Chương 615: Trước Khi Đổ Mưa (2)
Hạng Thiếu Long giải thích rằng,Khi thỏ đã bị bắt, chủ nhân không còn gì để săn nữa, thì sẽ làm thịt chó săn. Giờ đây tình trạng của chúng ta cũng là như thế. Khi Lã Bất Vi, Lao ái đã bị dẹp tan, chúng ta bị trở thành con chó săn ấy.
Nhưng chúng ta lại còn biết rõ thân thế thật sự của bị quân, cho nên vẫn còn ảnh hưởng đến sự vững bền của y."
Ðằng Dực gật đầu nói,Tam đệ có ý nghĩ này, nhị ca cũng yên tâm lắm. Chúng ta có nên bỏ đi sớm hay không?
Không có chúng ta, Lã Bất Vi cũng chẳng có ngày yên."
Hạng Thiếu Long nói,Nếu chúng ta bỏ đi lúc này, bảo đảm rằng sẽ không có ai sống được mà rời khỏi đây."
Ba người đều đồng thời biến sắc.
Hạng Thiếu Long đưa mắt nhìn xa, cười khổ nói,Y do một tay ta nuôi lớn, không ai hiểu rõ lòng dạ của y bằng ta.
Năm xưa khi còn là một đứa trẻ, đã dùng thủ đoạn lừa gạt để tự tay giết chết Triệu Mục, sau đó còn dương dương đắc ý Theo ta đoán, trong Ô gia chúng ta, nhất định đã có người bị y mua chuộc, cho nên nếu có bất cứ hành động gì, cũng không lọt qua khỏi mắt của y."
Kinh Tuấn nghiến răng nói,Nếu đệ tìm ra tên phản đồ này, sẽ lập tức giết chết không tha."
Kỷ Yên Nhiên nói,Binh bất yếm trá, nếu chúng ta có thể tìm ra người này, thì phải lợi dụng mới đúng."
Hạng Thiếu Long nói,Cơ hội duy nhất cho chúng ta bỏ chạy, là nhân lúc bị quân đến Ung Đô để đối phó với Lao ái, nếu bỏ qua cơ hội này thì khó mà chạy được."
Ðằng Dực cười ha ha nói,Lời này rất hợp với ý của ta."
Hạng Thiếu Long nói,Kẻ bị quân e ngại nhất là đệ, cho nên chỉ cần một ngày đệ vẫn còn đây thì những người khác muốn bỏ đi y cũng không can thiệp. Chúng ta phải lợi dụng tình thế này, đưa mọi người ra biên ải. Bị quân cũng khó mà ngăn cản được, bởi vì ít nhất bề ngoài y đã hứa cho đệ rời khỏi nơi này."
Kỷ Yên Nhiên nhíu mày nói,Nhưng khi chúng ta muốn bỏ đi, thì đâu có dễ như thế."
Hạng Thiếu Long quay sang Kinh Tuấn nói,Giờ đây trong Ô gia, chúng ta có thể dùng được bao nhiêu người?"
Kinh Tuấn nói,Thêm người trong tộc của đệ mới đến, trừ đi những người đã chết trận, tổng cộng có hơn hai ngàn một trăm người, nhưng vì phải hộ tống mọi người ra biên ải, cho nên số còn lại rất ít!"
Hạng Thiếu Long hài lòng nói,Người đông thì khó chạy được, chỉ cần để lại ba trăm người là đủ. Nhưng ba trăm người này phải là những hảo thủ tinh nhuệ nhất và trung thành nhất. Chuyện nay do nhị ca và ngũ đệ giải quyết, người của chúng ta bị quân sẽ không đề phòng."
Kỷ Yên Nhiên trầm ngâm nói,Nhưng phu quân đại nhân có nghĩ rằng, khi truy quét phản đảng, bị quân nhất định sẽ điều động đại quân, bao vây Ung Đô và Hàm Dương, lúc đó chúng ta người ít thế cô, vậy thì làm sao bỏ chạy."
Hạng Thiếu Long bình thản nói,Nếu bị quân muốn giết ta, thì sẽ không dùng người của y, chả lẽ y lại sai bọn tứ đệ, Xương Bình quân, Hoàn Xỉ đến đối phó ta? Thử hỏi y sẽ dùng kế gì? Một phương pháp duy nhất, đó là đổ mọi trách nhiệm cho Lao ái, Lã Bất Vi, ví dụ như thông qua tên nội gian Mao Tiêu ở chỗ của Lao ái, bày ra cạm bẫy để chúng ta giẫm vào. Chỉ có khi bất đắc dĩ, mới tự tay cầm binh để đối phó với ta, đến khi xong chuyện thì sẽ tìm lời che đậy."
Ðằng Dực nói,Tam đệ nói rất có lý, nhưng giả sử bị quân đang tâm đối phó với chúng ta, mà ở chỗ chúng ta lại có nội gián, quả thật khiến cho ta lo lắng."
Hạng Thiếu Long đột nhiên lảng sang chuyện khác, nói,Chúng ta hãy tìm cách sắp xếp lại ở đây, giả sử có thay đổi bất ngờ, thì cũng có thể quay về trốn ở mục trường, rồi sau đó ung dung rời khỏi đây, như thế có thể tránh được đại quân, vừa có thể khiến cho bị quân tưởng rằng đã bí mật xử quyết được chúng ta."
Kỷ Yên Nhiên chép miệng,Cách bỏ chạy hay nhất là đào địa đạo. Vậy làm thế nào mới có thể giữ được bí mật?"
Ðột nhiên giật mình,Yên Nhiên đã nghĩ ra."
Ba người vui mừng nhìn về phía nàng.
Kỷ Yên Nhiên chỉ về ngôi mộ của Ni phu nhân ở phía đông nam, nói,Giả sử chúng ta bề ngoài giả vờ xây dựng lại ngôi mộ, nhưng âm thầm đào địa đạo, chúng ta sẽ dùng những huynh đệ mới đến của tiểu Tuấn và người của Yên Nhiên, đảm bảo dù cho quỷ thần cũng có thể giấu được."
Hạng Thiếu Long rầu rĩ nói,Bị quân biết ta giỏi dùng kế, chỉ cần trước khi tấn công, sai người giữ ở phía trên đỉnh núi, chúng ta có thể chạy được bao xa? Nhưng giờ đây còn bốn tháng nữa mới đến lễ đội mũ, không thể nào đào được một con địa đạo dài đến mấy dặm."
Kinh Tuấn hiến kế,Ðiều này thì dễ, chỉ cần có thể chạy ra gờ địa đạo, tìm một nơi bí mật ẩn nấp vài ngày, đợi đại quân rút lui thì mới âm thầm chạy ra, chuyện này hãy cứ giao cho đệ."
Hạng Thiếu Long cả mừng nói,Những chuyện này hãy lập tức tiến hành."
Ba ngày sau, Cầm Thanh đến.
Hạng Thiếu Long nén không được ôm nàng vào lòng để thỏa lòng mong nhớ.
Bọn Kỷ Yên Nhiên biết ý nên lui ra ngoài sảnh để cho hai người gặp nhau.
Hạng Thiếu Long dắt tay nàng ngồi xuống một góc, âu yếm nói,Nàng đã ốm nhiều!“ Cầm Thanh cúi đầu nói,Người ta lần này đến tìm chàng, là có chuyện muốn báo."
Hạng Thiếu Long hỏi,Chuyện gì?"
Cầm Thanh nhìn gã rồi lại nghiêm mặt nói,Gần đây bị quân sai người chọn ra một ca cơ, rồi lại dạy cho nàng các lễ nghi cung đình. Chuyện này rất bí mật, người ta cũng chỉ vô tình phát hiện mà thôi."
Hạng Thiếu Long nhíu mày nói,Chuyện này có gì đặc biệt?"
Cầm Thanh lộ ra vẻ sợ hãi, run giọng nói,Người này dù bề ngoài hay tướng mạo cũng có bảy tám phần giống thái hậu, chao ôi! Thiếu Long, thiếp lo sợ quá."
Hạng Thiếu Long đưa tay ôm nàng vào lòng, chỉ cảm thấy người mình lạnh lẽo.
Gã đã lập tức biết được Cầm Thanh đang suy nghĩ gì.
Tiểu Bàn quyết định giết chết Chu Cơ, nhưng Chu Cơ về danh nghĩa là mẹ ruột của y, giết nàng là chuyện bất hiếu bất nghĩa, cho nên đã dùng cách trộm long tráo phụng, che mắt người khác.
Sau khi giết Chu Cơ, thì sẽ giam lỏng thái hậu giả này vào trong cung, như thế có thể dễ dàng che được mắt của người Tần.
Sở dĩ Cầm Thanh lo lắng, là bởi vì nàng không biết Chu Cơ quả thật không phải là mẹ ruột của tiểu Bàn.
Tiểu Bàn không còn là tiểu Bàn của ngày trước, y đã trở thành một Doanh Chính vô tình độc ác, hễ là những vật gây trở ngại trên đường đi của y, y sẽ lập tức dẹp bỏ ngay.
Năm ấy y đã từng hứa rằng sẽ thả Chu Cơ, nhưng giờ đây y rõ ràng không muốn giữ lới.
Mình phải làm thế nào đây? Ðối với Chu Cơ, gã cảm thấy hối hận.
Nhưng trong tình thế này, gã có thể làm được gì?
Đề xuất Huyền Huyễn: Chư Thiên Kỷ