Chương 608: Cuộc Chiến Quan Tinh Đài (2)
Hạng Thiếu Long vung vỏ đao ra, ánh sáng của những viên bảo thạch được khảm trên vỏ đao một lần nữa lại chiếu thẳng vào mắt Tào Thu Ðạo.
Khi y phát giác ra rằng mình đã đâm hụt, Hạng Thiếu Long đã rê tới bên trái của Tào Thu Ðạo, lật tay chém liên tiếp ba đao.
Tào Thu Ðạo lách người né ra, vẽ ra một vòng tròn kiếm ảnh, vùng kiếm này ôm trọn lấy đao thứ nhất của Hạng Thiếu Long.
Nơi hổ khẩu của Hạng Thiếu Long chấn động, biết đối phương đã rút kinh nghiệm, ứng phó cao minh hơn lần trước.
Keng keng hai đao, hai đao của Hạng Thiếu Long đều chém trên kiếm của đối phương, gã mong rằng sẽ lặp lại như lần trước, hy vọng có thể chém ba nhát đao vào cùng một chỗ trên bảo kiếm của đối phương, nhưng việc đã không như ý muốn.
Nhưng tám chiêu đã trôi qua.
Chỉ còn lại hai chiêu.
Mặc dù đã có vẻ rơi xuống thế hạ phong, nhưng khí thế của Tào Thu Ðạo vẫn rất kiên cường, khiến cho Hạng Thiếu Long không tìm ra kẽ hở để mà tấn công.
Tào Thu Ðạo đột nhiên xoay người, toàn thân như có vô số những mũi kiếm phóng tới Hạng Thiếu Long.
Hạng Thiếu Long biết không thể thối lui, nếu không sẽ không thể chịu đựng nổi hai chiêu còn lại.
Lúc này gã hoàn toàn quên hết những đao pháp chiến lược mà gã nghĩ ra, do đối phương xoay người nhanh chóng, kế sách mượn ánh sáng để làm nhiễu loạn ánh mắt của đối phương không thể dùng được nữa, chỉ có thể nhờ vào phản ứng trực giác của bản năng mà ứng phó với kiếm thuật xuất thần nhập hóa của đối phương.
Trong khoảnh khắc ấy, hai người lướt qua nhau, hai chiêu nữa lại trôi qua.
ở tay trái của Hạng Thiếu Long đã chảy máu, bị thanh Trảm Tướng rạch một đường dài khoảng hai tấc, song đó chỉ là vết thương ngoài da.
Thanh Bách Chiến bảo đao của gã cũng cắt được một nhúm tóc của Tào Thu Ðạo khi xoay người, nhúm tóc chầm chậm rơi xuống.
Tào Thu Ðạo ngạc nhiên lắm, ngừng lại, cười ha ha nói,Ðao tốt! Tào mỗ chưa bao giờ có được niềm vui như thế này."
Hạng Thiếu Long tưởng rằng y đã thôi, thở phào nói,Hạng mỗ quả thật không phải là đối thủ của tiền bối, giờ đây mười chiêu đã đủ, chúng ta hãy ngừng đi thôi."
Tào Thu Ðạo trừng mắt, lạnh lùng quát,Buồn cười, cái gì mà mười chiêu? Thượng tướng quân là kẻ địch lớn nhất của các nước phía đông chúng tôi, ngài tưởng rằng Tào Thu Ðạo này sẽ để cho ngài sống mà quay về hay sao?"
Hạng Thiếu Long sững lại, sự tôn kính vốn có của gã đối với y biến mất, nghĩ bụng té ra ngươi cũng là hạng tiểu nhân đê tiện, dựa vào cái gì mà dám kêu là kiếm thánh.
Song lúc này không đủ thời gian để nghĩ nhiều, bóng người thoáng qua, thế công của Tào Thu Ðạo đã phóng tới như sóng dữ.
Hạng Thiếu Long đỡ trên gạt dưới nhanh như điện chớp, đỡ được ba kiếm của Tào Thu Ðạo, đến kiếm thứ tư, thì cánh tay đã tê rần, định dùng vỏ đao trên tay trái để chống trả, nào ngờ Tào Thu Ðạo lập tức xoáy kiếm đâm ra, lại mượn uy lực xoay người, cánh tay trái vốn đã bị thương của Hạng Thiếu Long không cầm được vỏ đao nữa, vỏ đao văng ra, rơi xuống phía sau, trong lúc nguy cấp cũng không biết rơi ở chỗ nào. Trong khoảnh khắc sinh tử, Hạng Thiếu Long phát sinh ra tiềm năng, hạ chuôi đao xuống, giáng xuống thân kiếm của Tào Thu Ðạo đang đâm tới tay trái gã.
Keng một tiếng, Tào Thu Ðạo không ngờ Hạng Thiếu Long lại có một quái chiêu như thế, chỉ đành thối lui.
Tào Thu Ðạo cười ha ha nói,Ðã mất vỏ đao, xem ngươi có thể giở được trò gì nữa?"
Hạng Thiếu Long biết đây là lúc sinh tử, nếu để Tào Thu Ðạo tiếp tục tấn công tới, giành quyền chủ động, thì không đầy mười kiếm mình đã chết tươi tại trận.
Nào dám do dự, lướt tới ngay Tào Thu Ðạo, đồng thời dùng cả hai tay cầm đao, giơ lên quá đầu, mượn thế lướt tới của bộ pháp, chém thẳng xuống đầu Tào Thu Ðạo.
Tào Thu Ðạo vội lui ra sau, lạnh lùng quát một tiếng,Muốn chết!"
Rồi giơ kiếm đỡ lên phía trước. Hạng Thiếu Long bất ngờ phóng người lên, dùng toàn lực chém xuống.
Mượn thế phóng người lên, lại dùng hai tay cầm đao, khí thế rất thịnh, lực đạo rất mạnh, không hề giống với bất cú nhát đao nào.
Thanh Bách Chiến bảo đao xé gió chém xuống, phát ra tiếng rít rợn người.
Dĩ nhiên Tào Thu Ðạo có thể thối lui để né tránh, nhưng như thế không những sẽ mất mặt, mà còn khiến cho khí thế của Hạng Thiếu Long tăng lên, rồi lại đè bẹp y nữa.
Tào Thu Ðạo nghiến răng, giơ kiếm lên đỡ lấy đao.
Một tiếng keng vang lên thật lớn, vọng ra cả một góc của Tặc Hạ học cung.
Bọn người Lã Bất Vi đứng ở trên tường thành ngó tới cũng có thể nghe được rõ ràng. Thật ra khi hai người giao đấu, tiếng đao kiếm giao nhau cũng vọng lại, nhưng không rõ ràng như bây giờ.
Hai người đổi vị trí cho nhau.
Tiếng thở dốc của Tào Thu Ðạo truyền vào trong tai Hạng Thiếu Long.
Lối đánh làm phí sức đối thủ của Hạng Thiếu Long cuối cùng cũng có hiệu quả, gã xoay người, hai tay cầm chắc chuôi thanh Bách Chiến bảo đao, gã mượn lực ly tâm khi xoay người và kình lực phát ra ở eo, từ vai trái chém xuống chính diện của Tào Thu Ðạo.
Tào Thu Ðạo vẫn ung dung tự nhiên, ít nhất là vẻ bên ngoài, giơ ngang kiếm đỡ một đao, rồi mới lách người thoát ra, trùng chỉnh lại bộ pháp.
Không ngờ Hạng Thiếu Long bám theo y chém thêm một đao nữa.
Tào Thu Ðạo nào ngờ Hạng Thiếu Long có thể biến chiêu nhanh như thế, lần đầu tiên lộ vẻ kinh hoảng, cố gắng rút kiếm về đánh bạt thanh bảo đao ra.
Hạng Thiếu Long được thế nào chịu tha, quát lớn điên cuồng, hai tay không ngừng vung đao lên, mỗi đao đều giơ cao quá đỉnh đầu, lúc thì chém thẳng, lúc thì chém xéo, không cần làm bị thương đối thủ, chỉ mong có thể buộc cho đối thủ giơ kiếm lên đỡ.
Tiếng keng keng vang lên không ngớt.
Khí lực của Tào Thu Ðạo tuy hơn hẳn Hạng Thiếu Long, nhưng cũng không quá nhiều. Giờ đây thấy Hạng Thiếu Long hai tay cầm đao, thì ngoài lực cánh tay và lực cổ tay, gã còn vận dụng lực eo, lại từ trên chém xuống, thế như thái sơn áp đỉnh, Tào Thu Ðạo nhất thời bị gã chém đến nỗi phải liên tục thối lui.
Ðiều tuyệt diệu là Hạng Thiếu Long giữ khoảng cách nhất định với y, cứ mười nhát đao chém xuống, thì có sáu, bảy nhát chém ở nơi mũi kiếm của y không thể vận lực tới.
Đó chính là chỗ thông minh của Hạng Thiếu Long.
Nếu luận về chiêu thức, gã quả thật không phải là đối thủ của Tào Thu Ðạo. Lối đánh này có thể phát huy được ưu điểm của đao, nhưng cũng xuất hiện được nhược điểm của kiếm.
Dần dân, Tào Thu Ðạo chỉ có thể rút về thế thủ.
Song ưu thế này không thể giữ được lâu dài.
Lúc mới đầu, nhát đao thứ nhất có thể buộc Tào Thu Ðạo lùi một bước, nhưng dần dần Tào Thu Ðạo nhờ các thủ pháp, cuối cùng lấy được ưu thế, Hạng Thiếu Long phải mất nhiều sức mới buộc y lùi thêm bước nữa.
Hạng Thiếu Long lúc này trong lòng đã có tính toán, đến khi Tào Thu Ðạo không lùi nữa, mà chuẩn bị tiến tới, gã không cần giữ sức nữa, toàn lực chém vội ra ba nhát đao.
Chong một tiếng.
Thanh kiếm Trảm Tướng không chịu đựng được nữa, rốt cuộc đã gãy một đoạn khoảng hai tấc.
Tào Thu Ðạo bị gã chém đến chấn động, quát lớn một tiếng, vận kiếm đâm ra, nhưng lại quên rằng kiếm đã bị chém gãy mất hai tấc, chỉ khi đến ngực áo của Hạng Thiếu Long thì thế đã hết, khiến cho Hạng Thiếu Long có thể thoát chết trong gang tấc.
Hạng Thiếu Long lực đã hết, vội vàng lui ra phía sau. Khoảng cách của hai người kéo dài ra đến khoảng ba trượng, cũng cách sợi dây lúc nãy gã cột vào trụ đá khoảng năm trượng.
Tào Thu Ðạo cúi đầu nhìn kỹ thanh kiếm trong tay, lắc đầu than rằng,Dù cho kiếm đã gãy, cũng có thể lấy mạng của ngươi."
Hạng Thiếu Long trong lòng hiểu rằng, vừa rồi mình tấn công dữ dội, giờ đã hết sức, không thể mạnh như trước nữa.
Song không biểu hiện ra mặt, hít sâu một hơi nói,Mong Tào công nghĩ lại, vừa rồi nếu Hạng mỗ muốn lưỡng bại câu thương, thì không phải là chuyện không thể."
Tào Thu Ðạo ngạc nhiên nói,Lấy mạng của Tào mỗ để đổi mạng của thượng tướng quân, cũng là chuyện công bằng lắm."
Hạng Thiếu Long nói một lời đầy ẩn ý,Nhưng đó là do tại hạ quyết định chứ không phải là do Tào công quyết định Tào Thu Ðạo tức giận hừ một tiếng, lạnh lùng cười,Ngươi tưởng rằng có thể trêu tức Tào mỗ ư? Hãy xem người có bản lĩnh gì đã."
Rồi nâng thanh kiếm gãy trên tay lên, đồng thời cất bước lao về phía Hạng Thiếu Long.
Hạng Thiếu Long giơ đao chĩa về phía trước, đồng thời điều chỉnh hơi thở, lùi ra phía sau.
Hai người một tiến một lùi, trong chớp mắt Hạng Thiếu Long đã đến mép của bao lơn bằng đá.
Hạng Thiếu Long quát lớn,Hãy khoan."
Tào Thu Ðạo ngạc nhiên nói,Ngươi muốn nói lời gì nữa?"
Hạng Thiếu Long xoay đao rồi thi lễ nói,Ða tạ Tào công đã chỉ giáo, tiểu đệ phải đi đây."
Tào Thu Ðạo tỉnh ngộ, vận kiếm phóng tới.
Hạng Thiếu Long lăn mình, biến mất ở ngoài bao lơn bằng đá.
Đề xuất Võng Hiệp: Đại Đường Song Long (Dịch)