Chương 616: Mây Gió Hàm Dương (1)
C
ầm Thanh ở mục trường được ba ngày mới về Hàm Dương. Giờ đây Hạng Thiếu Long đã hiểu rõ bụng dạ của tiểu Bàn, vì giữ ngôi vua của mình, y sẽ hoàn toàn không hề chùn tay trước việc giết người.
Tuy nhiên vẫn khó nói y có dám đối phó với mình hay không, nhưng đã có bài học ở Lâm Tri, Hạng Thiếu Long không dám lơi lỏng nữa.
Gã vẫn giữ thói quen dậy sớm luyện đao trước khi trời sáng, mấy ngày nay gã còn luyện tập thêm thuật xạ ky nữa.
Từ trong các binh sĩ của Ô gia và Kinh tộc, bọn họ đã chọn ra ba trăm người, ngày đêm luyện tập.
Bọn Ô ứng Nguyên đã bắt đầu rút lui từng tốp, hôm nay đến lượt Ô Ðình Phương, Triệu Chi, Châu Vi, Thiện Lan, chị em họ Ðiền, Lộc Ðan Nhi, bọn trẻ Hạng Bảo Nhi. Hạng Thiếu Long, Ðằng Dực, Kinh Tuấn và Kỷ Yên Nhiên đưa cả đoàn được ba ngày thì mới quay về mục trường, chỉ thấy mục trường trống không, cảm giác không tự nhiên.
Trong bữa cơm tối, Ðằng Dực trầm giọng nói,Ô ứng ân có thể là tên phản đồ."
Mọi người đều ngạc nhiên.
Ô ứng ân là tam đệ của Ô ứng Nguyên, trước nay không đồng ý bỏ hết những vinh hoa phú quý ở Hàm Dương, nhưng không ai ngờ rằng y là nội gian của tiểu Bàn.
Kỷ Yên Nhiên nói,Muội cũng để ý đến kẻ này, nhưng nhị ca sao lại khẳng định được như thế?"
Ðằng Dực nói,Bởi vì y đòi ở lại quản lý mục trường, đến lúc cuối cùng mới rút lui. Ðiều đó ngược lại với tính cách tham sống sợ chết của kẻ này, cho nên ta đã phái người bí mật theo dõi y và thủ hạ của mình, thấy y đã từng nhiều lần sai người đến Hàm Dương. Vì thế ta thông báo cho Ðào công, báo ông ta sai người theo dõi thủ hạ của y ở Hàm Dương, quả nhiên là lén vào hoàng cung để mật báo."
Kinh Tuấn tức giận nói,Lâu nay đệ cũng không thích y."
Hạng Thiếu Long nói,May mà chúng ta đã sớm phòng bị, song có y ở đây, thì làm việc sẽ thấy cản tay cản chân. Có cách nào buộc y và người nhà của y phải đi hay không?"
Kỷ Yên Nhiên nói,Y chỉ là bị kẻ khác lợi dụng dụ dỗ, lại ham yên bình, cho nên mới làm việc ngu ngốc như thế!
Chỉ cần chúng ta dựa vào tính cách tham sống sợ chết này, rồi dọa dẫm, để ý hiểu được rằng bị quân sẽ không tha cho bất cứ kẻ nào biết y sẽ ám toán chàng, bảo đảm y sẽ tỉnh ngộ ra."
Ðằng Dực nhíu mày nói,Ðừng làm vỡ lở mọi chuyện, giả như y báo cáo cho bị quân biết chuyện này, bị quân sẽ biết chúng ta đã đề phòng."
Kỷ Yên Nhiên mỉm cười nói,Chỉ cần chúng ta đưa toàn bộ người nhà của y ra biên ải, y còn dám làm điều gì nữa?
Việc này cứ giao cho Yên Nhiên xử lý là xong."
Hạng Thiếu Long thấy Kỷ Yên Nhiên ra tay thì yên tâm, nói rằng,Ngày mai chúng ta sẽ về Hàm Dương, ai ở lại mục trường trông coi đây?"
Kỷ Yên Nhiên cười,Ðể Yên Nhiên ở lại!“ Hạng Thiếu Long tuy không đành, nhưng chẳng còn cách nào nữa, thời gian càng lúc càng gấp, chỉ còn ba tháng nữa là tiểu Bàn đăng cơ, tất cả phải được giải quyết hết trong ba tháng này.
Hạng Thiếu Long về đến Hàm Dương, chuyện đầu tiên là vào cung gặp tiểu Bàn.
Tiểu Bàn chờ gã ở trong thư phòng, còn có Lý Tư đứng một bên.
Thi lễ quân thần xong, tiểu Bàn nói,Lý khanh trước tiên hãy báo cáo tình thế trước mắt."
Lý Tư hình như e ngại tiếp xúc với ánh mắt của Hạng Thiếu Long, cúi đầu lật đống văn kiện trên bàn, trầm giọng nói,Phần lớn thời gian Lã Bất Vi không ở Hàm Dương, lấy cớ là giám sát giai đoạn cuối cùng của cuộc đào kênh Trịnh Quốc, thật sự là liên hệ với các thế lực địa phương, đến khi triều đình có thay đổi thì tranh thủ sự ủng hộ ở những nơi này."
Hạng Thiếu Long cố ý thăm dò,Còn Quản Trung Tà?"
Lý Tư vẫn không nhìn về phía gã, cúi đầu nói,Quản Trung Tà vừa bị bị quân điều đến biên giới nước Hàn để trấn áp người Hàn, trừ phi y cãi lời quay về, nếu không ngày bị quân đội mũ, y vẫn còn ở nơi xa ấy."
Tiểu Bàn bình thản nói,Thuật bắn tên của người này rất lợi hại, có y ở đây, quả nhân sẽ ăn ngủ không yên. Trong số những người bên cạnh y, có tai mắt do quả nhân bố trí, chỉ cần y hơi có động tĩnh khác lạ, sẽ có người cầm thánh chỉ của quả nhân, lập tức xử tử y."
Lý Tư mau chóng tránh ánh mắt của Hạng Thiếu Long, lại cúi đầu xuống, nói,Giờ đây Ung Đô thật sự đã lọt vào tay Lao ái, bộ hạ của y tăng lên đến ba vạn, chiếm hết tất cả những chức quan ở Ung Ðô."
Tiểu Bàn mỉm cười,Quả nhân cố ý để cho y lớn mạnh lên, khiến cho y không có lòng đề phòng, sau đó quét sạch gian đảng của y. Hừ! Cứ để cho y phong lưu khoái hoạt thêm một chốc nữa."
Lý Tư lần đầu tiên nhìn thẳng vào ánh mắt Hạng Thiếu Long, nói,Theo như bị quân tính toán, Lã Bất Vi sẽ nhân lúc bị quân đến Ung Đô để làm lễ, khởi binh cùng lúc với Lao ái, khống chế Hàm Dương. Vì lúc đó đô vệ quân vẫn còn nằm trong tay Hứa Thương, mà cấm vệ quân của Xương Văn quân thì đã bảo vệ cho bị quân đến Ung Ðô, trong lúc đột biến, Lã Bất Vi quả thật đủ sức làm chuyện này."
Tiểu Bàn tiếp lời,Lao tặc và Lã tặc đã có ngọc ấn của thái hậu, những người khác trong lúc không hiểu rõ tình huống, rất dễ bị bọn chúng lôi kéo, trở thành kẻ đồng phạm mà không hay."
Hạng Thiếu Long bình thản nói,Vậy Hàm Dương cứ do hạ thần phụ trách, đảm bảo Lã Bất Vi không thể làm gì được Tiểu Bàn và Lý Tư ngạc nhiên nhìn nhau.
Một lát sau Tiểu Bàn mới trầm giọng nói,Không có thượng tướng quân bên cạnh quả nhân, quả nhân làm sao yên tâm? Hàm Dương cứ giao cho hai vị tướng quân Kinh, Ðằng xử lý, thượng tướng quân nhất định phải đi cùng quả nhân đến Ung Ðô."
Hạng Thiếu Long đã sớm biết sẽ có phản ứng như thế, trong lòng thầm than, bề ngoài giả vờ tỉnh như không, nói,Bị quân đã có lệnh, vi thần nào dám không nghe theo."
Tiểu Bàn nhíu mày nhìn gã một chốc rồi quay sang Lý Tư nói,Quả nhân có mấy câu muốn nói riêng với thượng tướng quân."
Lý Tư cũng không dám nhìn Hạng Thiếu Long, lui ra ngoài phòng.
Trong phòng chỉ còn lại hai người, không khí trở nên lặng lẽ.
Tiểu Bàn thở dài nói,Thượng tướng quân phải chăng là đang bất mãn quả nhân? Có rất nhiều chuyện quả nhân cũng không còn cách lựa chọn nào nữa, cho nên buộc phải sử dụng thủ đoạn mà thôi."
Hạng Thiếu Long nhìn chằm chằm vào y, cảm thấy y như hoàn toàn trở thành một người xa lạ, miệng thì nói,Bị quân định xử lý thái hậu thế nào?"
Tiểu Bàn nhìn thẳng vào gã mà không hề e sợ, khi nghe nói thế thì hai mắt lạnh lẽo, hừ một tiếng, nói,Ðến giờ này ngày này, thượng tướng quân vẫn còn nói tốt cho nữ nhân đã dâm loàn cung cấm, hủy hoại thanh danh của hoàng tộc đại Tần ta."
Mắt Hạng Thiếu Long cũng lạnh lẽo, nhìn thẳng vào y nói,Ðó là yêu cầu duy nhất của hạ thần đối với bị quân, ngài giết ai thần không màng tới, nhưng chỉ mong ngài nhớ đến ân tình xưa, tha cho thái hậu."
Tia sát cơ trong mắt tiểu Bàn chợt lóe lên rồi tắt hẳn, không biết là nhằm vào Chu Cơ hay là Hạng Thiếu Long. Trở lại bình tĩnh, trầm ngâm nói,Chỉ cần từ rày về sau bà ta không để ý đến triều chính, ở lại trong cung, quả nhân sẽ không đối xử tệ với bà ta, như thế thượng tướng quân đã hài lòng chưa?"
Nếu như Cầm Thanh không tiết lộ tin tức, nói không chừng Hạng Thiếu Long sẽ thật sự tin vào lời y, nhưng giờ đây chỉ cảm thấy lạnh lẽo nơi sống lưng.
Hạng Thiếu Long cũng rất muốn nói thẳng ra, không hề e sợ, nhưng nghĩ lại bên cạnh gã vẫn còn có Ðằng Dực, Kinh Tuấn, Kỷ Yên Nhiên và mấy trăm nhân mạng nữa, thậm chí sinh mạng của Ô tộc và Kinh tộc cũng đang ở trong tay mình, cho nên chỉ đành nuốt giận.
Làm bạn với vua như làm bạn với hổ, nếu không cẩn thận, thì sẽ gây nên họa sát thân.
Vị Tần Thủy Hoàng tương lai này không dễ đối phó chút nào.
Giọng nói của tiểu Bàn trở nên dịu dàng, hỏi,Sư phụ không tin ta hay sao?"
Hạng Thiếu Long trong lòng đầy cảm xúc, thở dài, trầm giọng nói,Bị quân đối phó với đảng Lã, Lao đã rất chắc ăn, đâu cần hạ thần ra tay nữa? Hay là đêm nay hạ thần ra đi!“ Tiểu Bàn giật mình kêu,Không!"
Hạng Thiếu Long trong lòng cũng giật thót.
Mấy câu này của gã chỉ là thăm dò phản ứng của tiểu Bàn, giờ đây đã suy luận ra mọi chuyện.
Tiểu Bàn hít sâu một hơi, nói,Sư phụ đã từng hứa chính mắt nhìn thấy quả nhân đăng cơ mới bỏ đi. Sư phụ thế nào cũng phải giữ lời hứa."
Rồi lại thở dài nói,Sư phụ không muốn giết chết Lã tặc sao?"
Đề xuất Voz: Tâm sự " cây trúc ma "