Chương 611: Quay Về Hàm Dương (3)

Mọi người đều bước tới chúc mừng.

Ô Ðình Phương không màng đến tất cả, ngả vào lòng gã, Cầm Thanh thì đương nhiên không thể làm thế, nhưng trong mắt rực lửa tình, như thiêu đối trái tim Hạng Thiếu Long.

Tiểu Bàn và Hạng Thiếu Long cưỡi ngựa sánh vai vào trong thành, tiếp nhận sự đón chào của dân chúng, mỉm cười,Sau khi tin tức thượng tướng quân mất tích truyền về, mọi nhà đều cầu nguyện cho thượng tướng quân, mong thượng tướng quân có ngày trở về an toàn, rốt cuộc thì bọn họ đã toại nguyện."

Hạng Thiếu Long rất muốn nói với y về âm mưu của Lã Bất Vi, nhưng biết rằng đây không phải là lúc, chỉ đành nén lại trong lòng, nói,Lã Bất Vi vẫn chưa về sao?"

Tiểu Bàn cười nhạt,Y đương nhiên phải về trước thượng tướng quân, cuộc chiến ở Tắc Hạ học cung của thượng tướng quân quả thật tuyệt vời, giành được vinh quang cho đại Tần ta. Sau khi thượng tướng quân bỏ đi, Tào Thu Ðạo đã thỉnh tội với Tề vương, thừa nhận không đủ sức giữ thượng tướng quân lại. Thượng tướng quân có biết rằng Tề vương sau khi nghe được tin này, đã tức giận mà ngã bệnh trong ngày hôm ấy."

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên,Lã Bất Vi đã quay về, vậy...“ "Vào cung hãy nói!" tiểu Bàn nở nụ cười khó hiểu, vẫy tay với đám dân chúng, rồi bình thản nói,Mọi chuyện đều nằm trong bàn tay của quả nhân, quay về rồi hãy nói."

Trong lòng Hạng Thiếu Long lại dâng lên một cảm giác kỳ lạ như trước.

Chỉ cách hai năm, uy nghiêm của tiểu Bàn đã tăng lên nhiều, lòng dạ cũng sâu hơn, không giống như một đứa trẻ đã từng nói sư phụ cứu con như trước.

Hạng Thiếu Long và Tiểu Bàn bước vào trong thư trai.

Khi nói đến chuyện đôi vợ chồng họ Trương ở Hàm Ðan, tiểu Bàn hai mắt lạnh lùng, nói,To gan thật! Tên gian tặc ấy dám tiết lộ chuyện này cho người ngoài, quả thật chết vạn lần không đủ bù tội."

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Hình như bị quân đã sớm biết được chuyện này?"

Tiểu Bàn mỉm cười,Ðừng quên rằng quả nhân đã có một quân cờ Mao Tiêu bên cạnh Lao ái, nhất cử nhất động của Lao ái làm sao giấu nổi quả nhân."

Hạng Thiếu Long trong lòng như cất được tảng đá nặng, nói,Chắc bị quân đã có đối sách?"

Tiểu Bàn đắc ý nói,Nếu sau khi biết được mọi chuyện mới phái người đến Hàm Ðan thì đã không kịp. May mà nhiều năm trước đây quả nhân đã nghĩ đến điểm này, cho nên đã giải quyết xong."

Hạng Thiếu Long trong lòng cảm thấy lạnh lẽo, trầm giọng hỏi,Tại sao bị quân không cho hạ thần hay?"

Tiểu Bàn tránh ánh mắt của gã, điềm nhiên nói,Thượng tướng quân lúc đó đang ở ngoài chiến trường, cho nên quả nhân nhất thời quên đi."

Hạng Thiếu Long vẫn hỏi dấn tới,Bị quân đã giải quyết bọn họ như thế nào?"

Tiểu Bàn có vẻ không nhẫn nại nữa nói,Ðương nhiên là trả công cho họ đầy đủ, rồi đưa họ đến nơi khác, khiến cho kẻ khác không tìm thấy bọn họ."

Trực giác của Hạng Thiếu Long cảm thấy tiểu Bàn đang nói dối, nhưng nếu cứ hỏi tiếp, thì sẽ xảy ra chuyện không vui, chỉ đành trầm mặc không nói gì.

Giữa hai người như cảm thấy rất khó xử.

Một lát sau tiểu Bàn mới phá vỡ bầu không khí nặng nề, thở dài rằng,Sư phụ không vui sao?"

Hai chữ sư phụ đã lâu không nói này, khiến cho Hạng Thiếu Long mềm lòng, buột miệng rằng,Ngài đã thay đổi rất nhiều.

ánh mắt sắc bén của tiểu Bàn nhìn về hướng gã, một lát sau gật đầu rằng,Ta không thể không thay đổi, muốn ngồi yên ở chỗ này, thì càng không thể không thay đổi, nhưng đối với thượng tướng quân, ta vẫn mãi là một đứa trẻ."

Ngừng một lát, rồi mới khó khăn hỏi tiếp,Ngoài thượng tướng quân, có ai biết chuyện này của quả nhân không?"

Hạng Thiếu Long biết y rất muốn hỏi như thế, nhưng đến lúc này thì mới nói ra. Hơi trầm ngâm rồi nói,Ngoài Ðình Phương, không còn kẻ thứ ba nào biết được chuyện này."

Gã đương nhiên không kể ra Ðằng Dực.

Tiểu Bàn hít một hơi, dựa vào ghế, ngửa đầu lên nhìn xà nhà, nhẹ giọng nói,Chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu đã truyền đến ngàn dặm, giờ này chắc bên ngoài toàn là lời đồn, nếu như quả nhân biết kẻ nào đề cập đến chuyện này, dù đó là ai, sẽ giết chết không tha, lại sẽ xét nhà diệt tộc, coi thử ai còn dám nhiều lời. Hừ, Lã Bất Vi, Lao ái!“ Hạng Thiếu Long trong lòng chợt run, câu này tuy không chỉ vào gã, nhưng giống như tiểu Bàn đã đưa ra ám thị, cảnh cáo mình không được cho bất cứ ai biết nữa, trong lòng nhất thời cảm thấy không thoải mái.

Tiểu Bàn không giải thích gì thêm nữa, cúi người về phía trước, hạ giọng nói,Quả nhân đã bí mật điều Vương Tiễn về đây, trong vòng hai tháng có thể đến Hàm Dương."

Hạng Thiếu Long nhíu mày nói,Chuyện này bị quân đã cho thái hậu biết chưa?"

Tiểu Bàn hai mắt lạnh lùng, thản nhiên nói,Bà ta đã không coi quả nhân là con trai, quả nhân cần gì phải nể mặt.

Bà ta ở Ung Đô làm nhiều chuyện phóng túng, khiến cho lời đồn vang khắp nơi, thiên hạ đều lấy đó làm trò cười, trở thành mối nhục của đại Tần ta."

Hạng Thiếu Long biết y căm tức Chu Cơ đã tiết lộ chuyện vợ chồng họ Trương, thở dài rằng,Bị quân có nhớ rằng đã từng hứa với hạ thần một chuyện hay không?"

Ý gã muốn nói đến dù trong bất cứ tình huống nào, Tiểu Bàn cũng không được làm hại đến Chu Cơ.

Tiểu Bàn bực tức nhìn về hướng gã, giận dữ mà rằng,Giờ đây thượng tướng quân vẫn bảo vệ cho bà ta?"

Hạng Thiếu Long nhìn thẳng vào y, nói,Ðúng vậy! Bà ta đã từng toàn tâm toàn ý yêu thương ngài, ủng hộ cho ngài.

Ngài cũng đã từng coi bà ta là mẹ ruột. Nếu ngài chịu đặt mình vào trường hợp của bà ta để suy nghĩ, thì biết làm chuyện này cũng chẳng có lợi gì, bà ta vẫn làm cũng là chuyện thường tình của con người."

Tiểu Bàn không biết có phải vì vẫn e ngại gã không, nên ánh mắt tránh đi, nhìn vào đống văn thư ở trên án, nói,Ðây là những văn kiện có liên quan ít nhiều đến chuyện đào kênh Trịnh Quốc, gần đây quả nhân nhận được tin Trịnh Quốc có khả năng là người Hàn phái đến, thượng tướng quân có suy nghĩ gì về chuyện này?"

Hạng Thiếu Long thấy tiểu Bàn cố ý chuyển sang chuyện khác, không chịu tiếp tục nói chuyện Chu Cơ nữa, không nén được sự tức giận, trầm giọng nói,Hạ thần đã mệt, muốn về nhà nghỉ ngơi."

Tiểu Bàn thở dài, cười khổ nói,Thái phó đã nổi giận! Có nhiều chuyện ta cũng không muốn làm, nhưng lại biết không làm như thế thì không được. Thái phó cũng nên suy nghĩ cho quả nhân."

Y dùng chức quan để gọi Hạng Thiếu Long, lập tức khoảng cách giữa hai người lại được kéo dài hơn.

Hạng Thiếu Long không còn giận nữa, nghiêm mặt nói,Tháng bảy năm nay chính là lúc bị quân chính thức đội mũ, lúc đó đại quyền sẽ nắm vào tay, thái hậu đâu còn ảnh hưởng được đến bị quân."

Tiểu Bàn cúi mặt, chầm chậm nói ra từng chữ,Thượng tướng quân có biết mụ tiện nhân đó đã trao ngọc tỷ cho Lao ái tùy ý sử dụng, khiến cho quả nhân đêm ngủ không yên?"

Tiểu Bàn đã thật sự thay đổi, mối quan hệ với Chu Cơ đã đến lúc không thể nào cứu vãn được, nếu không thì làm sao gọi Chu Cơ là mụ tiện nhân?

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên không trả lời.

"Bình."

Tiểu Bàn vỗ tay lên mặt án, nghiến răng, nói,Mụ tiện nhân này còn sinh ra cho Lao ái hai đứa nghiệt chủng, một đứa gọi là Lao Chính, một đứa gọi là Lao Long, thượng tướng quân bảo đó là ý gì? Nếu chẳng phải Lao tặc và Lã Bất Vi cấu kết với nhau, lôi kéo thái hậu, quả nhân không chờ đến tháng bảy đã phanh thây chúng ra muôn mảnh."

Ngừng một lát, Tiểu Bàn đổi ngay sắc mặt, cười gượng nói,Thượng tướng quân có biết Lao ái tự Xưng mình là giả phụ, lại còn bảo rằng ngày tháng của tên giả tử là ta đây không nhiều nữa, sau này sẽ do chính tên giả phụ là y đội mũ chứ không phải là ta. Tên nô tài ngu ngốc này cứ mở mắt mà nằm mộng, quả nhân muốn coi thử y có kết cuộc như thế nào."

Lúc y nói lời này miệng vẫn đang cười, khiến Hạng Thiếu Long lạnh mình hơn cả lúc đang nghiến răng.

Ðột nhiên gã cảm thấy quả thật rất mệt mỏi, ứng phó với tiểu Bàn còn mất sức và gian khổ hơn cả Lã Bất Vi, gã không thể tưởng tượng được rằng tiểu Bàn sẽ có một ngày như thế này.

Đề xuất Tiên Hiệp: Quỷ Bí Chi Chủ [Dịch]
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN