Chương 84: Quyết Chiến Trên Đường Phố (2)
Hạng Thiếu Long thả Bình Nguyên phu nhân xuống, giả vờ thở dài luyến tiếc, nhưng trong lòng biết rõ vì Tín Lăng quân nhận được tin Bình Nguyên phu nhân đến tìm gã nên sợ chị mình coi trọng tình cảm mà hỏng chuyện lớn nên mới sai người đến gọi mụ đi.
Bình Nguyên phu nhân tức giận, sầm mặt trả lời,Ta sẽ đến ngay!" rồi ôm Hạng Thiếu Long hôn gã, một cái hôn dịu dàng đầy đau khổ và nóng bỏng như phút sinh ly tử biệt vậy, cúi đầu đẩy cửa bước ra mà không hề quay lại.
Hạng Thiếu Long lúc này không biết nên yêu hay hận mụ, nhưng nụ hôn ban nãy, quả thật khiến gã suốt đời khó quên, khắc ghi vào tâm khảm.
Khi Hạng Thiếu Long đến nơi ở của Bình Nguyên phu nhân, Triệu Thiên đang đau khổ nhớ về Hạng Thiếu Long, gã đã thành tia hy vọng duy nhất của nàng công chúa xinh đẹp này.
Triệu Thiên một mặt có niềm tin hình như mù quáng vào Hạng Thiếu Long, mặt khác lại sợ gã không biết mình bị giam lỏng ở đây. Khi nỗi khổ ấy đang dày vò tâm can nàng, hai người đàn bà bên cạnh mà mấy ngày nay dính sát với nàng bỗng giật mình rồi ngã lăn xuống, Hạng Thiếu Long của nàng ngạo nghễ xuất hiện trong phòng.
Triệu Thiên vui mừng điên cuồng, lao vào lòng Hạng Thiếu Long.
Hạng Thiếu Long ôm nàng đến góc tối, đưa tay cởi áo khoác ngoài của nàng.
Triệu Thiên tuy trong lòng từ lâu đã thương nhớ Hạng Thiếu Long nhưng vẫn giật mình, thầm trách con người này sao trong cảnh như thế này lại có hứng thú làm những chuyện như thế này.
Ðang định chống cự thì Hạng Thiếu Long hôn lên môi nàng, tiếp tục cởi chiếc váy nàng đang mặc.
Triệu Thiên đang ngây ngất thì mới phát hiện Hạng Thiếu Long cởi chiếc tay nải trên lưng xuống, mặc lại cho nàng một bộ đồ ấm, sau đó lại đeo thêm áo giáp màu đen ở phía ngoài. Hạng Thiếu Long quỳ xuống mang cho nàng đôi giày viễn hành.
Triệu Thiên cảm động đến rơi nước mắt, trong lòng cảm thấy cảm kích, lúc này dù có chết cho Hạng Thiếu Long thì nàng vẫn cam tâm tình nguyện.
Hạng Thiếu Long đứng dậy, ôm lấy nàng như ôm một vật quý giá nhất trong đời, hạ giọng nói,Tiểu bảo bối có nghe lời của ta không?"
Triệu Thiên gật đầu.
Hạng Thiếu Long rút ra dây vải, cột nàng công chúa xinh đẹp ấy trên lưng mình, lại đưa đôi chân của nàng vòng qua hông mình, dùng dây cột chặt lại, hai người đã hợp thành một.
Những sợi dây này là do gã gọi Nhã phu nhân làm ra. Hạng Thiếu Long đã từng được dạy cho nên rất hiểu rõ sụ quan trọng của các trang thiết bị, vì thế đã chuẩn bị rất đầy đủ trước khi sự việc xảy ra.
Triệu Thiên nằm phục trên tấm lưng cường tráng của gã, bao nỗi sầu khổ biến mất.
Hạng Thiếu Long đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài, đẩy nhẹ cửa sổ, nghiêng tai nghe ngóng.
Một đội tuần vệ vừa đi ngang qua.
Ðợi chúng đi xa, Hạng Thiếu Long trên lưng cõng Triệu Thiên nhảy ra ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng rơi xuống đám cỏ phía ngoài cửa.
Ngày trước còn trong quân đội, gã thường luyện tập cõng vật nặng khoảng mấy chục cân trèo đèo vượt suối để rèn luyện thể lực, nhưng lần này là một mỹ nữ nhẹ hếu, cho nên ảnh hưởng không nhiều đến hành động của gã.
Trong viên lâm, gã chợt thoắt ngồi yên, thoắt chạy như cơn gió, mau chóng nhẹ nhàng di chuyển về phía trước, mục tiêu là tòa hai tầng của Thiếu Nguyên quân.
Bỗng phía đông nam có tiếng trống, rồi sau đó là tiếng người la hét, lại còn trộn lẫn thêm vòi tiếng sủa điên cuồng của bầy ác khuyển.
Hạng Thiếu Long giật mình, nhìn về nơi phát ra tiếng, chỉ thấy một ngọn lửa bốc cao trong đêm tối.
Gã kêu thầm Phù Ðộc ngươi đến thật đúng lúc, nhân lúc mọi người đang chú ý đến ngọn lửa thì gã đã mau chóng lẻn vào nơi ở của Thiếu Nguyên quân.
Trong tiếng la hét vang trời, tiếng đao kiếm chạm nhau vang lên từ nơi ở của Hạng Thiếu Long.
Hạng Thiếu Long lúc này đã đến bụi hoa phía sau căn phòng của Thiếu Nguyên quân, chỉ thấy Thiếu Nguyên quân dẫn bọn Lưu Sào cầm binh khí xông ra, chạy về hướng có đánh nhau.
Hạng Thiếu Long mừng thầm trong bụng, leo vào bằng cái cửa sổ mà Lưu Sào đã mở từ trước, chui vào địa đạo, sau khi đóng lối vào lại mới đi xuống địa đạo, chạy ra hướng hậu sơn.
Ðế giày của gã đã được bọc vải mềm, tuy chạy nhanh nhưng không hề phát ra tiếng, vì thế không sợ Tín Lăng quân nghe thấy, huống hồ chi giờ đây Tín Lăng quân không thể nào nằm trên giường được.
Chạy một chập, địa đạo rẽ ngoặt chín mươi độ về phía nam, lại chạy thêm được một tuần trà nữa đến lối ra của địa đạo.
Hạng Thiếu Long rút dụng cụ mở khóa ra, mở cánh cửa sắt của lối ra, sau đó lại đợi một lúc, cuối cùng chạy lên bậc đá, đến lớp cửa ngoài cùng hướng về phía mặt đất.
Bên ngoài là một khu rừng rậm, nằm ở bước tường phía nam của phủ Tín Lăng quân, sau khi khóa địa đạo lại, Hạng Thiếu Long nghiên cứu phương hướng, sau đó chạy về bức thành gần nhất của thành Ðại Lương, chỉ cần thoát ra khỏi thành này thì cơ hội sống sót sẽ càng nhiều hơn.
Ðường phố vắng người, nhà nào cũng treo một ngọn phong đăng, tuy phong đăng mờ ảo, lại bị gió bấc thổi chập chờn nhưng vẫn khó che đậy được.
Hạng Thiếu Long cố gắng tránh đường lớn, chỉ chọn những ngõ tối mà đi.
Bỗng nhiên có tiếng vó ngựa vọng đến, Hạng Thiếu Long lúc đó vừa chạy ngang qua một con đường lớn, khi lẩn vào ngõ tối trước mặt thì đã bị kẻ địch phát hiện, chúng la hét rồi thúc ngựa chạy đến.
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên lắm, không hiểu vì sao Tín Lăng quân lại nhanh tay như vậy?
Lúc đó không còn cách nào nữa, chỉ có chạy thục mạng mà thôi.
Triệu Thiên nằm phục trên lưng gã đang run rẩy, rõ ràng rất lo lắng.
Sau khi chạy ra con hẻm, lại vào một con đường lớn khác, bên trái có tiếng vó ngựa vang lên, hơn mười thớt ngựa đang chạy như gió.
Hạng Thiếu Long biết không còn cách nào tránh nữa, nên chợt nghĩ ra một kế, né sang một bên, lưng hướng về vách một căn nhà đối mặt với kẻ địch.
"Hạng Thiếu Long, lần này coi ngươi có thể chạy đi đâu nữa?" bọn kia xuống ngựa, một tên cười lớn nói.
Thì ra đó là Ngao Ngụy Mâu, kẻ coi cầm thú là thầy, đương nhiên tay chân của y là Ðinh Sung và Chinh Lặc cùng có mặt.
Hạng Thiếu Long thầm tính, đối phương có cả thảy mười chín tên, tất cả đều là bọn hung hãn ngang tàng, may mà đối phương vội vàng chạy đến nên không mang theo cung nỏ, hoặc những loại vũ khí tấn công từ xa, nếu không chỉ cần động đậy là cả hai sẽ bị giết chết ngay.
Mười chín tên tản ra, đứng thành hình bán nguyệt vây Hạng Thiếu Long ở giữa.
Ngao Ngụy Mâu cười lạnh lùng,Ðã sớm biết trước ngươi sẽ bỏ trốn khi lâm trận, cho nên đêm nay chúng ta đã không ngừng canh chừng ngươi, hà hà! Trên lưng ngươi lại là một nàng công chúa xinh đẹp! Ðêm nay ta đảm bảo sẽ cho nàng chết trong sung sướng."
Bọn thủ hạ của y nghe lời này đều cười hềnh hệch.
Ngao Ngụy Mâu lại đế thêm một câu nữa,Lão tử hưởng thụ xong, mọi người đều có phần cả!"
Bọn hung nhân này hú hét vang trời, rõ ràng đã xem Triệu Thiên là vật trong túi của chúng.
Hạng Thiếu Long hít thở sâu để giữ bình tĩnh, đồng thời tháo Triệu Thiên xuống căn dặn,Thiên nhi! Ðây là thời khắc sinh tử, nàng phải dũng cảm lên, dù thế nào cũng phải nấp phía sau lưng ta."
Triệu Thiên vốn sợ đến nỗi hồn phi phách tán, nhưng nghe âm thanh bình tĩnh tự tin của Hạng Thiếu Long thì dũng cảm lên, đứng yên dưới đất, nhưng vì hai chân còn bị tê, nên phải nắm chặt vai gã, dựa vào lưng gã.
Ngao Ngụy Mâu không bỏ lỡ cơ hội, vung kiếm lên, quát lớn,Lên!"
Hạng Thiếu Long rút thanh mộc kiếm ra, mở môn hộ, im lặng nhìn thẳng về hướng kẻ địch đang xông tới.
Ngao Ngụy Mâu dẫn bọn kia xông đến, vây chặt Hạng Thiếu Long.
Người hai bên đường mở cửa sổ ngó ra, bị bọn người của Ngao Ngụy Mâu quát lớn nên giật mình thụt vào không dám nhìn nữa.
Lúc đó ba thanh trường kiếm đồng thời tấn công về phía Hạng Thiếu Long.
Hạng Thiếu Long vừa nhìn thế kiếm của đối phương thì biết ngay đã gặp đối thủ mạnh, Ngao Ngụy Mâu đương nhiên còn lợi hại hơn.
Đề xuất Tiên Hiệp: Võ Thần Chúa Tể (Dịch chuẩn)