắc hạ học cung.
Sau khi phân vai vế ngồi xuống trong sảnh, sau mấy câu khách sáo, Ðiền Kiện nói,Kẻ có tiếng không phải là không có miếng, đêm qua thượng tướng quân chỉ một đao đánh bại Ma Thừa Giáp, sáng nay lại chém gãy bảo kiếm trong tay của Huyền Hoa, khiến cho người ta cũng đành phải tâm phục khẩu phục!“ Hạng Thiếu Long lúc này mới hiểu nguyên nhân mà y lại bẻ lái thêm lần nữa, là bởi vì mình rõ ràng đủ sức đối kháng với Tào Thu Ðạo, vội vàng nói mấy câu khiêm nhường, còn bọn Trọng Tôn Long thì toàn nói lời tốt cho gã.
Nào ngờ Tắc hạ tiên sinh Yến Hướng nheo mắt nhìn gã mà rằng,Giờ đây ở nước Tần ai đang nắm quyền trong tay?"
"Ðương nhiên là bị quân Chính, chả lẽ là người khác?"
Yến Hướng vẫn tỉnh như không nói,Nhưng theo lời của Lã trọng phụ, bị quân Chính một ngày chưa đăng cơ thì vương vị vẫn chưa vững, thượng tướng quân có ý kiến gì?"
Hạng Thiếu Long lúc này cảm thấy lạnh xương sống, lời nói của tên cuồng sĩ Tắc hạ này đã lộ ra rằng Lã Bất Vi quả thật đã nghi ngờ thân phận thực sự của tiểu Bàn, nếu không sẽ không dùng những điều đó để lay động Ðiền Kiện.
Nói một cách khác thì Lã Bất Vi đã sai người đến Hàm Ðan để tìm cặp vợ chồng từng nuôi dưỡng Doanh Chính thật, nếu y dùng điều này để lật đổ tiểu Bàn, hoặc dùng để uy hiếp tiểu Bàn thì đó quả là một chuyện khó ứng phó!
Ðiền Kiện thấy vẻ mặt gã thay đổi hỏi rằng,Thượng tướng quân có ý kiến gì?"
Một ý nghĩ lướt qua đầu nhanh như chớp, Hạng Thiếu Long khôi phục bình tĩnh, bình thản mà đáp rằng,Lời này của Yến tiên sinh khiến cho Hạng mỗ liên tưởng rằng có người sẽ làm phản, song nhìn kết cuộc bọn Phố Cao thì đã biết!"
Giải Tử Nguyên cười rằng,Không biết thượng tướng quân có ấn tượng như thế nào đối với đại Tề chúng tôi!"
Hạng Thiếu Long cảm thấy đau đầu lắm, gã xưa nay không quen nịnh bợ, chỉ đành nói,Chỉ từ việc Yến tinh sinh có thể lên tiếng trước mặt nhị hoàng tử, thì biết chế độ quân chủ của quý quốc rất cởi mở, coi trọng nhân tài, Tắc hạ học cung mới có thể có nhiều nhân tài như thế, chỉ là ý kiến ngu muội, mong tiên sinh đừng cười!"
Yến Hướng nói,Ðại tề chúng tôi nam có Thái sơn, đông có Lương Tà, tây có Thanh Hà, bắc có Bột hải đều là bốn nơi hiểm trở, song nếu không trị nước cho tốt, thì khó mà tranh hùng với thiên hạ. Cho nên từ ngày Hoàn Công, Quản Trọng đều mở rộng ngôn luận, ban thưởng cho những người dám nói, đại Tề ta có thể thịnh vượng như ngày hôm nay, quả thật không phải là điều may mắn!"
Hạng Thiếu Long lần đầu tiên lãnh giáo được sự thoát ly hiện thực của Tắc hạ cuồng sĩ, vẫn cứ chìm đắm trong những ngày tươi đẹp từ thời Hoàn Công làm bá chủ thiên hạ, miệng toàn nói ra những lời điên cuồng. Chỉ thấy Ðiền Kiện trong mắt lộ ra tia nhìn đầy nhiệt tình, rõ ràng rất tự hào với mấy lời nói của Yến Hướng, trong lòng thầm than, bề ngoài thì chỉ giả vờ gật đầu đồng ý.
Ðiền Kiện gật gù nói,Thượng tướng quân quan sát thật tinh tường, có thể thấy được sự hưng vong của đại Tề ta có liên quan đến Tắc hạ học cung. Ngày trước Hoàn Công đã từng hỏi Quản Trọng làm thế nào để giữ được thiên hạ, Quản Trọng đã đáp rằng phải mở rộng ngôn luận như các bậc hoàng đế, vua Nghiêu, vua Thuần, cho nên Tắc hạ học cung mới ra đời."
Hạng Thiếu Long trong lòng cảm thán, hậu nhân của hoàng thất các nước, hoặc ít hoặc nhiều đều chìm đắm trong những ngày vinh quang xa xưa, giống như người Tề cứ mở miệng ra ngậm miệng lại đều nhắc tới Hoàng Công và Quản Trọng, không biết rằng phải thay đổi theo thời thế, sáng tạo ra cục diện thì mới có thể thích ứng được!
Gã bảo chế độ quân chủ ở nước Tề cởi mở, nói theo một góc độ khác có nghĩa là quyền lực của nhà vua đã giảm yếu đi Phải biết rằng trong thế kỷ đầy chiến tranh này, chế độ quân chủ cầm quyền mới là điều kiện đầu tiên để xưng hùng tranh bá.
Doanh Chính, người do tiểu Bàn giả thành, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi tâm lý ấy, chỉ biết toàn lực giành lấy quyền, củng cố địa vị cho mình, ngược lại trở thành một minh quân giỏi nhất.
Trọng Tôn Long lảng sang chuyện khác,Bị quân Chính coi trọng thượng tướng quân, chuyện này ai nấy cũng đều biết, đây là lúc tranh hùng giữa các nước không biết thượng tướng quân có đại kế gì?"
Trọng Tôn Long gợi ý cho mình nói như thế, có nghĩa là muốn mình đảm bảo với Ðiền Kiện giành lấy Ðiền Kiện tù trong tay của Ðiền Ðan!
Ðưa mắt nhìn quanh rồi mới nghiêm mặt nói,Bị quân Chính tuổi hãy còn nhỏ, sang năm mới chính thức đăng cơ, cho nên phải tập trung giải quyết chuyện nội chính, việc đào kênh Trịnh Quốc mới là chuyện quan trọng nhất lúc này, còn việc dùng binh với các nước khác, đều là nằm ở thế bị động. Lần này Hạng mỗ đến nước Tề, chính là muốn xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với quý quốc!“ Yến Hướng nói ngay,Từ ngày Doanh Chính về Tần, trước tiên diệt Ðông Châu, sau đó lấy đất Thành Khâu, Vinh Dương của người Hàn, tiếp theo giành lấy Thái Nguyên của nước Triệu để dựng nên quận mới, lại lấy mất ba mươi bảy thành của nước Ngụy, hình như có chút không hợp với lời của thượng tướng quân!"
Hạng Thiếu Long chính là muốn y nói ra những lời này, ung dung mà rằng,Ai diệt Ðông Châu, trong lòng mọi người đều đã biết, mấy năm nay đại bộ phận đất đai đều do hai tay Mông Ngao đoạt được, mà Mông Ngao tại sao phải cố gắng lập nên quân công, chắc là không cần Hạng mỗ chỉ ra nguyên nhân!“ Ðiền Kiện lập tức biến sắc.
Lời này của Hạng Thiếu Long có thật có giả, nói đến dã tâm đối với đất đai, vị Tần Thủy Hoàng trong tương lai tiểu Bàn này hơn hẳn Lã Bất Vi. Nhưng vì tuổi y còn nhỏ, tự nhiên có thể dễ dàng đổ trách nhiệm cho Lã Bất Vi, kẻ đang mượn danh nhiếp chính, mà lại không chịu phò chính. Nhất là những hành động quân sự trong mấy năm nay. Chủ yếu là do bản thân tiểu Bàn tự định đoạt, những người ngoài đương nhiên không thể biết được.
Yến Hướng thì ngược lại chân thành đến mức đáng yêu, gật đầu nói,Thượng tướng quân nói phải, Ðiền Ðan quả thật là già quá hóa hồ đồ, không nhìn thấy bản chất của Lã Bất Vi, nhị hoàng tử chắc phải biết nên lựa chọn thế nào?"
Nói như thế, bọn Trọng Tôn Long vui mừng hớn hở, Ðiền Kiện lại cảm thấy lúng túng, ho khan một tiếng nói,Ðàm đạo với thượng tướng quân, Ðiền Kiện có thể hiểu ra được nhiều điều, đợi thượng tướng quân tỷ thí với Tào công xong, Ðiền Kiện sẽ bày yến mời thượng tướng quân."
Mọi người không còn lời gì để nói nữa. Sau khi Ðiền Kiện bỏ đi, Trọng Tôn Huyền Hoa còn lưu lại, giới thiệu đám võ sĩ phái đến do Diêu Thắng cầm đầu, nói,Diêu Thắng là người bản địa ở đây, thượng tướng quân nếu có chuyện gì, thì hãy cứ căn dặn y, không cần sự đồng ý của chúng tôi!"
Rồi lại dặn dò Diêu Thắng mấy câu mới bỏ đi!
Hạng Thiếu Long nhìn kỹ Diêu Thắng, người này tuổi khoảng ba mươi, hai mắt lanh lợi, vẻ ngoài rất anh tuấn, thần thái lại trầm lặng, nảy ra một ý nói,Tại hạ muốn Diêu huynh hãy theo dõi động tĩnh của Hàn Sấm và Quách Khai, nhưng đừng để đối phương phát giác!"
Diêu Thắng cung kính nói,Cứ gọi tiểu nhân là Diêu Thắng, thượng tướng quân đã coi trọng tiểu nhân, đây là chuyện nhỏ, xin tướng quân cứ yên tâm."
Nói xong thì bỏ đi.
Hạng Thiếu Long thừa cơ về phòng nghỉ ngơi, được khoảng một canh giờ, tỉnh dậy thấy Hàn Sấm đã đến chờ.
Hạng Thiếu Long nghĩ bụng không biết con người không có nghĩa khí này tìm đến mình để làm gì. Nhưng nghĩ lại y không thể không đến, nếu không sẽ khiến cho mình nghi ngờ.
sau khi tắm rửa mới ra tiền sảnh gặp y.
Hàn Sấm chờ đến nỗi đã nóng lòng, đi loanh quanh trong sảnh, thấy Hạng Thiếu Long thì vui mừng nói,Thiếu Long rốt cuộc đã tỉnh dậy!"
Đề xuất Linh Dị: Tam Tuyến Luân Hồi