Chương 60: Lui Địch Tại Hoàng Thủy (2)
Bình Nguyên phu nhân càng đỏ mặt hơn, giận dỗi nói,Lại còn cố ý giả vờ ư, cút ra cho bổn phu nhân."
Hạng Thiếu Long thấy mụ tỏ vẻ như thế, trong lòng vui lắm, cười hì hì rồi đứng dậy thi lễ,Tichức xin cáo lui!"
Nhưng chân vẫn không cất bước.
Bình Nguyên phu nhân đâu phải muốn đuổi gã đi thật, thấy gã đứng yên đó, vừa giận vừa vui nói,Sao còn chưa đi?
Hạng Thiếu Long mỉm cười,Phu nhân còn chưa thưởng cho tichức mà!"
Bình Nguyên phu nhân trong lòng rất mâu thuẫn, liếc mắt nhìn gã rồi cúi đầu.
Hạng Thiếu Long bước tới, quỳ xuống sau lưng mụ, hai tay đưa về phía trước kéo người của mụ xuống. Quý phụ ấy liền đổ vào lòng gã, một lần nữa gã lại đường hưởng trọn đôi môi của mụ.
Hạng Thiếu Long biết rõ những thứ không có được là quý giá nhất. Vì thế sau khi hôn xong thì bỏ đi, chỉ để lại một mỹ phụ côđơnấytrongđêm.
Hơn hai mươi ngày tiếp theo, bọn họ tiếp tục đi về phía đông nam, vượt qua Nội Hà và Tây Hà, đi ngang qua thành Bộc Dương của nước Ngụy, từ Bộc Dương đi thẳng đến Bộc Thủy.
Sau mấy ngày bình an, thám tử lại báo về đã phát hiện được dấu vết của thám tử bên quân địch.
Xe ngựa của họ nhiều, lại phải sửa các xe bị hỏng, nên hành trình cũng rất chậm, không có cách nào cắt đuôi được kẻ địch, chỉ mong là kẻ địch sắp tới không lợi hại như Khôi Hồ là đã tốt lắm.
Lúc ấy đã gần đến Ðại Lương, trên quan đạo đã có các trạm canh gác, khoảng vài chục thì gặp doanh trại của người Ngụy.
Bọn lính Ngụy có thái độ rất kỳ lạ, sau khi xem văn thư của họ xong, tuy không làm khó, nhưng cũng không hề cho người hộ tống, cho đến khi quan đạo đã dứt, họ chỉ còn cách đi thẳng về hướng đông đến Bộc Thủy.
Ðội nhân mã dừng lại ở thảo nguyên.
Hạng Thiếu Long và Ô Trác, Thành Tế, Tra Nguyên Dụ bàn bạc riêng với nhau, ai nấy thần sắc đều trầm trọng.
Ô Trác nói,Giờ đây hành tung của chúng ta và binh lực đã bị kẻ địch nắm trong lòng bàn tay, nhưng chúng ta không hề biết gì đến kẻ địch, đó là phạm đến điều đại ky trong binh gia."
Thành Tế tiếp lời,Nếu kẻ địch tấn công thì sẽ trong hai ngày hôm nay, cho nên ở chỗ bằng phẳng này, dễ đánh mà khó thủ, kẻ địch sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này!" rồi mỉm cười khổ não,Ðáng sợ nhất là bọn Ngụy vương sai thủ hạ giả thành mã tặc đến tấn công, lúc ấy chúng ta khó tránh được đại nạn này."
Hạng Thiếu Long nhíu mày suy nghĩ một hồi rồi nói,Lời Thành Tế nói phải nếu là như thế, chúng ta không thể đứng yên chờ chết."
Ba người lắng nghe xem vị thống soái mưu trí hơn người của mình có diệu kế gì.
Hạng Thiếu Long hạ giọng nói,Chúng ta sẽ tìm một nơi cao hiểm trở dựa lưng vào núi, mặt hướng ra chỗ bằng phẳng, dựng nên thành đất rồi đào hào, tích trữ nước suối, giữ mười ngày đến nửa tháng. Ngoài ra phái một ít khinh ky, đi trước đến Phong Châu, nhờ tướng giữ thành ở đó là Quan Phá phái binh đến cứu viện, dù cho Ngụy vương có quỷ kế đi chăng nữa thì cũng không thể nào làm khó chúng ta được."
Sau một hồi suy nghĩ cả bọn thấy chẳng có biện pháp nào hay hơn biện pháp này.
Lúc ấy Hạng Thiếu Long tìm Bình Nguyên phu nhân thương lượng, Bình Nguyên phu nhân nói nhỏ,Về chuyện này ngươi giỏi hơn ta, tất cả mọi chuyện ngươi hãy quyết định đi."
Hạng Thiếu Long chưa bao giờ thấy mụ dịu dàng, ngoan ngoãn như thế, trong lòng rất vui nói,Phu nhân có muốn đêm nay tichức đến tìm bà hay không?"
Bình Nguyên phu nhân thở dài,Ðến Ðại Lương rồi hãy nói có được không? Con trai của ta rất không vừa lòng ta và ngươi đã gặp riêng nhau trong trại, giờ đây nó đang dần hồi phục lại, ta không muốn nó vì chuyện chúng ta mà tức giận."
Hạng Thiếu Long nhớ lại Thiếu Nguyên quân, lòng hớn hở rời xe của Bình Nguyên phu nhân, thông báo kế hoạch này cho Nhã phu nhân rồi bảo nàng lại chuyển lời cho Triệu Thiên cùng rõ.
Sau một hồi tìm kiếm, cuối cùng họ đã tìm một nơi cao như ý để hạ trại.
Toàn quân lập tức bận rộn, đồng thời Hạng Thiếu Long cũng phái hai mươi khoái ky mang thư của Bình Nguyên phu nhân chia thành mười đường đến Phong Châu xin cứu viện.
Lần này hạ trại không giống như lần trước, phòng tuyến chủ yếu là các hào sâu.
Họ đào một con hào sâu một trượng, rộng năm trượng xung quanh chỗ hạ trại, đất móc lên được đắp thành lũy ở trên hào, lại được gia cố thêm bằng đá, tạo thành một bức tường thành cao nửa trượng, lại chừa ra các lỗ để dùng bắn tên, sau đó lại nối các xe la ở trong bức tường đất ấy.
Phía bên ngoài bức tường đất thì cắm các thanh tre nhọn, lại đào thêm hố để làm bẫy ngựa, nói tóm lại họ đặt nhiều bẫy để ứng phó với kẻ cường địch.
Các loại cây cỏ mọc um tùm các bên đều được chặt bỏ để kẻ địch không còn chỗ ẩn nấp.
Quân doanh cũng theo cách này, sắp đặt theo hình bán nguyệt, chủ doanh ở trong, lục quân chia làm hai cánh, thành một hình bán nguyệt. Doanh trại lại cách bức tường thành đất hơn ba trượng, trừ phi bức tường thành đất bị phá, nếu không kẻ địch cũng không bắn tên hoặc phóng đá vào được.
Sau ba ngày, họ đã đắp xong thành lũy, các cạm bẫy cũng đã đặt xong.
Hạng Thiếu Long vì đề phòng kẻ địch đánh bằng hỏa công nên đã dẫn nước từ con suối ở sau núi vào trong doanh trại, tất cả đã được bố trí sẵn sàng, năm ngày đã qua.
Hôm ấy khi Hạng Thiếu Long đang lắp đặt lôi thạch, thám tử hồi báo, phát hiện một đội mã tặc gần một vạn tên đang đuổi đến.
Mọi người đều lo lắng, biết chắc chắn đây là kẻ địch đang đợi họ ở phía trước, vì đã lâu họ không xuất hiện nên chúng cuối cùng đành lộ diện.
Ðiều ấy đã chứng minh họ suy đoán không sai, bọn địch ấy chắc chắn là có Ngụy binh trà trộn vào.
Dù biết rõ sự thực là thế, họ cũng không hiểu vì sao Ngụy vương lại đuổi cùng giết tận đến thế, chỉ có một cách giải thích duy nhất là y sợ Tín Lăng quân đe dọa đến vương vị của mình, vì thế mới mượn cớ này để phá vỡ mối quan hệ giữa Tín Lăng quân và người Triệu. Còn những nguyên nhân khác thì họ không biết được. Song Ngụy An Ly vương nổi tiếng là một quốc quân ngu độn, dù làm ra chuyện gì hoang đường cũng chẳng có ai lấy làm lạ.
Một đêm bình an trôi qua, đến ngày tiếp theo, Hạng Thiếu Long căn dặn ngoài đám lính trực canh, toàn bộ đều phải nghỉ ngơi, dưỡng tinh thần để ứng phó với kẻ địch.
May mà họ đã thu được nhiều vũ khí, lương thực, cung trên của bọn Khôi Hồ nên thủ mười ngày nửa tháng vẫn có thể vượt qua được. Còn một ưu thế nữa mà kẻ địch không ngờ đến là họ có thể đắp đất làm thành, cho nên không mang đến những dụng cụ để đối phó với kiểu phòng ngự này khiến cho họ dễ dàng chống đỡ hơn.
Hoàng hôn đến, đám mã tặc đã xuất hiện trên bình nguyên, lại còn hạ trại, thế là thế cuộc hai bên đối địch đã được thành lập.
Hạng Thiếu Long quan sát kỹ càng bọn địch, kêu lên thất thanh,Xem kìa! Chẳng phải là Khôi Hồ đấy hay sao?"
Mọi người đều căng mắt ra, chỉ thấy một đội mã tặc đến đang hướng về phía họ, kẻ đi đầu chính là Khôi Hồ.
Thành Tế giận dữ nói,Rõ ràng Khôi Hồ vốn là người của Ngụy vương, bọn mã tặc ấy chính là Ngụy binh cải trang, chuyên quấy nhiễu kinh tế và trị an nước khác, người Ngụy thật độc ác!“
Tra Nguyên Dụ lắc đầu than rằng,Ta không hiểu vì sao đại vương lại gả nàng công chúa xinh đẹp nhất của chúng ta cho người Ngụy?"
Thành Tế vội vàng nói,ông nên cẩn thận lời nói, nếu lọt vào tai đại vương thì ông và người nhà sẽ đại họa lâm đầu đấy Tra Nguyên Dụ cười khổ não nói,Vậy sống qua tối nay thì mới nói được!"
Hạng Thiếu Long biết y thấy thế giặc mạnh hơn phía mình gấp mười lần nên trong bụng có ý khiếp sợ. Vì thế gã nhíu mày, quay sang nói với Thành Tế,Chuẩn bị hỏa tiễn cho ta, có lẽ tối nay ta sẽ dùng đến."
Đề xuất Voz: Yêu Thầm Chị Họ