Chương 600: Ân Oán Phân Minh (2)

Tề Vũ nói,Vì lễ mừng thọ của đại vương cho nên phải cử hành muộn hơn, song long trọng hơn lúc bình thường, thượng tướng quân nhớ đến."

Lúc ấy có người nói cho gã biết thời gian và địa điểm.

Rồi cả bọn Hạng Thiếu Long, Lan Cung Viên và Giải Tử Nguyên ra cửa.

Khi bước ra sân, Giải Tử Nguyên bảo phải vào hoàng cung, cho nên không thể đi cùng, nhường xe ngựa, tự mình cưỡi ngựa đi.

Hạng Thiếu Long không ngờ lại một mình có thể ngồi cùng nhu cốt mỹ nhân, lòng sinh cảnh giác nói,Viên Viên hãy ngồi xe, ta cưỡi ngựa thì tốt hơn."

Lan Cung Viên liếc nhìn gã, bình thản nói,Thiếp thân đã lâu không cưỡi ngựa, hay là chúng ta hãy cùng cưỡi ngựa vậy.

Bọn Diêu Thắng vội vàng đem ra hai thớt ngựa tốt, Lan Cung Viên tuy mặc đồ dài tha thướt, nhưng phóng lên ngựa lại khéo như ly miêu.

Hạng Thiếu Long cũng nhảy lên lưng ngựa, cùng Lan Cung Viên cưỡi ngựa sánh vai ra khỏi Ngọc Lan lâu, nhất thời tạo nên sự chú ý cho người đi đường.

Diêu Thắng sai bốn ky sĩ mở đường cho bọn họ trước, còn những người khác đi hai bên phía sau. Lan Cung Viên thúc ngựa đến sát gã nói,Thượng tướng quân phải chăng cảm thấy không yên lòng?"

Hạng Thiếu Long mỉm cười,Tại hạ vẫn chưa quên rằng Viên tiểu thư đã từng muốn lấy mạng mình."

Lan Cung Viên trầm ngâm một lát, rồi nói nhỏ,Trên đời này, có ba người Viên Viên đã nợ tình nghĩa, thượng tướng quân có muốn nghe không?"

Hạng Thiếu Long nói,Người thứ nhất chắc không khó đoán lắm, phải chăng đó là Giải đại nhân?"

Lan Cung Viên vui vẻ nói,Nói chuyện với ngài quả thật đỡ phải phí nhiều sức, hãy thử đoán tiếp người thứ hai! Kẻ này đã mất mạng trong tay thượng tướng quân."

Hạng Thiếu Long cười khổ,Chả trách gì nàng đến ám sát ta."

Lan Cung Viên thản nhiên nói,Chắc là thượng tướng quân không đoán được. Người này chính là Ngao Ngụy Mâu, Viên Viên sở dĩ có hôm nay, toàn là nhờ y đã trao Viên Viên cho người họ Biên huấn luyện, nếu không nói không chừng đã sớm chết ở đầu đường xó chợ."

Ngao Ngụy Mâu thật ra là do Ðằng Dực đâm chết, gã đương nhiên không nói ra, ngạc nhiên nói,Phải chăng là Biên Ðông Sơn? Chả trách thân thủ của nàng lại ghê gớm đến thế, chắc y là người thứ ba mà nàng cảm kích!"

Lan Cung Viên bất ngờ gằn giọng nói,Ngược lại, y là người mà thiếp hận nhất, chuyện ác y đã làm, Viên Viên không muốn nhắc lại nữa."

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Nhưng trong chuyến đi đến Hàm Dương, nàng chẳng phải là phụng lệnh của y hay sao?"

Lan Cung Viên bình thản nói,Ðó chỉ là giao dịch, chỉ cần nô gia theo kế hoạch hành sự, bất luận là thành hay bại, sau này sẽ không có quan hệ gì với Biên Ðông Sơn nữa. Mà thiếp thân chấp nhận, cũng vì cho rằng muốn trả thù cho Ngao Ngụy Mâu, sau này không còn nợ y điều gì nữa."

Hạng Thiếu Long thở dài,Quả thật mỗi người đều có chuyện gút mắt, song nàng đã quá mạo hiểm, không ngờ Ngạo Ngụy Mâu cũng làm được chuyện tốt."

Lan Cung Viên bĩu môi nói,Y và Biên Ðông Sơn cũng chỉ vì yêu thích dung mạo của thiếp thân! Có tốt gì đâu.

Ðừng nói về bọn họ nữa! Thượng tướng quân có đoán được người thứ ba là ai không?"

Hạng Thiếu Long gãi đầu nói,Ngao Ngụy Mâu thì ta đoán không được, người thứ ba càng khó đoán, song chắc không phải là người ta quen biết. Chả lẽ là Ðiền Ðan, hay là Lã Bất Vi?"

Lan Cung Viên lắc đầu quầy quậy, nói,Ðều không đúng cả."

Hạng Thiếu Long nghĩ bụng nói chuyện với nhu cốt nữ này thật thú vị, nhận thua rằng,Không đoán được!"

Lan Cung Viên nhoẻn miệng cười,Là Hạng Thiếu Long!"

Hạng Thiếu Long kêu lên,Cái gì?"

Bọn họ vẫn nói với nhau bằng giọng thì thầm, đến lúc này Hạng Thiếu Long kêu lên, bọn Diêu Thắng mới nghe thấy, đều ngạc nhiên nhìn lại.

Lan Cung Viên vui mừng nói,Có gì mà phải ngạc nhiên, đúng là ngài! Lúc ám sát không thành thì bỏ chạy, đến đêm tối rời khỏi Hàm Dương, thiếp thân cũng đã chuẩn bị để cho ngài đem đi chém đầu, nào ngờ ngài đã thả người ta, ngài bảo Lan Cung Viên làm sao không cảm kích được? Lúc ấy Lã Bất Vi cũng nói binh lính giữ thành đều là người của ngài, y cũng khó bao che cho thiếp."

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên một lúc nói,Nàng không cần cảm kích ta, nói cho cùng nàng cũng là một con cờ, bị người khác lợi dụng để đối phó ta, giết nàng, ta cũng chẳng có ích lợi gì."

Lan Cung Viên nghiêm mặt nói,Hạng Thiếu Long là người như thế, bọn Ðiền tướng, Ðản tướng quân đều là kẻ tủ địch của ngài, nhưng cũng rất kính trọng phẩm cách của thượng tướng quân, ngược lại khinh bỉ Lã Bất Vi."

Hạng Thiếu Long cảm động nói,Có phẩm cách thì có ích gì, giờ đây ai cũng coi chữ lợi làm đầu, những kẻ e ngại ta, đều bất chấp thủ đoạn muốn trừ khử ta."

Lan Cung Viên mỉm cười nói,Hôm nay thiếp chỉ là lấy cớ muốn gặp Phụng Phi để một mình nói chuyện với ngài.

Thượng tướng quân cũng phải cẩn thận đám võ sĩ của nhà Trọng Tôn, bọn chúng vốn là thổ phỉ lưu manh, chuyên thu nợ cho Trọng Tôn Long, không tin ngài hãy để ý xem, kẻ nào mà dỏng tai nghe lén chúng ta?"

Hai câu sau cùng cố ý nói cao giọng, khiến cho bọn Diên Thắng phải tránh ra xa.

Hạng Thiếu Long nhất thời lãnh giáo được sự cay độc của nàng.

Lan Cung Viên cười khúc khích, quay sang gã hạ giọng,Chuyện đánh cắp ca phổ, thiếp thân vô tội, Tề Vũ bảo rằng đó là sáng tác của y."

Hạng Thiếu Long cười,Ðó mới giống là Lan Cung Viên!"

Thính Tùng biệt viện đã ở trước mặt, Lan Cung Viên nói,Thượng tướng quân phải cẩn thận Thạch Tố Phương, ả trước nay có quan hệ mật thiết với Phố Cao, nói không chừng xem ngài như kẻ thù!"

Hạng Thiếu Long cười khổ,Chẳng qua là thêm một người nữa mà thôi!“ Gã quay về phòng, chỉ mới nghỉ ngơi được một lá thì Trọng Tôn Huyền Hoa đến tìm.

Ngồi trong khách sảnh, Trọng Tôn Huyền Hoa nói,Thượng tướng quân có biết Lã Bất Vi đến tìm bọn chúng tôi không?

Hạng Thiếu Long biết bọn chúng vừa mới bàn bạc xong, suy đoán được mình không còn tin tưởng nữa, nên vội vàng đến đây lấp liếm. Nhưng y đương nhiên vẫn không nói ra qua hệ với bọn Quách Khái, Lý Viên.

Mỉm cười rằng,Tuy không thấy, nhưng cũng có thể đoán được. Hạng Thiếu Long này còn lạ gì thủ đoạn của Lã Bất Vi nữa, lại thêm Hàn Kiệt là sư huynh đệ của Trọng Tôn huynh. À này, y và Trọng Tôn huynh có quan hệ thế nào?"

Trọng Tôn Huyền Hoa đột nhiên bị gã hỏi một câu như thế, nhất thời lúng túng đáp rằng,Huyền Hoa cũng nói không được, nói cho cùng vẫn chỉ có một chút giao tình."

Hạng Thiếu Long bình thản nói,Hàn Kiệt muốn giết ta hơn cả Lã Bất Vi, bởi vì Lã Bất Vi còn tưởng rằng đã nắm được yếu điểm của ta, cho nên muốn hại ta thân bại danh liệt, Hàn Kiệt thì đố ky với ta đến mức phát điên, kẻ điên làm việc sẽ không nghĩ ngợi gì."

Trọng Tôn Huyền Hoa không phải kẻ ngốc, đoán được tình nhân thật sự của Phụng Phi là Hàn Kiệt, nếu không sao y lại có thể lấy được tin về Phụng Phi. Nhất thời mặt biến sắc, cúi đầu che giấu, trầm giọng nói,Thượng tướng quân quyết định khi nào mới đi?"

Hạng Thiếu Long trong lòng buồn cười, biết mình đã khéo thi triển thủ đoạn, khiến cho cha con bọn chúng bàng hoàng, nghiêm mặt nói,Sau khi suy nghĩ kỹ, tại hạ sẽ chính thức cáo từ với đại vương và nhị hoàng tử, sau đó nhờ họ phái binh bảo vệ, đàng hoàng quay về nước Tần, còn hơn là cứ lén lén lút lút, bị người ta cười chê."

Trọng Tôn Huyền Hoa gật đầu nói,Huyền Hoa tuyệt đối đồng ý, thượng tướng quân có thể nhờ Giải đại nhân chuyển lời, đảm bảo có thể sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy."

Chỉ nói mấy câu, thì đã biết được sau khi cha con Trọng Tôn Long cân nhắc lợi hại, không dám nhúng tay vào âm mưu hãm hại gã nữa. Giả sử Hạng Thiếu Long được Tề vương phái người bảo vệ, vậy thì Lý Viên hoặc Lã Bất Vi cũng không dám động thủ.

Song đây không phải là cách giải quyết hay, Tề vương rốt cuộc không thể phái thiên binh vạn mã đi bảo vệ gã, lại thêm nói không chừng sẽ có bọn nằm vùng, cho nên khó mà phòng ngừa được, lúc đó gã còn có mạng nữa đâu mà vượt qua biên giới của tam Tấn hay người Sở.

Đề xuất Voz: [Hồi Ký] Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN