Chương 614: Trước Khi Đổ Mưa (1)
T
iểu Bàn đẩy cửa sổ ra, đứng quay lưng về phía cửa sổ, nói,Quả nhân chỉ muốn gặp một mình thượng tướng quân, những người khác hãy chờ ở ngoài cửa."
Lý Tư và Xương Bình quân nhận lệnh lui ra, bọn thị vệ đóng cửa lại. Hạng Thiếu Long không thi lễ, ung dung đến phía sau tiểu Bàn, hạ giọng nói,Trận hỏa hoạn thiêu chết mấy trăm người ở Hàm Ðan, phải chăng là bị quân đã sai người làm?"
Tiểu Bàn thở dài nói,Quả nhân cũng không còn sự lựa chọn nào khác, nếu không giờ đây cả hai chúng ta đã bị người ta giết chết."
Hạng Thiếu Long lập tức chẳng còn lời gì để nói.
Từ góc độ thực tế, thủ đoạn độc ác của tiểu Bàn rất có hiệu quả, ngay cả Hạng Thiếu Long gã cũng chẳng nghĩ ra được phương pháp nào hay hơn.
Mấy trăm nhân mạng đó, cả Hạng Thiếu Long gã cũng phải trực tiếp chịu trách nhiệm.
Nếu không phải trước đây gã dùng tiểu Bàn để giả thành Doanh Chính, thì mối họa này đâu xảy ra.
Lúc này hối hận cũng đã không kịp.
Ðây phải chăng là vận mệnh.
Từ ngày dựng nên một Tần Thủy Hoàng, gã lần đầu tiên cảm thấy hối hận.
Tiểu Bàn nhẹ giọng nói,Sư phụ giờ đây là người thân duy nhất trên đời của ta, ngàn vạn lần đừng trách ta. Không có sự giúp đỡ của thượng tướng quân, quả nhân cảm thấy rất cô độc."
Lời xưng hô của y từ sư phụ và ta, cuối cùng chuyển thành thượng tướng quân và quả nhân, quả là một sự thay đổi đầy kịch tính.
Trong khoảnh khắc, Hạng Thiếu Long như trải qua một quá trình từ lúc tiểu Bàn còn là đứa trẻ nghịch ngợm, trở thành một vị Tần Thủy Hoàng danh lừng thiên hạ, trong lòng cảm thấy rúng động vô cùng, Hạng Thiếu Long cố nén cơn xúc động, thản nhiên nói,Hôm nay vi thần đến là để nói lời từ biệt với bị quân, lát nữa vi thần sẽ về mục trường, chờ đợi bị quân làm lễ đội mũ."
Tiểu Bàn giật mình,Thượng tướng quân vẫn chưa hiểu nỗi khổ của quả nhân hay sao?"
Hạng Thiếu Long lắc đầu cười khổ nói,Thần nào dám trách ngài, ngài đã trở thành người xuất sắc hơn tất cả các vị quân chủ trước đây, trong thiên hạ có ai thắng được ngài?"
Tiểu Bàn thở phào, xoay người lại, nhìn gã bằng ánh mắt kỳ lạ, nói,Vẫn còn bốn tháng nữa, ta mới chính thức đăng cơ, sư phụ nếu không trách ta, hãy giúp ta quét sạch bọn người Lã, Lao."
Hạng Thiếu Long mềm lòng, than rằng,Ðã có Vương Tiễn, vậy thì cần gì Hạng Thiếu Long này nữa?"
Tiểu Bàn nhếch mép mỉm cười, lắc đầu nói,Sư phụ đã hiểu nhầm. Ta gọi Vương Tiễn quay về là bởi vì y cũng nên quay về, một khi sư phụ gặp chuyện ở Tề, quả nhân đã có Vương Tiễn báo thù cho thượng tướng quân."
Hạng Thiếu Long trầm ngâm một chốc nói,Vi thần quay về mục trường, thật sự là chỉ muốn nghỉ ngơi, xin bị quân đừng nghĩ lệch."
Tiểu Bàn gượng cười,Chỉ có thượng tướng quân mới dám bảo quả nhân là đừng nghĩ lệch, nếu là người khác làm sao dám nói thế."
Rồi lại nghiêm nét nói,Thượng tướng quân phải chăng vẫn chờ đến khi quả nhân làm lễ đội mũ thì thoái ẩn ở biên giới phía bắc?"
Hạng Thiếu Long nhìn thẳng vào đôi mắt đầy uy thế của Tiểu Bàn, trầm giọng nói,Ðây là tâm nguyện lớn nhất của vi thần, mong bị quân đừng ngăn cản."
Tiểu Bàn cười khổ nói,Thượng tướng quân là người duy nhất mà quả nhân không dám đắc tội, quả nhân còn có thể nói gì được nữa? Giờ đây quả nhân chỉ có một yêu cầu, là mong thượng tướng quân hãy giúp quả nhân trừ khử Lã Bất Vi và Lao ái."
Hạng Thiếu Long nói dứt khoát,Thôi được! Sau một tháng, vi thần sẽ quay về Hàm Dương, giúp cho bị quân một tay."
Hạng Thiếu Long cùng với Ðằng Dực, Kinh Tuấn thúc ngựa lên đỉnh đồi cao nhất trong mục trường, đưa mắt nhìn xa xa.
Cảnh sắc bốn bề như tranh vẽ, bầy mục súc đang thong dong gặm cỏ trên thảo nguyên.
Trong làn sương mỏng của buổi sớm, đồi núi chập chùng ẩn hiện mông lung, dòng thác nước từ trên cao đổ xuống, càng tăng thêm sức sống.
Ðằng Dực ngửa mặt nhìn đàn chim bay ngang qua ở trên trời, than rằng,Cuối cùng đã quay về."
Hạng Thiếu Long thì đang chú ý nhìn bọn Kỷ Yên Nhiên, Lộc Ðan Nhi, Thiện Lan cùng với bọn trẻ Hạng Bảo Nhi đang chơi đùa, nói,Lần này xuất chinh, thu hoạch lớn nhất không phải là lập được công nghiệp gì, mà là hiểu được hai chuyện."
Kinh Tuấn vội vàng hỏi ngay.
Hạng Thiếu Long nói,Ðiều đầu tiên là biết cách chấp nhận thất bại."
Ðằng Dực nói,Lý Mục quả thật là dùng binh như thần, một ngày người này vẫn còn, quân ta đừng hòng đánh vào nước Triệu."
Hạng Thiếu Long than rằng,Trên chiến trường, Lý Mục sẽ chẳng thua bất cứ người nào, dẫu rằng Vương Tiễn cũng chẳng làm gì được y. Nhưng minh thương dễ đỡ, ám tiễn khó phòng, rốt cuộc y cũng sẽ có một ngày bại trong tay của hôn quân và gian thần nước Triệu, đó chính là kết quả của một vị danh tướng công cao hơn chủ!"
Ðằng Dực ngạc nhiên nói,Thiếu Long hình như rất có cảm xúc, có thể nói rõ hơn được không?"
Hạng Thiếu Long nói,Ðó chính là chuyện thứ hai mà đệ đã học được lúc ở Lâm Tri, trong chính trị không có cái gọi là đạo lý, vì lợi ích của cá nhân, quốc gia, dù huynh đệ tốt nhất cũng có thể bán đứng chúng ta."
Ðằng Dực và Kinh Tuấn đều lộ vẻ trầm tư suy nghĩ.
Hạng Thiếu Long nói,Cho nên chúng ta phải chuẩn bị từ trước, nếu không một khi đại họa giáng xuống, thì sẽ trở tay không kịp."
Kỷ Yên Nhiên lúc này một mình bước lên đồi, khen rằng,Lời của phu quân đại nhân rất có lý. Yên Nhiên đã yên tâm!"
Hạng Thiếu Long trong lòng dâng lên nhu tình vô hạn, nhìn Kỷ Yên Nhiên, hào tình xông lên, nói,Trận cuối cùng này chúng ta phải đánh sao cho đẹp mắt, vừa có thể trừ được Lã tặc, vừa có thể rút lui ra ngoài biên ải để an hưởng nửa đời còn lại của chúng ta."
Ðằng Dực nói,Nhưng giả sử bị quân cố ý đối phó với chúng ta, chúng ta phải làm thế nào?"
Kinh Tuấn giật mình nói,Chắc không như vậy đâu!"
Kỷ Yên Nhiên quay sang Hạng Thiếu Long nói,Thiếp thấy phu quân cũng nên nói thẳng cho tiểu Tuấn hay tại sao chuyện ấy sẽ xảy ra! Nếu không tiểu Tuấn sẽ không biết được tình thế nguy hiểm đến mức nào!“ Kinh Tuấn biến sắc nói,Nói vậy lời đồn ấy là có thật?"
Hạng Thiếu Long chậm rãi gật đầu, kể thân thế của tiểu Bàn, sau đó mới nói,Chuyện này phải giữ bí mật, tiểu Tuấn không nên cho bất cứ người nào biết, cả Ðan Nhi cũng thế."
Kinh Tuấn hít một hơi, nói,Chỉ cần nhìn thấy ngày hôm ấy bị quân chém Tiền Trực, thì biết y vì bảo vệ ngôi vua, nên không màng đến tất cả."
Hạng Thiếu Long trầm giọng nói,Ta đã bị người ta lừa nhiều lần, cho nên cũng nghi ngờ bị quân đang lừa ta. Các người có nghe câu chuyện thỏ hết thì chó cũng vào nồi chưa?"
Kỷ Yên Nhiên tuy đọc nhiều sách, nhưng đương nhiên chưa nghe chuyện này, hỏi,Chuyện này thế nào?"
Đề xuất Voz: Yêu Thầm Chị Họ