Chương 617: Mây Gió Hàm Dương (2)
Hạng Thiếu Long biết nếu cứ kèo nài mãi, có lẽ sẽ không ra khỏi cung. Giả vờ mệt mỏi, nói,Nếu thần giữ lời hứa, bị quân có chịu giữ lời hứa không?"
Tiểu Bàn nói với vẻ không vui,Quả nhân đã từng thất hứa chưa?"
Hạng Thiếu Long nhủ thầm, trong hai năm có nhiều chuyện thay đổi, khiến cho mình và tiểu Bàn không hề tin tưởng nhau như trước nữa, miệng nói những lời không đúng với lòng.
Gã đương nhiên không ngu ngốc đến nỗi vạch trần âm mưu của tiểu Bàn đối với Chu Cơ, mỉm cười rằng,Nếu bị quân không có chuyện gì nữa, vi thần muốn về nhà nghỉ ngơi."
Rời khỏi thư phòng, Lý Tư đang đứng yên ở ngoài cửa, thấy Hạng Thiếu Long, hạ giọng nói,Ðể tại hạ tiễn thượng tướng quân một đoạn!"
Hạng Thiếu Long biết y có lời muốn nói, cho nên sánh vai cất bước cùng y ra ngoài.
Nào ngờ suốt cả đoạn đường ra tới quảng trường, y vẫn không hề nói lời gì.
Bọn Kinh Thiện thấy Hạng Thiếu Long thì dắt ngựa đến.
Lý Tư đột nhiên hạ giọng nói,Ði thôi, Thiếu Long!" rồi chợt buồn bã quay đầu trở lại.
Hạng Thiếu Long trong lòng dâng lên cơn sóng dữ.
Lý Tư là người gần gũi Tiểu Bàn nhất giờ này, với tài trí của y, đã hiểu được bụng dạ tiểu Bàn. Cũng đã đoán được thân phận của tiểu Bàn và mối quan hệ thật sự giữa hai người, cho nên nghĩ rằng tiểu Bàn sẽ không tha cho Hạng Thiếu Long.
Không có Chu Cơ, không có Hạng Thiếu Long, tiểu Bàn mới có thể mãi mãi giữ được thân phận Doanh Chính của y.
Những điều khác có lẽ sẽ không có ảnh hưởng gì.
Đó cũng là một vấn đề tâm lý, mỗi khi vị Tần Thủy Hoàng trong tương lai này nhìn thấy gã hoặc Chu Cơ, lòng sẽ nhớ đến rằng mình chỉ là một thứ đồ giả.
Lý Tư là người có tài trí, cố ý vạch rõ giới tuyến của mình trước mặt tiểu Bàn, đã mạo hiểm liều chết nói hai chữ đi thôi, để nhắc nhở mình.
Trong lòng cũng cảm thấy ấm áp vì không uổng kết bạn với Lý Tư.
Ra đến cửa cung, có người gọi ở phía sau.
Hạng Thiếu Long quay đầu lại, chỉ thấy Xương Văn quân một mình cỡi ngựa từ cửa cung phóng tới, nói,Chúng ta vừa đi vừa nói!"
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Có chuyện gì? Không phải huynh đang ở trong cung sao?"
Xương Văn quân thần sắc ngưng trọng nói,Thiếu Long phải chăng là thật sự muốn đến biên ải?"
Hạng Thiếu Long bình thản nói,Ta là người không thích hợp ở đây, bởi vì ta không muốn thấy chiến tranh, huynh quen biết ta đã lâu, chắc hiểu rõ ta là người thế nào."
Xương Văn quân im lặng một lúc, lại nói,Bị quân hình như không vui vì chuyện này, bảo như thế sẽ làm dao động lòng quân.
Hạng Thiếu Long chợt nhói trong lòng, hạ giọng nói,Ðừng khuyên ta, điều ta hối hận duy nhất là hai năm trước không bỏ đi."
Nói xong thì kẹp bụng ngựa, phóng nhanh về phía trước. Xương Văn quân vội vàng đuổi theo ở phía sau.
Bọn thiết vệ Ô Thư vội vàng vung roi đuổi tới.
Một hàng hơn mười thớt ngựa, phóng nhanh trên con đường lớn ở Hàm Dương dưới bóng chiều tà.
Hạng Thiếu Long đến lúc này mới thực sự không còn lòng dạ nào với tiểu Bàn nữa.
Giờ đây chuyện gã cần làm nhất chính là làm thế nào để giúp Chu Cơ thoát khỏi cái họa sát thân này.
Từ ngày đến với thế giới Chiến Quốc này, mỗi ngày gã đều phải đối mặt với những cuộc đấu tranh, đã rèn luyện được ý chí kiên cường hơn bất cứ ai, dù cho đối thủ của gã là Tần Thủy Hoàng, gã vẫn không hề e sợ.
Nhưng gã không hề đánh giá thấp tiểu Bàn, bởi vì đến lúc này gã biết được y là người đáng sợ nhất trong thời đại này.
Trong lịch sử, Tần Thủy Hoàng là một kẻ thống trị ghê gớm nhất, rồi rất cả mọi người sẽ phải cúi đầu trước y.
Ðiều mỉa mai là con người này lại do một tay gã bồi dưỡng nên.
Hạng Thiếu Long rất muốn ngửa mặt kêu trời, để giải tỏa nỗi oán hận trong lòng.
Nhưng gã đương nhiên phải giữ bình tĩnh hơn bất cứ lúc nào.
Chỉ có như thế, gã mới có hy vọng sống mà thực hiện mục đích của mình.
Giả sử Chu Cơ chịu đi theo gã, gã nhất định sẽ đưa nàng rời khỏi đây, để bù đắp lỗi lầm của mình.
Hạng Thiếu Long bước chân vào Ô phủ đã bị Ðào Phương kéo vào trong sảnh, ngạc nhiên hỏi,Chuyện gì?"
Ðào Phương mỉm cười bí hiểm nói,Có bạn cũ đến!"
Lúc đó người bước vào trong sảnh, Ðằng Dực đang cùng hai người khách nói chuyện, té ra đó là Đồ Tiên và Tiêu Nguyệt Ðàm.
Hạng Thiếu Long cả mừng lao tới, nắm tay hai người, mừng đến nỗi không nói được lời gì.
Đồ Tiên xúc động đến nỗi hai mắt đỏ ửng, nói,Ta không hề biết Nguyệt Ðàm đột nhiên đến Hàm Dương, cho nên không thông báo trước cho các vị."
Tiêu Nguyệt Ðàm ánh mắt cũng đỏ ửng, mỉm cười,ở Lâm Tri, lão ca đã từng lấy mạng Thiếu Long ra cá cược, Thiếu Long chắc là không trách lão ca!"
Ðằng Dực mỉm cười,Nhưng giờ thì đã thắng!"
Hạng Thiếu Long cười khổ nói,Lòng tin của lão ca đối với đệ, còn hơn cả đệ đối với chính mình, may mà đệ có thể chạy nhanh, cho nên hôm nay có thể nắm tay với hai vị. Ðây gọi là trong ba mươi sáu kế, chạy là hay nhất."
Mọi người đều cười ầm lên.
Đồ Tiên chép miệng,Nói rất hay, chạy là hay nhất, chúng tôi vừa rồi đang nghiên cứu làm cách nào để rời khỏi mảnh đất thị phi này."
Ðào Phương cười,Ngồi xuống rồi hãy nói!"
Ðến khi mọi người ngồi xuống, Tiêu Nguyệt Ðàm nói,Lần này ta đến Hàm Dương là muốn chứng kiến ngày tàn của Lã tặc. Song vừa rồi nói chuyện với Ðằng huynh, mới biết được Thiếu Long đã lâm vào cảnh không hay."
Hạng Thiếu Long thấy Tiêu Nguyệt Ðàm, nỗi ưu sầu trong lòng cũng đã tan biến, cười ha ha nói,Có thể đứng vững trong nghịch cảnh mới là hảo hán thật sự. Giờ đây đã có Tiêu huynh đến giúp đỡ, còn lo gì chuyện lớn không thành?"
Đồ Tiên vui mừng nói,Thấy Thiếu Long lòng tin đầy đủ, chúng tôi đương nhiên cũng rất vui mừng, dù cho tình thế hiểm ác thế nào chúng ta cũng vững lòng. Giờ đây thế bại của Lã Bất Vi đã xuất hiện, vấn đề là làm thế nào có thể an toàn đến được biên ải, sống những tháng ngày yên vui của chúng ta."
Ðào Phương tiếp lợi,Vừa rồi Đồ quản gia đã phân tích kỹ càng hoàn cảnh của Lã tặc, giờ đây trong tay của y chỉ có quân đô vệ, quân đội của Quản Trung Tà, một vạn năm ngàn tên gia tướng, và bè đảng của Lao ái, còn những quan viên trong ngoài cấu kết với y, khi xảy ra chuyện chắc chắn sẽ không làm nên trò trống gì, cho nên chỉ cần chúng ta giũ vững, nhất định Sẽ buộc y vào đường cùng, báo thù cho chúng ta."
Tiêu Nguyệt Ðàm nghiêm nét mặt nói,Nhưng vấn đề là sau khi hạ được Lã Bất Vi, rồi an toàn rời khỏi đây."
Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Vốn là đệ không nắm chắc lắm, nhưng giờ đây lão ca đã đến, thì mọi việc đã khác!"
Tiêu Nguyệt Ðàm cười khổ nói,Ðừng dựa vào ta như thế, nói không chừng ta sẽ khiến cho các người thất vọng."
Hạng Thiếu Long hạ giọng nói,Lão ca có thể biến ra một Hạng Thiếu Long khác không?"
Mọi người đều ngạc nhiên.
Hạng Thiếu Long vui vẻ nói,ô Quả là kẻ giả thần thì giống thần, giả quỷ thì giống quỷ, thân hình cũng rất giống đệ, chỉ cần lão ca có cách biến khuôn mặt của y giống như của đệ, thì đệ sẽ lừa gạt được tất cả mọi người, đối phó với kẻ địch."
Tiêu Nguyệt Ðàm ngồi trầm ngâm giây lát rồi cuối cùng nói với vẻ dứt khoát,Ðây có lẽ là thử thách lớn nhất đối với Tiêu Nguyệt Ðàm này, tuy rất khó, nhưng ta có thể bảo đảm rằng không để cho Thiếu Long thất vọng."
Hạng Thiếu Long vỗ đùi, cười ha ha nói,Có câu này của lão ca, tình thế đã thay đổi. Người đầu tiên chúng ta phải giết là Quản Trung Tà, chỉ cần trừ đi kẻ này, Lã Bất Vi sẽ giống như cọp không nanh, không thể làm điều ác được nữa."
Ðằng Dực gật đầu đồng ý,Ðúng! Nếu để cho y cầm cung tên lên, không biết sẽ có bao nhiêu người chết."
Ðào Phương nói,Nhưng điều mà chúng ta lo lắng lúc này không phải là Lã Bất Vi mà là Doanh Chính."
Tiêu Nguyệt Ðàm nhếch mép cười, nhìn Đồ Tiên chép miệng,Thiếu Long thật ghê gớm, lừa gạt chúng tôi đến khổ."
Lúc này, Hạng Thiếu Long đã hiểu được Tiêu Nguyệt Ðàm và Đồ Tiên đã đoán rằng tiểu Bàn không phải là Doanh Chính thật sự.
Mà đó cũng chính là nguyên nhân mà tiểu Bàn phải giết mình.
Sự rạn nứt này là sự sắp xếp của vận mệnh, không ai có thể thay đổi được.
Đề xuất Voz: Gặp gái trong hoàn cảnh siêu lãng man.