Chương 601: Ân Oán Phân Minh (3)
Còn người Tề cũng không liều mạng vì gã, đến khi xảy ra chuyện, nếu không bỏ chạy mới là điều lạ.
Nhưng đối với Phụng Phi mà nói, đó là sự sắp xếp tốt nhất, Hạng Thiếu Long nghĩ bụng sẽ tìm Ðiền Kiện để nói việc này.
Trọng Tôn Huyền Hoa nhíu mày nói,Vừa rồi Mân Ðình Chương có đến tìm tại hạ bảo rằng thượng tướng quân đã hứa sẽ tham gia kiếm hội vào ngày mai, tại sao thế?"
Hạng Thiếu Long cười,Ta nào đã hứa, ta chỉ bảo rằng đến lúc đó thì sẽ xem lại mà thôi."
Trọng Tôn Huyền Hoa tức giận nói,Tên tiểu tử này thật đáng ghét, nhất định phải dạy y một bài học."
Hạng Thiếu Long nói,Hãy yên tâm! Tại hạ sẽ không đi đâu!"
Trọng Tôn Huyền Hoa nói,Ði cũng chẳng sao, ai dám động đến thượng tướng quân, trước tiên phải qua cửa ải này.
Huyền Hoa sẽ cảnh cáo những kẻ không biết trời cao đất dày, ai khiến cho thượng tướng quân không vui, thì có nghĩa là khiến cho Trọng Tôn Huyền Hoa này không vui."
Hạng Thiếu Long biết y vì trước kia sai lầm, cho nên giờ đây cố ý lấy lòng mình. Thuận miệng nói,Ngày mai mới tính!
Trọng Tôn Huyền Hoa nói,Ðêm nay...“ Hạng Thiếu Long ngắt lời y, nói,Mấy đêm nay tại hạ sẽ không ra ngoài, nếu không không có tinh thần đối phó Tào Thu Ðạo Trọng Tôn Huyền Hoa cảm thấy Hạng Thiếu Long không còn tin tưởng y như trước nữa, biết rằng chuyện Lã Bất Vi đã ảnh hưởng đến mối quan hệ này. Chỉ đành vội vàng quay về.
Hạng Thiếu Long suy nghĩ một lát, sai người mời Giải Tử Nguyên đến, nói thẳng luôn vào đề.
"Tiểu đệ có chuyện nhờ Giải huynh giúp đỡ."
Giải Tử Nguyên vui vẻ nói,Hạng huynh hãy cứ nói thẳng, mọi chuyện đều đã có ta."
Hạng Thiếu Long thản nhiên nói hết sự việc ra, nhưng lại giấu chuyện cha con Trọng Tôn Long cấu kết với Lý Viên, chỉ ngầm bảo rằng tam Tấn và người Sở không đáng tin, bí mật khiến cho quan hệ giữa Tần và Tề xấu đi.
Giải Tử Nguyên nghe xong thì hít một hơi, nói,Trọng Tôn Long lẽ nào không biết tâm ý của đại vương và nhị hoàng tử? Ai mà không biết Lã Bất Vi sau này sẽ chẳng có kết quả tốt gì."
Hạng Thiếu Long nhắc nhở y,Bề ngoài huynh phải giả vờ như không có chuyện gì, nhưng ngầm thông báo cho nhị hoàng tử tại hạ có thể bỏ đi mà không từ biệt, mong ngài chiếu cố cho Phụng Phi và Ðổng Thục Trinh."
Giải Tử Nguyên vỗ ngực nói rằng,Chuyện này thì hãy cứ giao cho tiểu đệ. Sau khi Hạng huynh đi, tiểu đệ sẽ nhờ nhị hoàng tử rước bọn họ vào hoàng cung ở tạm, sau đó sẽ sai người đưa bọn họ đến Hàm Dương."
Rồi tỏ vẻ luyến tiếc nói,Không có Hạng huynh, ngày tháng sẽ không còn vui vẻ như trước nữa."
Hạng Thiếu Long cười,Phải chăng là sợ không thể ra ngoài nữa?"
Giải Tử Nguyên đỏ mặt nói,Nội nhân đã quản thúc tiểu đệ lỏng hơn trước, hy vọng sau khi Hạng huynh đi cũng là như thế.
Hai người cười nói một lúc rồi Giải Tử Nguyên quay về.
Hơn năm trăm kiếm thủ Tắc Hạ đang biểu diễn nghi thức lễ kiếm.
Ðộng tác của họ rất đều đặn, đẹp mắt.
Hạng Thiếu Long ngồi ở chỗ dành cho thượng khách ở quảng trường của học cung, bên phải là Lã Bất Vi, bên trái là Ðiền Ðan, bên cạnh gã là Ðiền Kiện, Thiện Nhu cũng có mặt.
Những tay tai to mặt lớn ở Lâm Tri cũng đều xuất hiện, không khí rất long trọng.
Rất nhiều võ sĩ và người dân đang tụ tập ở xung quanh quảng trường, chí ít cũng có đến ba, bốn nghìn người.
Nghi thức lễ kiếm hoàn tất, trong tiếng trống rộn ràng, Ðiền Kiện thần thái bay bổng thay mặt cho Tề vương tuyên bố kiếm hội bắt đầu, Trọng Tôn Huyền Hoa cùng hơn mười kiếm thủ xuống sân theo dõi cuộc thi.
Bên cạnh Ðiền Ðan là Giải Tử Nguyên, nháy mắt với Hạng Thiếu Long, tỏ ý mọi việc đã sắp xếp xong.
Lã Bất Vi quay sang nói,Hoàng hôn ngày mai, ta sẽ đưa Hạng Thiếu Long đến Tắc Hạ học cung, chuyện này có liên quan đến vinh nhục của đại Tần ta, cho nên cần phải cẩn thận."
Hạng Thiếu Long nghĩ thầm ngươi đến từ cửa trước, ta đã đi cửa sau, xem ngươi lúc đó xuống thang nhưng thế nào, mỉm cười chứ không trả lời.
Nào ngờ Ðiền Kiện nghe thấy, xen vào nói,Ta sẽ cùng trọng phụ đi đón thượng tướng quân!“ Hạng Thiếu Long trong lòng kêu khổ, chỉ đành chấp nhận.
Ðiền Ðan cười nói,Ðại tiểu thư đã vào cung, chuẩn bị cho buổi lễ tối nay!"
Hạng Thiếu Long trong lòng cười thầm, biết y chỉ là tìm lời để nói, chỉ ừ một tiếng, đưa mắt nhìn xuống sân, vừa khéo một võ sĩ bắn trúng hồng tâm cách hai trăm bước, khiến cho ai nấy đều hoan hô.
So với lễ Ðiền Liệp của nước Tần, Tắc Hạ kiếm hội kém hơn nhiều, có thể thấy võ phong của người Tề không bằng người Tần.
Lúc này có người đến bên Ðiền Ðan, hạ giọng nói mấy câu.
Người ấy đi xong, Ðiền Ðan cười mà quay sang Lã Bất Vi,Có người hứng thú với kiếm pháp của đệ nhất kiếm thủ đất Thượng Thái, người của trọng phụ, không biết trọng phụ có thể cho Hứa Thương xuống sân không?"
Hạng Thiếu Long giật mình, đoán được Tề Vũ đang giở trò, hạ uy phong của tình địch.
Sau khi tiếp xúc với nhu cốt mỹ nhân, gã cảm thấy dù là Tề Vũ hay Hứa Thương, đều tưởng rằng đã khiến được nàng mỹ nữ này yêu họ, song Hứa Thương là cao thủ ngang hàng Quản Trung Tà, dù cho Trọng Tôn Huyền Hoa hoặc Mân Ðình Chương, e rằng cũng không dễ đối phó.
Lã Bất Vi sững người một lát rồi nói,Có thượng tướng quân ở đây, sao không ai đến hỏi han ngài?"
Ðiền Kiện nghiêm mặt nói,Phụ vương đã hạ lệnh, không ai được phép khiêu chiến thượng tướng quân, Ma Thừa Giáp cũng vì thế mà bị trách tội."
Lã Bất Vi cười khà khà cố giấu vẻ lúng túng và bất an.
Vẻ mặt Ðiền Ðan cũng chẳng hay ho gì, bởi vì chuyện của Ma Thừa Giáp chính y cũng phải có chút trách nhiệm.
Hạng Thiếu Long nghĩ bụng, té ra là thế, đoán được Ðiền Kiện đã giúp sức. Cố ý nói,Nhất định Tề Vũ huynh muốn trêu đùa Hứa thống lĩnh!“ Lã Bất Vi và Ðiền Ðan đều biết Hạng Thiếu Long đã biết được hai người này có tranh chấp lẫn nhau, vẻ mặt không tự nhiên.
Khi Lã Bất Vi định lên tiếng, đột nhiên ở dưới sân có tiếng khen ngợi không dứt.
Khi mọi người đưa mắt nhìn xuống, Hạng Thiếu Long, Ðiền Ðan, Giải Tử Nguyên đều đồng thời biến sắc.
Thiện Nhu hiên ngang xuất hiện dưới sân, quát lên,Thời gian thi thố tài nghệ đã tới, Thiện Nhu mời Ðiền Bang chỉ giáo."
Ðiền Ðan giật mình, biết được Thiện Nhu ỷ thế phu quân của mình là Giải Tử Nguyên ngày càng tăng, cho nên đã mượn đứa con yêu của mình là Ðiền Bang để báo thù.
Kiếm thuật của Ðiền Bang tuy không kém, nhưng so với Thiện Nhu, đệ tử đắc ý của Tào Thu Ðạo, thì chỉ có nước chết dưới kiếm mà thôi.
Nhưng nếu Ðiền Bang sợ mà không ra, sau này y đừng hòng ngẩng đầu lên làm người. Nhất là nói cho cùng đối phương chỉ là hạng nữ lưu, tình huống rất khó khăn.
Bọn Trọng Tôn Huyền Hoa đều lúng túng, không biết ứng phó thế nào.
Ðiền Kiện cười ha ha nói,Nhu phu nhân quả thật dũng khí hơn cả nam nhi."
Y đã nói như thế, còn ai dám phải đối nữa.
Ðiền Bang định đứng lên, thì bị Ðản Sở bên cạnh kéo lạnh, lạnh lùng nói,Nhu phu nhân nếu có hứng thú, hay là Ðản Sở phụng bồi phu nhân trước vậy."
Lần này đến lượt Giải Tử Nguyên và Hạng Thiếu Long đều biến sắc.
Thiện Nhu đã sinh hai đứa con, thể lực không còn như trước nữa, đối mặt với hạng cao thủ như Ðản Sở, nói không chừng sẽ thua chắc.
Hạng Thiếu Long không còn lựa chọn nào nữa, trước khi Thiện Nhu trả lời, cười lớn rằng,Ta đã ngứa tay, xin Nhu phu nhân hãy giao trận này cho tiểu đệ!"
Tiếng reo hò át cả tiếng kháng nghị yếu ớt của Thiện Nhu.
Đề xuất Voz: Tán gái Tây trên Meowchat