Chương 77: Sở Mặc Phù Ðộc (2)

Gã thở dài rồi ngồi xuống một tiểu đình trong vườn, suy nghĩ xem có nên đi gặp gỡ hay không.

Có tiếng bước chân, một tên lính chạy vội vào báo,Công tử cho mời đại nhân."

Hạng Thiếu long ngạc nhiên quay vào phủ đường gặp Tín Lăng quân.

Tín Lăng quân vui vẻ nói,Thiếu Long thật có bản lĩnh, Yên Nhiên vừa mới sai người đến báo, mời bổn quân và ngươi giờ Dậu tối nay đến tiểu trúc của nàng tiếp tục cuộc nói chuyện hôm qua, có thể thấy ấn tượng của nàng đối với ngươi rất tốt, chốc nữa ta sẽ sai người đưa ngươi đi!"

Hạng Thiếu Long giật mình, thầm kêu quá nguy. Mảnh vải vừa rồi té ra là một cái bẫy, lần này mới là thật, nếu mình sơ ý thì suýt chút nữa đã mắc lừa. Nguyên nhân chủ yếu bởi vì quá tự tin vào mình, bất đồ trong lòng cảm thấy hổ thẹn.

Tín Lăng quân nhìn thấy thần sắc gã kỳ lạ nói,Thiếu Long không vui à? Người Ðại lương ai ai cũng muốn tham gia dạ hội của Yên Nhiên đấy."

Hạng Thiếu long thầm nghĩ không biết kẻ nào đã bày trò hãm hại gã, nghe vậy nên cười gượng,Tại hạ không nên đi thì hơn, để tránh phân tâm."

Tín Lăng quân cười nói,Ðừng lo lắng thế, đừng tưởng Yên Nhiên sẽ dễ dàng động lòng vì ngươi. Chẳng qua nàng để ý đến những lời vừa rồi của ngươi mà thôi. Nếu không đi thì ngược lại sẽ gây hoài nghi cho kẻ khác đấy."

Hạng Thiếu Long hỏi,Vừa rồi quân thượng nói sai người đưa tại hạ đi lẽ nào quân thượng không đi?"

Tín Lăng quân thở dài đánh rượt nói,Nàng mời ta chẳng qua chỉ vì lịch sự mà thôi, mục tiêu là ngươi, đi đi! Bỏ qua buổi dạ hội của Yên Nhiên, ta cũng lấy làm tiếc cho ngươi đấy."

Kỳ thực Hạng Thiếu Long cũng rất muốn gặp mỹ nữ đặc biệt này, hôm nay bỏ đi là bởi lòng tự tôn của đàn ông, lần này lại có Tín Lăng xúi giục nên cuối cùng quyết định,Tại hạ đi cũng được thuận tiện có thể dạo chơi khắp nơi."

Tín Lăng quân mỉm cười gật đầu.

Hạng Thiếu Long quay về Thái Vân các thì gặp Triệu Nhã, Triệu Thiên đang ngồi nói chuyện, thấy gã quay về cả hai nàng đều cười tươi như hoa, rất vui mừng. Thấy Triệu Thiên ngồi đó, Hạng Thiếu Long không dám kể lại những lời vừa rồi của Tín Lăng quân e rằng công chúa yếu đuối này hoảng sợ.

Triệu Thiên lúc đó đứng dậy nói,Triệu Thiên phải về trước đây, nói rồi đi thẳng.

Chỉ còn lại Nhã phu nhân, Hạng Thiếu long kể lại những lời vừa rồi của Tín Lăng quân.

Nhã phu nhân nghe xong thì lạnh người, biến sắc hỏi,Ngày mốt thì nhanh quá! Làm thế nào đây?"

Hạng Thiếu Long nói,Chuyện giết chết Ngụy vương thì không thể nào được, dù thành công hay không, ta cũng đừng hòng giữ mạng được, cho nên giờ đây chỉ còn một lựa chọn đó là làm thế nào để đánh cắp Lỗ Công bí lục rồi sau đó chuồn cho mau."

Nhã phu nhân rầu rĩ nói,Chàng nói thì dễ thôi, đây là nơi người Ngụy có thế lực mạnh nhất, Ngụy vương và Tín Lăng quân đều canh phòng nghiêm mật, chạy thế nào được?"

Hạng Thiếu long ôm nàng, hôn lên má rồi nói,Yên tâm đi, Tín Lăng quân giả vờ giả vịt, cũng phải để nàng và Thành Tế bỏ đi nếu không ta sẽ từ chối hành động ám sát lần này của y, vấn đề là làm thế nào các người có thể tránh được sự truy kích của y, điều đáng lo ngại hơn là nói không chừng y sẽ giấu ta bắt nhốt các nàng ở nơi khác."

Nhã phu nhân rúc vào lòng gã, run giọng nói,Y chắc chắn sẽ làm như vậy. Nhưng người ta sao nỡ xa rời chàng, muốn chết thì hãy chết chung với nhau."

Hạng Thiếu Long nói,Từ rày trở đi, ta không cho nàng nhắc đến chữ chết, hãy tin ta đi." Ngừng một lát rồi nói tiếp,Nhã nhi là cao thủ đánh cắp tin tức, lần này đến đây để đánh cắp Lỗ Công bí lục chắc là phải có kế hoạch chứ?"

Nhã phu nhân nói,Ðương nhiên là có kế hoạch! Chỉ là không ngờ đây là một cái bẫy! Nhã nhi căn cứ vào thiên cuối cùng mà Quách Tùng có được, chế ra môn quyển đầy đủ, chỉ cần đánh cắp được quyển bí lục thật ra, do Nhã nhi và bọn tiểu Siêu tám người cùng động thủ, sau đó đặt quyển giả vào, khi Tín Lăng quân kiểm tra thì sẽ không phát hiện được chúng tôi đã ra tay, nhưng phải cần ít nhất mười ngày mới được."

Hạng Thiếu Long chợt nảy ra một kế nói,Ðã là như thế, đêm nay nàng hãy làm sơ qua nửa đầu, sau đó cắt ra, ráp với quyển thật, vậy thì sẽ đảm bảo lừa được Tín Lăng quân."

Nhã phu nhân mừng rỡ, ôm chặt lấy gã, khen rằng,Nhã nhi thật ngốc, cách đơn giản thế này này mà không nghĩ ra." Rồi lại buồn rầu nói,Nhưng làm thế nào mới rời được nước Ngụy, nếu Tín Lăng quân giữ chàng và Triệu Thiên thì chúng ta dù thành công trốn thoát cũng chẳng có ý nghĩa gì."

Hạng Thiếu Long nói,ông trời không tuyệt đường của con người, chúng ta sẽ đẹp cả đôi đàng."

Nhã phu nhân vui mừng nói,Trời không tuyệt đường người, đẹp cả đôi đàng, lời Hạng lang nói nghe thật mới mẻ."

Hạng Thiếu Long nói,Bây giờ ta phải đi xem thử có thể gặp được Ô Trác hay không, người này trí dũng song toàn, lại quen thuộc tình hình nước Ngụy chắc sẽ nghĩ ra kế ổn thỏa mà thôi. Ðêm nay ta sẽ đến buổi dạ tiệc của Kỷ Yên Nhiên, đến giờ thì ta sẽ âm thầm chuồn ra, hãy nói với ta lối vào bí đạo."

Hai người bàn bạc tỉ mỉ một hồi rồi Hạng Thiếu Long mang theo các thiết bị, ra khỏi cửa.

Vừa mới bước ra khỏi phủ Tín Lăng quân, đang đi trên đường có người chặn lại hỏi,Binh vệ có nhận ra tại hạ không?

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nhìn lại, chỉ thấy người này rất quen mặt, một lúc sau mới nhớ lại người này là gia tướng lừng danh dưới tay Thiếu Nguyên quân, tề danh cùng với Từ Hải, người đã bị gã giết chết, tên là Phố Bố, gã vui mừng nói,Thì ra là Phố Bố huynh."

Phố Bố kéo gã vào quán ăn, ngồi xuống rồi hạ giọng nói,Ða số bọn chúng tôi đều chán nản Thiếu Nguyên quân, càng không muốn ở lại chốn nguy hiểm dựa vào người Ngụy để tìm sự sống, hy vọng có thể đi theo binh vệ để làm những chuyện oanh oanh liệt liệt."

Hạng Thiếu Long nhíu mày nói,Nhưng hiện nay tại hạ thân mình khó giữ, cả Triệu và Ngụy đều không phải là nơi dung thân của tại hạ, các vị theo tại hạ chỉ e tính mạng khó giữ mà thôi."

Phố Bố nói,Chúng tôi có bốn mươi tám người, đều là những kẻ gan dạ không sợ chết, đã sớm nghĩ qua mọi mặt, mới quyết tâm tìm đến binh vệ. Thấy binh vệ có bụng lo cho chúng tôi như thế, chúng tôi tình nguyện bán mạng cho binh vệ. Một nhân tài như binh vệ sớm muộn cũng thành đại nghiệp, xin hãy thu nhận chúng tôi!"

Hạng Thiếu Long nghĩ ra một chuyện nói,Các vị không phải ở trong phủ Tín Lăng quân à?"

Phố Bố nói,Chúng tôi một bộ phận thì ở trong phủ Thiếu Nguyên quân, còn một số thì ở trong một hành quán gần đó, hiện giờ chỉ đợi lệnh binh vệ mà thôi."

Hạng Thiếu Long đã có được một bài học nên không tùy tiện tin tưởng vào người này, sau khi nói ra cách liên lạc với nhau, bảo rằng,Các vị có phải người Triệu không?"

Phố Bố lắc đầu,Người nước nào cũng có, binh vệ cứ yên tâm! Chúng tôi thật lòng kính phục binh pháp và con người của ngài, tuyệt không có lòng khác."

Hạng Thiếu Long nói,Tốt lắm! Phố huynh hãy về hành quán trước đợi mệnh lệnh của Hạng mỗ."

Phố Bố cả mừng bước đi.Y vừa bước đi thì Ô Trác vào.

Hạng Thiếu Long mừng lắm vội vàng cùng Ô Trác mật bàn kế sách.

Sau khi chia tay Ô Trác, mặt trời đã dần về tây, thấy thời gian vẫn còn sớm, Hạng Thiếu Long cứ theo bản đồ mà tới ngoài thành Phong Kiều, quả nhiên cầu này cũng như tên, gió lạnh thổi u u, người qua cầu rất ít ai nấy đều vội vã.

Hai đầu cầu đều có cây cối nhà cửa rất ít, rất vắng vẻ, là nơi lý tưởng để xuống tay giết người.

Theo lý, Long Dương quân hoặc Ngao Ngụy Mâu cũng không cần làm chuyện này, Thiếu Nguyên quân cũng không ngu xuẩn đến nỗi phá hoại chuyện lớn của cửu phụ y, vậy thì rốt cuộc có ai đã lừa gã đến đây?

Nghĩ tới đây, thói tò mò trỗi dậy, sau khi dòm ngó xem kẻ thù đã đến chưa, Hạng Thiếu Long nấp đến gầm cầu trước, lại dùng móc câu nằm ép xuống gầm cầu, làm thế thì dù cho có người khám xét dưới gầm cầu cũng không thể phát giác được gã.

Hạng Thiếu Long nhẫn nại chờ đợi cho đến giờ hẹn, có tiếng bước chân rất nhẹ trên cầu, hình như kẻ địch không mang giây.

Hạng Thiếu Long thầm kêu nguy hiểm, nếu tưởng rằng có hẹn với giai nhân thì lần này chắc sẽ hố to.

Người trên cầu nói,Cự tử! Hạng Thiếu Long sợ quá không đến, trên đường tới đây cũng chăng thấy bóng y."

Hạng Thiếu Long dưới cầu giật mình, chả lẽ lãnh tụ của Triệu Mặc là Nghiêm Bình đến? Một giọng ồm ồm vang lên,Tên tiểu tử này sao có thể biết được cạm bẫy của chúng ta? Thật là kỳ lạ!"

Hạng Thiếu Long nhận ra đó không phải là giọng của Nghiêm Bình nhưng lại càng khó hiểu hơn, bọn người phía trên không phải Tề Mặc thì là Sở Mặc, không ngờ tin tức bọn chúng nhanh nhạy như vậy, đoán được Cự tử lệnh đang ở chỗ của mình, quả thật sóng này chưa hết đã đến sóng kia.

Người kia nói,Cự tử! Bây giờ phải làm sao đây?"

Tên cự tử ấy cười đáp,Y tưởng nấp trong phủ Tín Lăng quân là chúng ta không thể moi y ra sao? Kẻ khác sợ Tín Lăng quân, ta Phù Ðộc đây há sợ lão ta sao?"

Tên thủ hạ ấy trầm giọng nói,Nghe nói ngày mốt Hạng Thiếu Long sẽ dự tiệc cùng Ngụy vương, Long Dương quân và Ngao Ngụy Mâu tất sẽ không buông tha y, cho nên nếu muốn động thủ thì chỉ còn đêm nay hoặc đêm mai mà thôi."

Phù Ðộc trầm giọng một lúc nói,Chúng ta phải chuẩn bị trước, tối mai hãy ra tay! Nếu có thể thì lấy luôn cái mạng của Tín Lăng quân để ngày sau Ðại Sở của chúng ta đối phó với người Ngụy thì sẽ dễ dàng hơn."

Hạng Thiếu Long thầm nghĩ mình thật may mắn, nghe được âm mưu này, đồng thời cũng biết đây là bọn Sở Mặc, trong lòng không khỏi thầm cảm ơn ông trời.

Nội ứng của đối phương tất biết rõ tình thế và lực lượng phòng thủ trong phủ Tín Lăng quân, lại còn dám vào phủ giết người cướp đồ, quả thật thực lực ghê gớm lắm.

Nhưng giờ đây đã biết trước được âm mưu của đối phương thì mọi chuyện đã khác.

Đề xuất Huyền Huyễn: Chư Thiên Kỷ
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN