Chương 612: Thiên Oai Khó Đoán (1)

H

ạng Thiếu Long cùng mọi người quay về Ô phủ, khi thấy tỷ muội họ Ðiền, trong lòng rất xúc động.

Hạng Bảo Nhi cũng vừa tròn sáu tuổi, trông cao lớn hơn những đứa trẻ khác. Cứ quấn lấy Hạng Thiếu Long hỏi này hỏi nọ, khiến cho gã cảm thấy an ủi lắm. Ô ứng Nguyên dẫn mọi người ra bái tế tổ tiên, đến tối thì trong phủ treo đèn kết hoa, bày tiệc ăn mừng.

Khi tiệc rượu được mấy tuần, Xương Văn quân cười nói,Tào Thu Ðạo vốn vang danh vô địch, giờ đã không phải vô địch nữa! Sau trận chiến ở Tắc Hạ học cung, ngoài danh kiếm thánh Tào Thu Ðạo, còn có đao quân Hạng Thiếu Long, xem thử người sáu nước phía đông còn đem thứ gì ra để đè bẹp đại Tần ta?"

Bọn Kỷ Yên Nhiên, Cầm Thanh đều nhìn về phía Hạng Thiếu Long, Kinh Tuấn, Ðằng Dực chúc rượu cho gã, Hạng Thiếu Long vội vàng trả lễ.

Hạng Thiếu Long nhìn thấy Châu Vi, giờ đây nàng đã trở thành thê tử của Ô Quả, thì trong lòng nhớ đến Châu Lương và ưng vương, buồn bã nói,Ðáng tiếc Châu Lương huynh..."

Thần sắc Châu Vi cũng chợt buồn, cúi đầu xuống, nhẹ giọng nói,Ðiều ấp ủ của tiên huynh suốt đời là huấn luyện được ưng vương, có thể ra sức ngoài sa trường, giờ đây tâm nguyện đã đạt thành, chết không hối tiếc. Thượng tướng quân không cần phải áy náy, tiên huynh đã có thể yên nghỉ ở suối vàng."

Nói đến câu cuối cùng thì hai mắt đỏ ửng.

Mọi người biết Hạng Thiếu Long trọng tình cảm, nên tìm cách nói lảng sang chuyện khác. Lộc Ðan Nhi hỏi,Thượng tướng quân sẽ ở lại Hàm Dương hay là quay về mục trường?"

Lý Tư đùa rằng,Kinh phu nhân chắc đã quên rằng, người khác có thể gọi Thiếu Long là thượng tướng quân, còn phu nhân thì phải gọi là tam ca hoặc tam bá mới phải."

Trong tiếng cười của mọi người, Lộc Ðan Nhi lại trút giận lên người Kinh Tuấn, trừng mắt liếc gã rồi mắng yêu,Ðều là tại chàng không tốt!"

Lời ấy càng khiến cho mọi người cười lớn hơn, đã làm loãng đi không khí bi thương.

Sau buổi tiệc, mọi người đều cáo từ, còn người của Ô gia thì vẫn ngồi bàn bạc.

Khi Hạng Thiếu Long không có mặt, mọi việc đều do Kỷ Yên Nhiên phụ trách. Ðào Phương lên tiếng trước nói,Thiếu Long quay về thì chúng tôi đã an tâm. Ta đã từng gặp Đồ Tiên nhiều lần, chứng thực rằng Lã Bất Vi quả thực bề mặt thì giả vờ bất hòa với Lao ái, nhưng thật sự thì ngầm cấu kết với nhau, lại thêm thái hậu ở phía sau chống đỡ, thế lực ngày càng lớn. Nhờ sự đề nghị của Lã Bất Vi, Lao ái đã đến sống tại Ung Ðô, giờ như vua một cõi. Phàm những chiếu lệnh cần thái hậu đóng dấu, trước tiên hãy để cho y coi qua mới được."

Kỷ Yên Nhiên gật đầu nói,Vì mối quan hệ với thái hậu, Ung Đô thật sự đã lọt vào tay Lao ái. Nhờ Lã Bất Vi đồng ý, y đã bí mật gây bè kết đảng, chiêu mộ các tử sĩ của các nước, chuẩn bị hành sự khi bị quân cử hành lễ đội mũ vào tháng bảy, chuyện này thật đáng lo."

Hạng Thiếu Long nói,Bị quân đã sớm cài nội gián vào chỗ của Lao ái, cho nên biết rõ mọi hành động của Lao ái.

Hiện nay đã bí mật triệu Vương Tiễn về kinh, chuẩn bị quyết chiến với Lao ái."

Ðằng Dực giật mình nói,Giờ đây đã có Thiếu Long, cần gì phải gọi Vương Tiễn trở về?"

Hạng Thiếu Long sững người, lần đầu tiên nghĩ đến vấn đề này, trong lòng dâng lên nỗi chua chát.

ánh mắt của mọi người tập trung vào gã.

Kinh Tuấn nói,Bị quân đã chính miệng cho tam ca biết chuyện này, chắc là không có vấn đề gì!"

Kỷ Yên Nhiên lộ ra vẻ phức tạp, buồn bã thở dài rằng,Mỗi khi có liên quan đến chuyện quyền lực vương vị, phụ tủ huynh đệ cũng chẳng còn nhân tình đạo lý gì cả. Vấn đề lớn nhất của phu quân là chàng đã được lòng người, nhìn thấy phu quân lần này trở về, dân chúng ra đường đón chào thì có thể biết được."

ô Quả tức giận nói,Thiên hạ này của bị quân có thể nói là do cô gia giúp y giành lấy, sao lại..."

Ô ứng Nguyên ho khan một tiếng, ngắt lời y,Ðừng nói những lời thừa thãi ấy. Ô Quả nhà ngươi quả thật không biết ngắn dài, trải qua chuyện người Triệu quên ơn mà vẫn còn có ý nghĩ ngây thơ ấy. Thiếu Long giờ đây chính là một Bạch Khởi, hãy nghĩ lại kết cục của Bạch Khởi thử xem!"

Ngừng một lát rồi nói,May mà nhiều năm trước chúng ta đã quyết định, phải ra miền biên giới, xây dựng vương quốc của chính mình, giờ đây rốt cuộc đã đến giai đoạn cuối cùng. Sau khi giết Lã Bất Vi, chúng ta sẽ lập tức rời khỏi nước Tần, chuyện này có thể do Thiếu Long toàn quyền xử lý."

Ðào Phương cũng ho khan nói,Gần đây có lời đồn rằng, bảo bị quân không phải là con của tiên vương, cũng không phải là do Lã Bất Vi sinh ra, mà là chính Thiếu Long đã dựng lên, lời này thật hoang đường!"

Kỷ Yên Nhiên nhìn Hạng Thiếu Long bằng ánh mắt kỳ lạ, cúi đầu không nói gì.

Ðằng Dực là người biết việc này, giật mình nói,Những người nghe được lời đồn này có tin không?"

Ðào Phương nghiêm mặt nói,Giờ đây trên đất nước Tần, ngoài những kẻ có lòng riêng, ai nấy cũng đều tin rằng bị quân chính là chân mệnh quân chủ do trời sai xuống. Chỉ những lời đồn ấy, có thể gây nên tác dụng gì, vấn đề là e rằng bị quân nghe được thì lòng không thoải mái mà thôi."

Hạng Thiếu Long nói,Cũng như lời nhạc phụ vừa mới nói, vận mệnh của Ô gia chúng ta sẽ không do kẻ khác quyết định nữa, tất cả đều phải nắm trong lòng bàn tay của chúng ta."

Rồi bàn bạc chi tiết của cuộc rút lui, mọi người mới quay về phòng nghỉ ngơi.

Kỷ Yên Nhiên kéo Hạng Thiếu Long ra vườn đi tản bộ, nàng mỹ nữ ấy nói rằng,Phu quân có cảm thấy rằng hai năm nay bị quân đã thay đổi rất nhiều không?"

Hạng Thiếu Long đang ngắm vầng trăng sáng treo trên bầu trời cao, than rằng,Ðã là một đấng quân chủ, ai mà không thay đổi?"

Kỷ Yên Nhiên nói,Nói rất hay! Quyền lực tuyệt đối sẽ làm cho người ta mục nát tuyệt đối, đó có phải là câu nói của chàng không? Uy quyền của bị quân ngày càng tăng, tính cách ngày càng thâm trầm khó đoán. Chao ôi! Lý Tư cũng đã thay đổi rất nhiều, không gần gũi với Ô gia chúng ta như trước kia nữa. Còn Thiếu Long chàng cứ chân thành đối đãi với người khác như trước, rất dễ dàng thua thiệt."

Hạng Thiếu Long đang sững người, Kỷ Yên Nhiên cúi đầu nói,Ðó là do Ðình Phương cho thiếp biết!"

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nhìn sang nàng.

Kỷ Yên Nhiên né ánh mắt của gã, nói,Ngày trước nghe tin chàng mất tích, trong lúc nóng lòng, Ðình Phương đã nói thân phận của bị quân ra, bị quân chắc cũng vì mối quan hệ này mà toàn lực cứu chàng, cho nên chàng cũng không thể trách Ðình Phương. Không ngờ chàng lại giấu cả thiếp nữa."

Hạng Thiếu Long biến sắc nói,Còn ai biết chuyện này?"

Kỷ Yên Nhiên nói,Ðương nhiên có cả Chi Chi nữa. Nhưng thiếp đã căn dặn Chi Chi phải giữ bí mật. Thiếu Long!

Nếu không có chuyện này, mặc cho lời đồn khắp thiên hạ, vẫn không hề ảnh hưởng đến mối quan hệ của chàng và bị quân Nhưng giờ đây mọi chuyện đã khác, chàng không thể không đề phòng."

Hạng Thiếu Long gật đầu,Ða tạ Yên Nhiên đã chỉ điểm, chuyện này trong lòng ta đã tính. Ðêm đã khuya! Chúng ta nghỉ ngơi thôi!“ Sáng hôm sau, Hạng Thiếu Long, Ðằng Dực và Kinh Tuấn vội vàng lên triều.

Khi đến nghị chính điện, phát giác không những Lã Bất Vi đến, Lao ái cũng từ Ung Đô quay về, nhất thời cảm thấy không ổn.

Lao ái đến bên Hạng Thiếu Long, kéo gã qua một góc nói,Nghe nói Thiếu Long gặp nguy hiểm, ta và thái hậu cũng lo lắng lắm."

Hạng Thiếu Long đương nhiên biết y nói không đúng với lòng, nhưng cũng không nghĩ ra, giả vờ cảm kích mà rằng,Ða tạ Lao huynh và thái hậu quan tâm."

Lao ái ghé sát tai gã, lại còn hạ giọng mà nói rằng,Không biết mấy tháng nay ai đã tung tin đồn rằng bị quân không phải là con trai của tiên vương, mà chỉ là do Thiếu Long dựng nên. Vì thế ta đã bàn bạc với thái hậu, đến Hàm Ðan đưa đôi vợ chồng đã nuôi lớn bị quân về Hàm Dương để giải nỗi thắc mắc cho thiên hạ."

Hạng Thiếu Long vẫn bình tĩnh mà đáp rằng,Kết quả thế nào?"

Lao ái hai mắt lóe lên tia nhìn sắc lạnh, nhìn thẳng vào gã mà nói rằng,Kết quả là phát giác vào nửa năm trước, đôi vợ chồng họ Trương và mấy chục hộ gia đình láng giềng đã mất mạng trong một trận hỏa hoạn, hơn bốn trăm người bất luận già trẻ gái trai không ai còn sống. Chuyện này đã gây chấn động Hàm Ðan, trở thành một nỗi nghi ngờ của tất cả mọi người."

Hạng Thiếu Long lập tức tay chân lạnh ngắt, đầu óc choáng váng.

Đề xuất Tiên Hiệp: Chung Cực Đấu La
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN