Chương 85: Quyết Chiến Trên Đường Phố (3)
Nhưng lúc đó không còn thời gian để suy nghĩ nữa, gã vung tay có giấu sẵn ngọn phi châm, trúng ngay mặt tên địch ở giữa và bên trái, tay phải cầm thanh mộc kiếm đưa lên gạt thanh trường kiếm đang tấn công tới. Nhân lúc thanh trường kiếm của đối phương đang bị đẩy lên, gã nghiêng người tung một cước trúng ngay phần hạ âm của đối phương, sau đó đưa kiếm ra gạt một tên nữa đang tấn công về phía phải của mình.
Tên trúng châm ngã bật ngửa ra sau chết ngay tại chỗ.
Tên trúng cước khuy xuống, không bò dậy nổi nữa.
Ngao Ngụy Mâu không ngờ gã dũng mãnh như vậy nên giận lắm, quát lớn,Lên!" rồi giơ kiếm lao lên trước nhất, không cho gã có cơ hội móc ra phi châm nữa.
Hạng Thiếu Long tay trái rút ra thanh Phi Hồng kiếm đeo ở eo, đối với một người đã huấn luyện trong quân đội như gã, tay phải hay tay trái đều cũng mạnh và linh hoạt như nhau, không giống như người bình thường chỉ dùng một tay.
Hạng Thiếu Long quát lớn,Thiên nhi theo ta!" rồi né ngang qua thật nhanh, tránh Ngao Ngụy Mâu.
Triệu Thiên loạng choạng bước ra sau lưng gã.
Làn kiếm quang từ ba phía xông lại.
Hạng Thiếu Long biết đây là giây phút sống chết, không thể né tránh được, nên hào khí xung thiên, thề dù có chết cũng phải bảo vệ cho được Triệu Thiên. Tay phải cầm mộc kiếm, tay trái cầm thanh Phi Hồng, tấn công thẳng về phía trước, khi thế rất uy mãnh, vượt hơn kẻ địch.
Tiếng kiếm chạm nhau nghe loảng xoảng, Hạng Thiếu Long và phía địch đồng thời đều có đổ máu, ngực của gã cũng bị trúng kiếm, may mà có áo giáp nên kiếm của kẻ địch tuy bén cũng chỉ tạo được một vết thương sâu khoảng nửa thốn.
Một lưỡi kiếm chém xuống hông gã, may mà chém trúng nơi đặt phi châm nên gã không hề bị tổn thương.
Trong cuộc ác đấu kiểu này, không phải ta chết thì ngươi chết, mà nhất là Hạng Thiếu Long phải bảo vệ cho Triệu Thiên ở sau lưng, nên không thể né tránh được, nên cứ phải đánh liều, chỉ thấy cuối cùng ai là kẻ ngã xuống thì lúc đó mới phân ra thắng bại được.
Trong năm tên tấn công đến, một tên bị thanh Phi Hồng kiếm chém đứt cổ họng, chết ngay tại chỗ, một tên khác bị thanh mộc kiếm chém trúng cánh tay, thanh trường kiếm rơi xuống đất, loạng choạng thối lui, còn ba tên kia bị gã đẩy Bỗng nhiên có tiếng đao kiếm và quát từ phía bên phải vang lên. Hạng Thiếu Long vung kiếm về phía bên phải, chỉ thấy Ngao Ngụy Mâu tấn công sang phía bên phải, đang chém kiếm tới.
Triệu Thiên kêu lên thất thanh, một tên địch đang ép theo vách tường tấn công ở phía bên trái, mục tiêu là Triệu Thiên.
Chinh Lặc và Ðinh Sung là hai cao thủ chỉ thua Ngao Ngụy Mâu, kẻ trước người sau đang tấn công ở chính diện, hòng chém chết Hạng Thiếu Long.
Những kẻ này đều đã có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, vừa ra tay là đã không cho Hạng Thiếu Long cơ hội tránh né.
Ngao Ngụy Mâu chém thẳng một kiếm xuống đầu Hạng Thiếu Long, xem ra rất đơn giản, nhưng kỳ thực trong đó có biến hóa, có thể chuyển thành chém phạt xiên, khiến cho Hạng Thiếu Long khó đối phó, không dám lơi lỏng.
Các thế công khác chỉ có thể căn cứ vào thính giác để phán đoán.
Thanh Phi Hồng bên tay trái của Hạng Thiếu Long giơ lên đỡ thế kiếm tấn công vào chính diện của Chính Lặc, khiến cho đối phương chấn động mà thối lui ba bước, tay trái lại vút ra, thanh Phi Hồng kiếm nhanh như điện chớp cắm vào ngực tên hung đồ đang lao tới.
Ðồng thời thanh mộc kiếm giơ lên chém xéo sang phía trên, đỡ thế kiếm của Ngao Ngụy Mâu, sau đó giở ra thế thủ kỳ ảo của Mặc tử kiếm pháp, thanh mộc kiếm trong tay tựa công, không phải thủ khiến cho Ngao Ngụy Mâu hoảng sợ tạm lui ra.
Lúc này còn lại Ðinh Sung đang đâm thẳng kiếm vào cổ Hạng Thiếu Long.
Hạng Thiếu Long thấy đỡ không kịp, nên lanh trí nhảy bật người lên cao.
"Keng" một tiếng, kiếm ấy của Ðinh Sung chém vào chiếc đai ngay eo chứa đầy phi châm của gã.
Khi Ðinh Sung đang thất kinh, Hạng Thiếu Long chém ngang thanh mộc kiếm, quét qua một bên đầu của y.
Tiếng xương sọ vỡ vang lên, Ðinh Sung té ngang qua một bên, va phải hai tên xông đến từ bên trái, khiến cả ba ngã chỏng gọng.
Lúc bấy giờ một tên đã nhắm sẵn thời cơ, thừa lúc Hạng Thiếu Long đáp xuống đất, lao thẳng kiếm vào ngực gã.
Hạng Thiếu Long miễn cưỡng né vị trí của tim ra, thanh kiếm của kẻ địch xuyên qua giáp đâm vào sườn trái của gã.
Một cơn đau nhói lan ra toàn thân, trong tiếng thét thất thanh của Triệu Thiên, Hạng Thiếu Long tung ra một ngọn phi cước, trúng ngay đùi đối phương, kẻ ấy kiếm thế chưa hết đã ngã ngửa ra phía sau, va phải một tên khác đang muốn xông về phía trước.
Khi Hạng Thiếu Long rút thanh kiếm ra, máu tươi cũng tuôn ra.
Từ lúc giao thủ cho đến bây giờ, Hạng Thiếu Long tuy trúng hai kiếm một nặng một nhẹ, nhưng kẻ địch đã bị tủ thương bốn tên, trong đó bao gồm hạng nhất lưu như Ðinh Sung, bị thương nặng ba tên.
Tất cả mười hai tên còn lại đều điên cuồng tấn công về phía trước, Ngao Ngụy Mâu càng điên cuồng hơn, lại xông tiếp về phía bên phải, một kiếm chém xuống.
Hạng Thiếu Long biết được sau khi bị thương càng không phải là đối thủ của Ngao Ngụy Mâu nữa nên kêu lớn,Thiên nhi chạy theo ta!" rồi men về phía bên trái, thanh mộc kiếm trong tay múa tít đỡ thế công như vũ bão của kẻ địch.
Ngao Ngụy Mâu ngược lại bị người của phía mình chặn lại, giận đến nỗi gã đẩy thẳng tên thủ hạ của mình lao vào trong.
Triệu Thiên thấy ba mặt đều là đao quang kiếm ảnh, máu của người yêu mình không ngừng tuôn ra, chạy được mười bước thì hai chân mềm nhũn, ngồi phịch xuống đất.
Hạng Thiếu Long lúc này không biết mình đã trúng bao nhiêu vết thương, nhìn thấy Triệu Thiên ngã xuống, bụng than thầm rồi tính liều mạng nổi lên, không còn nghĩ đến thân mình nữa, vận thần lực, sử dụng một chiêu hoành tảo thiên quân quét những tên đang lao tới ngã liểng xiểng.
Lại tránh được một đòn tấn công nữa của Ngao Ngụy Mâu.
Kiếm này của Ngao Ngụy Mâu vẫn chưa xuất hết toàn lực, lực cánh tay của y mạnh hơn Hạng Thiếu Long, lại thêm sau một trận kịch chiến Hạng Thiếu Long đã hết sức, thanh mộc kiếm rơi xuống đất.
Hạng Thiếu Long lúc này toàn thân đã bị mười mấy vết thương, máu cứ chảy ra, trong lúc nguy cấp, tung ra một ngọn phi cước, trúng ngay bụng dưới của Ngao Ngụy Mâu khiến cho tên hung đồ ấy loạng choạng thối lui, nhưng rõ ràng không làm bị thương y nổi.
Hạng Thiếu Long trong lúc nguy cấp rút ra phi châm, hai tay vung lên, ngọn bên phải cắm thẳng vào ngực đối phương, còn ngọn bên trái vì cánh tay trái đã bị thương nên không còn chuẩn xác nữa, chỉ trúng vai tên địch, cho nên tên ấy chỉ bị thương nên vẫn cứ chém tới.
Hạng Thiếu Long thầm than lần này thì tiêu thật rồi, lật tay rút ra thanh trủy thủ, trước tiên định giết chết Triệu Thiên để nàng khỏi bị chúng giày vò, rồi tiếng nỏ vang lên, một mũi tên bay như điện chớp cắm thẳng vào ót của kẻ đó khiến y té sấp xuống, chết ngay tại trận.
Cả hai bên đều nhìn về phía mũi tên bay đến, chỉ thấy một quái nhân mang mặt nạ hung ác, người phủ trường bào màu đen, thúc ngựa mà đến, tay ném cung nỏ, rút ra ngọn trường mâu, xông thẳng về phía vòng chiến.
Kẻ địch ngạc nhiên quay lại ứng chiến.
Cách đánh mâu của người ấy lợi hại vô cùng, lại thêm mới vào trận nên sức lực còn sung mãn, khiến cho kẻ địch lộn nhào, trong chớp mắt đã đến bên Hạng Thiếu Long, thế mâu mở rộng khiến cho bọn Ngao Ngụy Mâu phải giãn ra, trầm giọng quát,Còn chưa lên ngựa?"
Hạng Thiếu Long kịp nhận ra ngay là giọng của Kỷ Yên Nhiên, cả mừng nên đưa Triệu Thiên lên lưng ngựa, sau đó nhặt thanh mộc kiếm cố hết sức bình sinh trèo lên ngựa ngồi sau lưng Triệu Thiên.
Kỷ Yên Nhiên dùng hai chân khống chế ngựa, cây trường mâu trong tay múa tít đánh bạt Ngao Ngụy Mâu ra, vượt khỏi vòng vây, mang theo hai người chạy mất.
Đề xuất Voz: Say Nắng Cô Em - Tán Cô Chị