Chương 598: Biết Được Âm Mưu (2)

Hạng Thiếu Long lắc đầu,Ðó là bí mật riêng tư của đại tiểu thư, xin thứ lỗi ta không thể tiết lộ. Song có lẽ cũng phải trễ vài hôm, ta sẽ chờ sau khi biểu diễn ở Tắc Hạ học cung xong mới bỏ đi."

Trọng Tôn Huyền Hoa lập tức lúng túng, vội vàng nói,Lã Bất Vi bảo rằng sẽ quyết định lên đường về nước sau khi thượng tướng quân quyết đấu với Tào công, thượng tướng quân không muốn cùng y về hay sao?"

Hạng Thiếu Long biết y vẫn chưa từ bỏ ý đồ, vẫn cứ thăm dò mình, ngạc nhiên nói,Về sớm làm gì? Huống chi ta đã sớm sai người về Hàm Dương, báo lại những chuyện của ta, lại còn cho ngài hay rằng nếu ta xảy ra chuyện ở nơi nào, thì nước ấy phải chịu trách nhiệm, bảo ngài báo thù cho ta. Ta không tin Lã Bất Vi và Ðiền Ðan dám ra mặt động đến ta, bọn chúng chắc chắn sẽ tìm người thế mạng."

Rồi lạnh lùng nói,Cao thủ nhà họ Ô nhiều như mây, ai hại ta thì khó tránh khỏi vận mệnh bị truy sát, những kẻ muốn hại ta chắc cũng phải nghĩ lại, cho nên Huyền Hoa huynh xin cứ yên lòng."

Trọng Tôn Huyền Hoa trong lòng có mưu đồ, làm sao yên tâm được, nghe nói thế thì biến sắc không ngừng, cũng chẳng còn gì để nói nữa.

Bọn Lý Viên nào dám tự tay đối phó với Hạng Thiếu Long, cũng chỉ lôi kéo cha con Trọng Tôn Long để làm con ma thế mạng như Lã Bất Vi.

Từ sau cuộc chiến của Ô gia ở Hàm Ðan, ai mà không biết sự lợi hại của các chiến sĩ Ô gia.

Nếu sau này để lộ ra rằng là do cha con Trọng Tôn Long làm không những hoàng thất nước Tề sẽ trách tội, chỉ những tử sĩ báo thù của nhà họ ô, cũng đã khiến cho cha con bọn chúng ăn ngủ khó yên.

Hạng Thiếu Long đương nhiên không bỏ cơ hội, tiếp tục hù dọa Trọng Tôn Huyền Hoa,Nếu ta là Lã Bất Vi, sẽ tìm những kẻ ngu ngốc kiểu như Ma Thừa Giáp, sai y giết ta. Sau khi sự việc xong xuôi, rồi lại để lộ tin tức ra, lúc ấy nước Tần ta sẽ chính thức đòi đại vương quý quốc giao ra đầu của Ma Thừa Giáp, huynh bảo đại vương của quý quốc có giao hay không?"

Trọng Tôn Huyền Hoa nén không được giật mình, nói,Ðó quả thật là một độc kế mượn dao giết người."

Hạng Thiếu Long cười thầm, biết rằng y đã hiểu rõ được Lã Bất Vi bề mặt muốn quay lưng với Ðiền Ðan, nhưng thật sự trước tiên mượn tay cha con y để giết chết Hạng Thiếu Long, sau đó lợi dụng chuyện này để trừ khử cha con bọn họ, đây quả là một đá chọi hai chim.

Lại thêm nữa, nếu khi xảy ra chuyện, bọn Lý Viên cũng sẽ đổ hết trách nhiệm lên đầu người Tề.

Trọng Tôn Long bản thân không phải là kẻ ngốc, nếu không cũng không thể giành được địa vị như thế này, vì tưởng rằng nếu Hạng Thiếu Long và Doanh Chính gặp nguy thì có lợi cho mình.

Nào ngờ Hạng Thiếu Long biết được phong thanh, lại nghe lén được cuộc mật nghị đêm qua của bọn họ, cho nên đã nhắc nhở Trọng Tôn Huyền Hoa đang bị bọn Lã Bất Vi, Lý Viên, Hàn Sấm lợi dụng.

Lúc này Trọng Tôn Huyền Hoa đang vội quay về thương lượng với cha mình, nào có hứng thú nói chuyện nữa, nên gấp rút bỏ đi.

Hạng Thiếu Long vươn vai, quay về tìm Phụng Phi.

Nếu gã tính không nhầm, Trọng Tôn Huyền Hoa hôm nay sẽ gặp Hàn Kiệt để chất vấn, rồi Hàn Kiệt đến hỏi Phụng Phi.

Sáng ngày mốt Lã Bất Vi sẽ lên đường quay về nước Tần, Hàn Kiệt cũng đi theo, dù vì bản thân y hay vì Lã Bất Vi, cũng không để cho Phụng Phi lọt vào tay Hạng Thiếu Long. Nhưng đến bây giờ thì gã biết được cho dù Trọng Tôn Long có gan to bằng trời cũng không dám động đến Phụng Phi.

Dù cho Trọng Tôn Long vẫn phải đối phó mình, nhưng cũng không dám nắm lấy điểm này, điều đó có nghĩa là cho người ta biết được rằng y vì Phụng Phi mà đối phó Hạng Thiếu Long gã.

Sự việc đột nhiên thay đổi.

Bọn Lý Viên lừa gã, gã thề rằng phải ăn miếng trả miếng, lừa ngược lại bọn chúng một phen.

Phụng Phi hình như quả thật đã không còn tình yêu với Hàn Kiệt nữa, nghe theo sự chỉ dẫn của Hạng Thiếu Long.

Ðến khi Tiêu Nguyệt Ðàm đếm tìm gã, Hạng Thiếu Long mới kể hết mọi việc đã xảy ra hôm qua và sáng nay.

Tiêu Nguyệt Ðàm vỗ đùi khen rằng,Hạng Thiếu Long rốt cuộc là Hạng Thiếu Long, đối phương chỉ hơi sơ suất thì bị đệ nắm bắt được sơ hở. Trọng Tôn Huyền Hoa kinh nghiệm còn kém, bị đệ dọa mấy câu thì đã sợ."

Ngừng một lát nhìn gã nói,Hình như Thiếu Long lo lắng rằng Lã Bất Vi tìm được đôi vợ chồng đã từng nuôi Doanh Chính?"

Hạng Thiếu Long biết y vẫn còn nghi ngờ thân phận của tiểu Bàn. Song chuyện này, ngoài Ô Ðình Phương, Ðằng Dực ra, cả những người thân thiết như Kỷ Yên Nhiên cũng không biết được. Cho nên gã không thể để cho bất cứ người nào biết nữa. Cho dù Tiêu Nguyệt Ðàm cũng thế. Giả vờ ngạc nhiên, nói tỉnh như không,Tìm ra thì thế nào, trừ phi bọn họ bị Lã Bất Vi dùng tiền mua chuộc, nếu không thì cần gì lo lắng?"

Tiêu Nguyệt Ðàm ngạc nhiên nói,Thật ra vấn đề này lão ca vẫn muốn hỏi đệ, trong thư Đồ tổng quản gởi cho ta, có nhắc đến việc đệ đã từng hợp tác với các bậc nguyên lão trong quân đội nước Tần, tiến hành nhỏ máu nhận thân cho Lã Bất Vi và bị quân, chứng thực hai người này không có quan hệ máu thịt, bị quân và đệ mới được bọn họ toàn lực ủng hộ, áp chế Lã Bất Vi. Nhưng Thiếu Long tại sao lại nắm chắc như thế, khẳng định bị quân không phải là cốt nhục của tên gian tặc họ Lã?"

Đó chính là câu hỏi ngày trước của Đồ Tiên, cũng là câu hỏi mà Hạng Thiếu Long sợ nhất, thở dài rằng,Ðệ đã từng hỏi Chu Cơ, bị quân rốt cuộc là con của ai? Bà ta bảo cả mình cũng chẳng rõ, có nghĩ là năm phần cơ hội là của Lã tặc, nhưng năm phần cơ hội là không phải. Trong tình huống đó, nếu đệ từ chối đề nghị của Lộc Công, há chẳng phải mất lòng bọn họ sao? Cho nên đành phải đánh liều một phen mà thôi."

Tiêu Nguyệt Ðàm gật đầu nói,Nhưng giờ đây tình huống của đệ lại không lạc quan như thế, Trọng Tôn Long tuy đã bị đệ hù dọa, có lẽ sẽ không dám làm công cụ cho kẻ khác nữa, nhưng đệ cũng không nên tin tưởng y."

Dừng lại một lát rồi nói,May mà mối quan hệ giữa chúng ta vẫn chưa ai biết, ai cũng tưởng ta là người tri âm của Phụng Phi. Giờ đây chỉ còn một kế, đó là Thiếu Long hãy cứ đi trước, chỉ cần đệ rời khỏi đây bọn Phụng Phi sẽ an toàn.

Hạng Thiếu Long nhủ thầm, bọn Phụng Phi chỉ có thể nhờ Thiện Nhu và Long Dương quân cùng bảo vệ. Nếu như Tề Vương tuyên bố phong cho Ðiền Kiện là thái tử, địa vị của Giải Tử Nguyên sẽ khác, cha con Trọng Tôn Long càng phải lấy lòng y, mà Ðiền Ðan cũng phải càng e ngại y.

Tiêu Nguyệt Ðàm là kẻ suy nghĩ sâu xa, nhắc nhở rằng,Hàn Kiệt là kẻ không đơn giản, bản thân là quý tộc nước Hàn, lại là học trò của Tào Thu Ðạo, xem bề ngoài cùng phe Lao ái, nhưng có mối quan hệ thân thiết với Lã Bất Vi.

Giờ đây lại thêm sự đố ky vì Phụng Phi, nói không chừng sẽ mạo hiểm xúi giục bọn người ở Tắc Hạ học cung đến đánh lén, chuyện này không thể không phòng."

Hạng Thiếu Long nói,Sau cuộc chiến với Tào Thu Ðạo, đệ sẽ lập tức đi khỏi nơi đây, may mà Tắc Hạ học cung ở ngoài thành, cho nên cũng thuận tiện lắm."

Nhớ lại tấm ván trượt tuyết, hạ giọng nói,Thời gian không còn nhiều nữa, lão ca hãy tìm giùm đệ một khúc gỗ để đệ chế ra công cụ trượt tuyết, sau đó huynh hãy đem công cụ này và lương khô giấu ở gần Tắc Hạ học cung, khi ra ngoài thì đệ có thể mau chóng trốn thoát."

Tiêu Nguyệt Ðàm bản thân cũng là thợ mộc khéo tay, ngạc nhiên hỏi dấn tới, đến khi Hạng Thiếu Long miêu tả tấm ván trượt tuyết, y kinh ngạc đến há hốc mồm nói,Sao đệ lại có thể nghĩ được như thế? Ðây là nguyên lý của xe tuyết, chuyện này cứ giao cho ta, lão ca sẽ lập tức ra tay, bảo đảm còn tốt hơn thứ mà đệ nói, thời gian chắc là kịp."

Tiêu Nguyệt Ðàm bước ra khỏi Thính Tùng biệt viện, Giải Tử Nguyên đến, vui vẻ nói,Nếu thượng tướng quân không có chuyện gì khác, hay là chúng ta hãy cùng đi xem nhu cốt mỹ nhân đang luyện tập bài ca vũ mà tiểu đệ vừa mới sáng tác."

Hạng Thiếu Long đang rầu rĩ, nhưng nghĩ lại phải giả vờ vui vẻ, không hề lo lắng rằng sẽ có chuyện gì để Lã Bất Vi lột trần, nên mới hớn hở đi cùng Giải Tử Nguyên.

Đề xuất Tiên Hiệp: Vũ Luyện Điên Phong
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN