Chương 609: Quay Về Hàm Dương (1)

S

au khi nhảy xuống đất, thì gã lập tức ép mình vào trong góc tối, nghe tiếng bước chân của Tào Thu Ðạo chạy ở phía xa, biết y trong lúc tức giận, đã chạy xuống bậc tam cấp đuổi theo mình.

Gã đưa mắt nhìn quanh, thấy vỏ thanh đao đang nằm cách đó không xa, vội vàng nhặt lên, mang đao trên lưng, rồi lại chụp lấy dây treo, trèo lại lên trên đài.

Trên đài đương nhiên không thấy Tào Thu Ðạo.

Hạng Thiếu Long khom người lén nhìn xuống phía dưới, thấy Tào Thu Ðạo đang chạy ngang qua phía dưới, đồng thời cũng thấy được những bụi cây ở hai bên đều lay động, rõ ràng có kẻ địch mai phục trong bóng tối, vì không biết gã trốn ở đâu nên mới lúng túng như thế.

Gã thầm kêu nguy hiểm, nếu như cứ bỏ chạy, nói không chừng đã lọt vào tay của bọn phục binh này.

Kế quay lại Quang Tinh đài này quả thật là cao chiêu, vừa có thể quan sát được tình thế của đối phương, vừa có thể nghỉ ngơi trong chốc lát, băng bó lại vết thương.

Một lát sau, gã trèo xuống Quang Tinh đài từ góc đông nam, sau khi thu lại dây móc, thì đến tường phía nam của Tắc Hạ học cung.

Gã hiểu rất rõ tình thế ở gần Tắc Hạ học cung, biết rằng ở phía ngoài vách tường có bụi cây um tùm, rất có lợi cho cuộc chạy trốn của mình, Sức lực của gã đã khôi phục được một nửa, khi ra tay chắc chắn sẽ thua thiệt, nhưng muốn bỏ chạy thì vẫn còn dư sức, sau khi phóng người qua tường cao, gã vung tay bắn ra ngọn hỏa tiễn của Lý Viên trao cho.

Rồi tiếp theo chạy về hướng mà Tiêu Nguyệt Ðàm đã giấu ván trượt tuyết.

Kế nghi binh này là dụ cho đối phương kéo tới nơi bắn ra hỏa tiễn, tốt nhất là tưởng rằng gã bị thương mà không bỏ chạy được, cho nên mới đành phải kêu viện binh đến cứu.

Chạy một mạch được hơn mười trượng, chân Hạng Thiếu Long mềm nhũn, ngã lăn xuống đất.

Té ra trên mặt đất vẫn còn đầy tuyết, khi rút chân lên rất mất sức, thể lực của Hạng Thiếu Long tuy hơn người, nhưng sau trận đánh, lại bị thương mất máu nhiều, cho nên trong nhất thời đầu váng mắt hoa, suýt tý nữa ngã quy.

Tuyết dính trên mặt giúp cho gã tỉnh hẳn, chỉ thấy bốn bên tối mù mịt.

May mà ánh sáng từ phía xa trên Quang Tinh đài, như ngọn đèn pin, giúp cho gã định được phương hướng.

Hạng Thiếu Long gắng gượng ngồi dậy, lảo đảo bước tới bụi cỏ gần đấy, chui vào rồi ngồi nghỉ ngơi.

Sao đêm vẫn đẹp, nhưng lòng gã giờ đang rối loạn, sức lực như đã cạn kiệt, gã nào có lòng dạ để thưởng thức nữa.

Hạng Thiếu Long nhắm hai mắt lại, cố gắng chống chọi cơn buồn ngủ do thiếu dưỡng khí, cắn răng vượt qua.

Một lát sau, hơi thở mới bình thường trở lại, mở mắt ra nhìn thì lập tức kêu nguy.

Chỉ thấy dưới ánh trăng, đầy rẫy những dấu chân còn in lại trên tuyết của gã, điều đó khác gì đã chỉ rõ cho kẻ địch thấy rằng gã đang ở đây.

Lúc này gã chỉ có thể cố gắng chống chọi không để mình hôn mê đi, muốn đứng dậy thật là khó.

Tuy là trời đông lạnh lẽo, nhưng toàn thân gã đầy mồ hôi.

Tiếng bước chân từ xa đã đến gần.

Mười bóng người xuất hiện cách khoảng mấy trượng, chúng men theo dấu chân, đi thẳng tới nơi gã đang nấp.

Hạng Thiếu Long thầm kêu mạng ta đã hết, nhìn thấy kẻ địch ngày càng đến gần mà không có cách nào.

Chỉ còn ba mươi trượng nữa thì đến mảng rừng thưa, gã có thể tới chỗ gò nhỏ, nơi có giấu ván trượt tuyết.

Thế là tất cả đã thất bại, thật là đáng tiếc.

Lúc này dù gã cố gắng cất bước, thì cũng không thể bằng sức lực của đối phương, chi bằng cứ ngồi đây chờ khi kẻ địch phát hiện thì vung đao liều mạng. Gã rút ra hai mũi phi đao găm dưới chân, giấu trong tay.

Nếu chẳng phải kẻ địch không dám đốt đuốc, lúc này đã nhìn thấy gã.

Ðột nhiên có tiếng vó ngựa vang lên.

Bọn người kia đồng thời ngạc nhiên.

Một người phóng ngựa ra, quát lớn,Các ngươi là ai?"

Hạng Thiếu Long nhận ra giọng của Tào Thu Ðạo, thu lại phi đao, cả mừng bò dậy.

Mấy tiếng vút vút vang lên, bọn người kia phóng tên ra, bắn về phía Tào Thu Ðạo.

Tào Thu Ðạo giận quá hét lên một tiếng, múa ra một vòng kiếm ảnh, từng mũi tên rơi xuống đất, không làm gì được y cả.

Lúc này Hạng Thiếu Long mới đứng dậy, lê bước về phía mục tiêu của mình.

Phía sau có tiếng kêu thảm, rõ ràng trong lúc thịnh nộ Tào Thu Ðạo đã đại khai sát giới.

Hạng Thiếu Long không biết sức lực ở đâu mà trong chớp mắt đã tiến vào khu rừng thưa, rồi mới ngã xuống nữa.

Tiếng bước chân và tiếng vó ngựa lại vang lên, có thể thấy kẻ địch đã tản ra bốn bên chạy trốn.

Hạng Thiếu Long trong lòng hơi yên, nghĩ bụng đối phương bỏ chạy chắc chắn sẽ để lại dấu chân, dấu chân của mình lúc nãy sẽ lẫn vào đó.

Hạng Thiếu Long nằm phục được một lát rồi mới bò dậy, chầm chậm tiến về phía trước, tiếng vó ngựa vang lên, đuổi tới từ phía sau.

Hạng Thiếu Long hoảng sợ, nấp vào sau một gốc cây.

Trong rừng thưa tối mịt, khiến cho đối phương không nhìn thấy dấu chân.

Xem ra lúc Tào Thu Ðạo vội vàng, đã quên mang theo đuốc, nếu không lúc này đốt lửa lên thì sẽ thấy gã.

Gã không dám thở mạnh, bởi vì Tào Thu Ðạo đang thúc ngựa về phía nơi gã nấp, miệng đang thở dốc.

Nếu không phải y đi ngựa, thì lúc này có lẽ cũng sẽ ngã xuống bên cạnh Hạng Thiếu Long.

Xẹt.

Hạng Thiếu Long trong lòng kêu không hay, biết mình đã tính sai, Tào Thu Ðạo đang châm lửa.

Hạng Thiếu Long nào dám chần chừ, rút ra phi đao, nhoài người ra phóng phi đao về phía Tào Thu Ðạo.

Thớt ngựa hí lên một tiếng, hất Tào Thu Ðạo xuống ngựa, mồi lửa văng khỏi tay rơi xuống ở nơi xa, xung quanh lại tối mịt.

Hạng Thiếu Long cười lớn nói,Ngươi đã trúng kế, xem đao đây!"

Có tiếng bước chân truyền đến, Tào Thu Ðạo nhất thời không biết nấp ở đâu.

Hạng Thiếu Long thấy kế đã thành, vội vàng giở hết tàn lực, chạy về phía ngọn đồi nhỏ đã định.

Nói đến chạy trong đêm tối, mười Tào Thu Ðạo cũng không phải là đối thủ của gã.

Khí lực của gã dần dần khôi phục lại, gã đã rời khỏi mảng rừng thưa, leo lên con dốc phía đông của ngọn đồi nhỏ, phía sau có tiếng la hét tức tối của Tào Thu Ðạo.

Hạng Thiếu Long nổi giận, thuận tay rinh một tảng đá mười cân, ném về phía Tào Thu Ðạo.

Tảng đá lăn xuống.

Tào Thu Ðạo né qua một bên, tuyết đóng trên sườn dốc trơn trượt, tuy né được tảng đá, nhưng chân đã không vững, Tào Thu Ðạo mất đà, lăn xuống phía dưới.

Hạng Thiếu Long nghĩ bụng ngươi cũng nên nếm thử mùi vị ấy, vội vàng treo lên đỉnh đồi, vừa lên tới nơi thì thấy một đôi ván và gậy trượt tuyết nằm bên cạnh một tay nải đã bó gọn gàng.

Hạng Thiếu Long thầm cảm ơn Tiêu Nguyệt Ðàm và ông trời, ráng sức lao về hướng ấy, mang đôi ván trượt vào chân, rồi buộc chắc.

Khi mang tay nải lên lưng, Tào Thu Ðạo xuất hiện ở phía sau, quát lớn,Hôm nay coi thử ngươi có thể chạy đến đâu?

Hạng Thiếu Long đứng dậy, cười lớn nói,Ðương nhiên là chạy về Hàm Dương, ta và ngươi sẽ không gặp nhau nữa!“ Lúc này Tào Thu Ðạo đứng cách gã chưa đầy một trượng. Hạng Thiếu Long cúi người, chống cây gậy trượt tuyết, trượt xuống đỉnh đổi, lao xuống phía dưới như một cơn gió, khi quay đầu lại nhìn, Tào Thu Ðạo đứng trơ ra ở đó, hoàn toàn mất đi ý định đuổi theo.

Hạng Thiếu Long không ngừng chống gậy, gió vun vút kêu bên tai, trong chốc lát đã cách xa Tào Thu Ðạo.

Trong lòng gã vui vẻ, tuy toàn thân đau đớn, nhưng miệng vẫn lẩm nhẩm hát theo bài hát mà Giải Tử Nguyên đã từng hát cho gã nghe khi ngồi trong cỗ xe ngựa.

Lúc này gã chỉ nghĩ đến Hàm Dương, những người và những chuyện khác đều không có liên quan gì đến gã nữa.

Dưới ánh nắng ban mai, Hạng Thiếu Long đang cúi người bên dòng suối nhỏ, vốc nước uống từng ngụm, cảm thấy thoải mái hơn nhiều, rồi ngồi lên một tảng đá, mở tay nải mà Tiêu Nguyệt Ðàm đã chuẩn bị ra.

Ðập vào mắt là một tấm bản đồ, vẽ đường đến Trung Mâu, ngoài ra là thức ăn, y phục và thuốc trị thương, thuốc nổ, sắp xếp rất chu đáo.

Khi lật tấm bản đồ ra, ở giữa có một phong thư nói,Khi Thiếu Long thấy được phong thư này, chắc đã an toàn rời khỏi Lâm Tri, đồng thời đánh bại được Tào Thu Ðạo. Lão ca có một chuyện đến lúc này mới có thể cho đệ hay, cái hẹn đánh trong vòng mười chiêu của đệ và Tào Thu Ðạo, chỉ là lão ca nói dối, bức thư ấy đã không hề đưa tới tay Tào Thu Ðạo Nếu không như thế, Thiếu Long sẽ không dám ứng chiến. Nếu không ứng chiến mà bỏ chạy, sẽ tổn hại đến danh dự của đệ, còn nghiêm trọng hơn cả chết trong tay Tào Thu Ðạo. Như thế đệ cũng sẽ mất đi lòng tin để đối chọi với Lã Bất Vi, trong lòng bị quân cũng không thể là một anh hùng thà chết không khuất phục. Nếu Thiếu Long thấy được thư này, đương nhiên không trách ta. Nếu như không thấy được thư này, thì mọi chuyện cũng không nên nhắc nữa. Lão ca thà thấy đệ chết trong tay Tào Thu Ðạo, còn hơn là để cho đệ bị kẻ khác mỉa mai là kẻ nhu nhược và nhát gan, sau này gặp lại."

Đề xuất Voz: 2018 của tôi
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN