Chương 61: Lui Địch Tại Hoàng Thủy (3)
Không thèm để ý đến ánh mắt lạ lùng của bọn họ, gã về đến soái doanh thì lấy ra dụng cụ của mình, ra phía sau doanh trại.
La và ngựa bị nhốt ở hai chuồng gỗ lớn, thong thả uống nước suối và gặm cỏ non trên đồi.
May mà lúc ấy là đầu đông, nếu có một trận tuyết lớn thì chúng sẽ càng khó khăn hơn.
Gã ngẩng đầu lên nhìn ngọn núi, gã dễ dàng leo lên trên nhờ dây móc câu, khi lên đến đỉnh núi, gã sắp đặt các vũ khí bí mật của mình rồi mới quay về doanh trại. Chỉ cần băng qua ngọn núi thì gã có thể hạ xuống hơn mười trượng ở ngoài bình nguyên, tiến hành hành động bí mật của mình.
Khi về đến soái doanh, Thành Tế hớt hải chạy đến,Mau ra đây xem!“
Khi gã ra ngoài, chỉ thấy bọn tặc binh toàn bộ đều đang chặt cây, một đầu vót nhọn, mỗi cây dài khoảng một trượng xếp trên đất.
"Chúng định làm gì thế?" Ô Trác nhíu mày nói.
Hạng Thiếu Long trong bụng đánh lô tô, lạc giọng nói,Ðó là công cụ tấn công thành đất của chúng ta, chỉ cần dựng nghiêng các cây này thì có thể chống cự được tên và lôi thạch của chúng ta."
Tra Nguyên Dụ ngạc nhiên nói,Chiêu này quả nhiên hữu dụng, chỉ cần trước sau xếp ba hàng thì dù có đá lăn cũng chẳng sợ, lại có thể cản trở thị tuyến của chúng ta, khiến chúng ta không thể nào thấy được tình thế của chúng."
Ô Trác cười nhạt nói,Dù chúng muốn cắm những thứ này, trước tiên cũng phải trả giá đắt, rồi nói tiếp,Chúng đến một nửa số người là tốt rồi."
Ý gã muốn nói dù cho chúng có hy sinh nhiều người, số còn lại vẫn đủ sức tấn công vào thành đất.
Hạng Thiếu Long mỉm cười,Yên tâm đi! Kẻ địch đã phạm một lỗi lầm to lớn đó là khinh địch. Các ông có thấy doanh trại của chúng không, chúng không hề có phòng ngự, mà lương thảo và ngựa thì ở tít phía sau hậu phương. Nếu chúng ta có thể cho chúng một mồi lửa thì sẽ dễ dàng phá vỡ chúng thôi!“
Bọn ba người Ô Trác đều nhíu mày, nhìn bọn giặc đang vây quanh ngọn đồi nhỏ, thầm nghĩ đối phương không hề khinh địch, dù cho thả một con chuột sang để phóng hỏa thì cũng đã rất khó.
Hạng Thiếu Long mỉm cười không nói lời nào mà quay về doanh trại nghỉ ngơi.
Sau khi nghỉ ngơi được hai canh giờ, tỉnh dậy thì trời đã về chiều, Nhã phu nhân đang đợi gã thức dậy cùng dùng cơm.
Hạng Thiếu Long thức dậy tắm rửa xong rồi ăn cơm.
Nhã phu nhân lấy làm lạ nhìn gã,Xem ra chàng rất chắc chắn, nếu không tại sao lại hứng khởi đến thế. Nhưng ta cũng không rõ tại sao lần này chàng vẫn chắc chắn rằng có thể phá địch được?"
Hạng Thiếu Long ôm nàng vào lòng, cười nói,Nhã nhi sợ rồi ư?"
Nhã phu nhân hôn gã rồi cười nói,Không gặp chàng mới sợ đó, nhưng gặp chàng rồi thiếp cũng chẳng còn sợ gì cả.
à, chàng tới chỗ Triệu Thiên xem thử, cô ấy bảo có chuyện cần nhờ chàng đấy."
Hạng Thiếu Long nghĩ bụng Triệu Thiên còn khiến gã đau đầu hơn bọn mã tặc kia.
Nàng tam công chúa xinh đẹp này sau khi cho bọn thị nữ lui thì đến trước mặt gã e thẹn nói,Hạng Thiếu Long, Triệu Thiên có thể mượn một vật của chàng không?"
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên hỏi,Công chúa muốn mượn gì?"
Triệu Thiên đưa bàn tay búp măng của nàng ra, nói,Ta muốn mượn thanh trủy thủ của chàng."
Hạng Thiếu Long giật mình, tự hỏi chẳng lẽ nàng lại mất lòng tin đối với ta sao. Ta nhất định sẽ đưa nàng đến Ðại Lương.
Triệu Thiên hai mắt đỏ hoe, u buồn nhìn gã,Triệu Thiên không muốn chàng đưa đến Ðại Lương, đến nơi nào cũng được, Ðại Lương thì không."
Chẳng còn lời nào rõ ràng hơn để biểu đạt tình ý của nàng đối với Hạng Thiếu Long.
Hạng Thiếu Long nghe xong máu nóng bốc lên, buột miệng nói,Ðược! Hạng Thiếu Long hứa với công chúa, dẫu cho đưa công chúa đến được Ðại Lương, thì Hạng Thiếu Long cũng tìm cách đưa nàng trở về."
Triệu Thiên giật mình nói,Thật không?"
Hạng Thiếu Long cảm thấy khuôn mặt của nàng đỏ lựng, tràn trề sức sống, gã đánh liều nói,Ðây là một lời hứa!"
Nói xong lời này, người gã nhẹ nhõm.
Sự thực từ khi biết tình hình rắc rối của vương thất nước Ngụy, lại biết Triệu vương muốn đánh cắp Lỗ Công bí lục, gã biết Triệu Thiên không thể nào hạnh phúc được. Giờ đây đã tỏ rõ tâm ý, gã còn vui mừng hơn.
Triệu Thiên mừng lắm, nói,Thiếu Long! Thiên nhi biết ơn chàng lắm."
Hạng Thiếu Long thấy nàng có lòng tin với mình như vậy nên trong lòng cũng hoan hỉ, móc thanh trủy thủ đặt vào tay nàng, thừa cơ nắm lấy bàn tay ngọc ngà ấy nói,Chưa đến lúc cuối cùng, nàng đừng nên rút dao ra tự vận."
Triệu Thiên đỏ mặt, bỏ vật định tình ấy vào trong lòng, rồi cúi đầu nói,Thiên nhi hoàn toàn nghe lời dặn của Thiếu Long."
Hạng Thiếu Long đang định hôn nàng thì tiếng trống trận vang lên ở phía ngoài.
Nhìn tình thế dưới chân núi, Thành Tế mặt tái nhợt, chỉ có Ô Trác là bình tĩnh.
Kẻ địch đã dựng một bãi cây rộng khoảng hai trượng, bao vây tất cả mọi con đường dưới chân núi.
ở giữa bãi cây chỉ để một khoảng trống nhỏ đủ cho một người lọt qua, nếu cưỡi ngựa thì không thể lọt qua được.
Trên ngọn cây lại treo phong đăng, soi sáng cả một vùng rộng lớn.
ở phía ngoài bãi cây ấy lại tập trung gần hai nghìn mã tặc, hai trăm tên đầu tiên người cao lớn, tay cầm mộc thuẫn, dưới thuẫn lại có cọc dài có thể cắm xuống đất để mượn lực cản lôi thạch.
Hai trăm tên khác tay cầm những công cụ như cuốc thuổng, có lẽ trước tiên chúng sẽ phá những cạm bẫy, lấp các hố đã cắm chông. Tiếp theo là năm trăm tên đang cầm cung nỏ để đánh từ xa, sau đó mới đến bọn cầm vũ khí dài như móc câu, thuẫn, kích, khí thế rất mạnh mẽ, khiến ai nấy cũng lạnh xương sống.
Khôi Hồ và vài tên ra dáng vẻ tướng lĩnh đang cưỡi ngựa chỉ trỏ về phía bọn họ, rõ ràng là đang bàn sách lược tấn công Ô Trác chỉ về phía một đại hạn có khuôn mặt dài như mặt chó sói nói,Kẻ ấy tên gọi là lang nhân * Lê ngạo, là một tên mã tặc nổi tiếng ở biên giới nước Hàn, tề danh cùng Khôi Hồ, không ngờ cũng là người của Ngụy vương."
Hạng Thiếu Long nói,Như thế có thể thấy rằng trong số một vạn tên ấy không phải cùng một bọn, nhưng toàn bộ là người do Ngụy vương phái đến. Hừ! Ta đã hiểu được chút ít. Ngụy vương đối phó với chúng ta, chính là muốn đả kích Tín Lăng quân, cũng có tư thù trong đó, bởi vì ta đã từng giết người của Khôi Hồ."
Rồi chợt nghĩ ra hèn chi ngày trước Ðậu Lương âm thầm thông báo cho Khôi Hồ đến cướp ngựa và nữ nhân. Bởi vì chúng là gián điệp do Ngụy vương phái đến quấy nhiễu nước Triệu.
Thành Tế nói,Xem ra chúng sẽ chia ra tấn công chúng ta cả ngày lẫn đêm để làm hao mòn sức chiến đấu của chúng ta."
"Cứu binh cứ cho là nhận được tin tức lập tức đến ngay, nhưng ít nhất là phải tốn năm ngày, chúng ta e chỉ ba ngày cũng chịu không nổi, nào ngờ thực lực của chúng hùng hậu như thế này, Tra Nguyên Dụ buồn rầu nói.
Tiếng trống vang lên. Bọn cầm thuẫn đứng len giữa hàng cây, đội hình xếp rất chỉnh tề, tiếp theo công binh và xạ thủ.
Hạng Thiếu Long thấy trời đã tối, quay sang Thành Tế hỏi về chuyện hỏa tiễn có bọc vải thấm dầu rồi căn dặn,Các ông hãy phụ trách phòng vệ ở đây, ta sẽ vòng ngõ sau đốt cháy lương thảo và đuổi ngựa của chúng, xem chúng còn làm gì được nữa."
Mọi người đều ngạc nhiên nhìn gã không biết gã làm cách nào để đến doanh trại của địch.
Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Đế Cấm Khu