Chương 597: Biết Được Âm Mưu (1)
H
ạng Thiếu Long đang luyện đao trong vườn thì Phi Phụng bước tới, nói,Phải chăng đêm ngày mốt chúng ta sẽ rời khỏi nơi đây? Thiếp thân đang bực bội vì Hàn Kiệt cứ bám riết lấy, chỉ mong có thể mau chóng rời khỏi đây."
Hạng Thiếu Long do dự một lúc, nhưng vẫn không quyết định rằng có nên tin tưởng Phụng Phi nữa không. Tình cảm của nữ nhân thay đổi khó mà đoán được, hôm nay nàng nói đã chán Hàn Kiệt, nói không chừng ngày mai sẽ lại ngả vào lòng y, tiết lộ bí mật của gã, lúc ấy gã sẽ trở thành kẻ mù mà quay về Hàm Dương.
Phụng Phi thấy mặt gã biến sắc, giật mình nói,Sự việc phải chăng đã thay đổi?"
Hạng Thiếu Long gật đầu nói,Ðại tiểu thư phải chăng là muốn sau khi biểu diễn ở Tắc Hạ học cung rồi mới rời khỏi Lâm Tri?"
Phụng Phi sững người một lúc rồi mới nói,Nếu phải đi, tại sao phải ở thêm vài ngày?"
Hạng Thiếu Long cố ý nói,Chủ yếu là vì bọn nhị tiểu thư, mọi người cùng đi, tại hạ sẽ yên tâm hơn."
Phụng Phi thở dài nói,Phải chăng thượng tướng quân muốn nói ra điều gì?"
Hạng Thiếu Long biết nếu phủ nhận, thì sẽ khiến nàng sinh nghi. Gật đầu rằng,Ta chỉ lo lắng Quách Khai, kẻ này lòng dạ xấu xa, nếu chúng ta chạy thoát được, y có thể sẽ trút giận lên bọn Thục Trinh."
Phụng Phi ngạc nhiên nói,Ðã có Trọng Tôn Long chiếu cố bọn Thục Trinh, ngài còn lo lắng gì nữa?"
Hạng Thiếu Long không còn cách nào, chỉ đành cương quyết nói,Ðừng hỏi nữa, ta đã quyết định sau buổi biểu diễn ở Tắc Hạ học cung thì mọi người sẽ cùng đi để tránh lo lắng. Chả lẽ đại tiểu thư không quan tâm đến an nguy của bọn họ sao?"
Phụng Phi không trả lời, cúi đầu.
Hạng Thiếu Long biết mình đã nói nặng, bước tới ôm vai nàng, dịu dàng nói,Là ta không đúng, mong đại tiểu thư tha thứ."
Phụng Phi thở dài,Phải chăng thượng tướng quân hôm nay có chuyện buồn bực? Phụng Phi lần đầu tiên thấy ngày nổi giận vô lý như thế."
Hạng Thiếu Long thầm nghĩ mình làm sao vui được, giờ đây hận không thể chém giết một phen để trút hận trong lòng, đang định lên tiếng thì Phụng Phi nói,Phụng Phi biết được ngài vì đêm qua thiếp lén đi gặp Hàn Kiệt, cho nên không còn tin tưởng nữa. Nhưng dù cho phải chia tay, cũng phải nói một lời chứ!"
Hạng Thiếu Long không ngờ mình đã vô tình khiến Phụng Phi tự khai như vậy, nói thế, nàng vốn đã có ý giấu mình.
Phụng Phi buồn rầu nhìn gã, nói,Thượng tướng quân có muốn biết Phụng Phi và y nói những lời gì không?"
Hạng Thiếu Long lạnh nhạt nói,Phải chăng y bảo rằng nếu nàng theo ta, thì sẽ có hậu quả thê thảm?"
Phụng Phi hơi giật mình, nói,Sao ngài biết được?"
Hạng Thiếu Long nhìn mặt nàng, đỏ cả mặt, cố ý gạt nàng rằng,Ta không những nghe các người nói gì, mà còn nghe cả tiếng các người hôn nhau nữa."
Phụng Phi nói với vẻ mất tự nhiên,Chỉ là y cưỡng ép thiếp thôi! Nhưng lúc ấy trời vẫn sáng! Ngài nấp ở đâu thế?"
Hạng Thiếu Long cố chống đỡ,ở dưới gầm xe chẳng phải có thể nấp sao?"
Phụng Phi cho đó là thật, buồn bã nói,Chắc ngài biết rằng lúc đó vì muốn dỗ dành y, cho nên thiếp phải nói những lời không đúng với lòng Hạng Thiếu Long nảy ra một ý, nhớ lại Lã Bất Vi đêm qua đã đến gặp Trọng Tôn Long, nói không chừng là do Hàn Kiệt thám thính được tin tức ở chỗ Phụng Phi, nhíu mày nói,Nhưng sao nàng lại cho biết thời gian chúng ta rời khỏi Lâm Tri, rồi lại cho Hàn Kiệt hay rằng Trọng Tôn Long sẽ sắp xếp mọi chuyện? Ðại tiểu thư không biết Hàn Kiệt và Lã Bất Vi cùng một giuộc hay sao?"
Phụng Phi lúc này hoàn toàn tin gã đã biết được mọi chuyện, giải thích rằng,Hàn Kiệt vốn là người phía Lao ái, lần này đến Lâm Tri là vì thiếp, tuy nói y đã từng giấu thiếp những chuyện y có qua lại với Trọng Tôn Huyền Hoa, nhưng Phụng Phi quả thật thương yêu y, nên đã có hẹn riêng với y, trong chốc lát mà bảo thiếp quên y, quả thật là quá khó."
Rồi lại nhìn gã,Phụng Phi vốn là muốn mượn thượng tướng quân để quên y, nhưng thượng tướng quân không chịu ân sủng.
Hạng Thiếu Long hiểu được rằng Phụng Phi sẽ là một con cờ qua trọng của gã sau này, cố y giành nàng lại, cười nhạt nói,Nàng có biết rằng sau khi Hàn Kiệt đã biết được mối quan hệ giữa ta và cha con Trọng Tôn Long, Lã Bất Vi và Hàn Kiệt ngay trong đêm đã thuyết phụ cha con Trọng Tôn Long hay không?"
Phụng Phi biến sắc nói,Sao lại có chuyện ấy?"
Hạng Thiếu Long ung dung nói,Không biết nàng tin hay không, giả sử đại tiểu thư vẫn không ngừng truyền tin cho Hàn Kiệt, không những Hạng Thiếu Long này chết không đất chôn thân, đại tiểu thư cũng phải đối mặt với vận mệnh bi thảm. Hàn Kiệt có lẽ cũng có ý với tiểu thư, nhưng con người y đặt chữ lợi lên hàng đầu, nói không chừng sẽ hy sinh tiểu thư Những kẻ đi theo Lã Bất Vi và Lao ái, ai mà không phải là hạng tự tư tự lợi."
Phụng Phi hổ thẹn nói,Phụng Phi này cũng là kẻ tự tư tự lợi, giờ đây phải làm thế nào?"
Hạng Thiếu Long nói,Vẫn là phải chờ sau khi biểu diễn ở Tắc Hạ học cung, chúng ta sẽ cùng bỏ đi, đến Hàm Dương, nàng thích theo ai cũng được, nhưng trước mắt, không thể để lộ chuyện của chúng ta cho bất cứ ai biết."
Phụng Phi nói,Thiếp đã hiểu. Từ nay trở đi, Phụng Phi chỉ tin mỗi mình thượng tướng quân."
Hạng Thiếu Long tạm thời vẫn không nghĩ ra được làm thế nào để lợi dụng quân cờ Phụng Phi này. Dặn dò nàng vài câu nữa rồi mới quay đi.
Có thể thấy đây là thu hoạch bất ngờ, biết được Hàn Kiệt là con rắn hai đầu, cùng lúc cấu kết với nhà Trọng Tôn và Lã Bất Vi. Nếu gã tính không sai, bề ngoài y tuy là thủ hạ đắc lực của Lao ái, nhưng thật ra đã bị Lã Bất Vi mua chuộc. Mà y đối với Lã Bất Vi cũng chẳng hết lòng hết dạ, chí ít cũng dấu chuyện Phụng Phi đối với tên gian tặc này.
Hàn Kiệt rốt cuộc có tính toán gì với Phụng Phi? E rằng cả bản thân y cũng chưa quyết định được.
Giữa nam nữ một khi đã sinh tình, thì rất rắc rối, khó mà một dao chặt đứt. Gã và Triệu Nhã cũng là như thế.
Ngày mai là buổi biểu diễn, trong biệt viện yên tĩnh một cách bất ngờ, những cuộc tập luyện cũng đã dừng lại.
Hạng Thiếu Long tuy tâm sự trùng trùng, nhưng lại giả vờ như không có chuyện gì, lại phải nói chuyện phiếm với bọn người Phí Thuần, Lôi Xung Nhi, mới biết được rằng Phụng Phi đã phát cho mỗi người một số tiền gọi là phí giải tán, nhưng mọi người đều chuẩn bị ở lại, tiếp tục đi theo Ðổng Thục Trinh.
Trong số các ca vũ cơ chỉ có Tân Nguyệt quyết định về quê quy ẩn, Vân Nương thì vẫn chưa quyết định, xem ra nàng đang chờ ý Tiêu Nguyệt Ðàm.
Cũng có người dò hỏi muốn đi theo Hạng Thiếu Long, nhưng đều bị gã khéo léo từ chối.
Giờ đây thân gã khó giữ, khôn muốn người khác cùng mạo hiểm, cũng không muốn làm yếu đi sức mạnh của đoàn ca vũ. Bởi vì bọn họ tuy không thể đối phó được với những nhân vật như Trọng Tôn Long, nhưng với những kẻ trộm đạo thông thường thì vẫn còn dư sức.
Ðột nhiên Trọng Tôn Huyền Hoa đến tìm gã, Hạng Thiếu Long trong lòng đã có tính toán, khi ra đến đại sảnh, Trọng Tôn Huyền Hoa nói vài lời khách sáo, bảo rằng nhị hoàng tử rất ưa thích gã, rồi chuyển sang chủ đề chính,Bọn chúng tôi đã sắp xếp xong một chiếc thuyền cho thượng tướng quân, sau khi đón thượng tướng quân ở Tắc Hạ học cung sẽ lập tức lên thuyền. Chỉ là không biết đại tiểu thư có đi cùng thượng tướng quân hay không, hay chậm một bước, đợi biểu diễn xong ở Tắc Hạ học cung mới lên đường?"
Hạng Thiếu Long giả vờ bộ dạng khổ não nói,Ðây chính là chỗ khiến ta đau đầu nhất, nàng kiên quyết đợi biểu diễn kết thúc xong mới đi. Ta làm sao có thể yên tâm đi một mình được?"
Trọng Tôn Huyền Hoa rõ ràng đã nhận được tin từ chỗ Hàn Kiệt, biết được Phụng Phi sẽ cùng bỏ đi với Hạng Thiếu Long sau khi tỷ võ, không khỏi ngạc nhiên nói,Các người không phải đã bàn bạc với nhau rồi sao?"
Hạng Thiếu Long chính là muốn y nghi ngờ Hàn Kiệt, than rằng,Vốn là nói như thế, nhưng không biết cớ gì hôm nay nàng lại thay đổi chủ ý. Nàng có tai mắt, lẽ nào ta không có?"
Trọng Tôn Huyền Hoa rõ ràng là không biết mối quan hệ thật sự giữa Hàn Kiệt và Phụng Phi, nghe thế thì biến sắc nói,Ai là nam nhân của nàng?"
Đề xuất Voz: Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám