Chương 89: Trốn Khỏi Ðại Lương (2)

Ðâu đâu cũng có thể thấy gấu đen,ngựa, lươn, sơn dương, thỏ hoang, lại còn các loài sói hoang, có lúc tập trung thành bầy đuổi theo sau ngựa. Khi Hạng Thiếu Long quay ngựa lại phóng phi châm giết mấy con đầu, thì bầy sói hoang mới quay lại tranh nhau xác đồng loại, nên không đuổi theo nữa.

Hai người một ngựa, băng xuyên qua khu rừng, cành cây tán lá đều phủ đầy tuyết.

Hôm nay đã đến được bờ tây của một dòng sông dài, ở giữa nước sông vẫn chưa kết băng, chảy cuồn cuộn về phía đông bắc.

Khí hậu càng lạnh hơn, hai người toàn thân quấn chặt áo bông, lại mang thêm mạng che mặt mới miễn cưỡng chống lại được gió tuyết.

Tuyết ngập đến tận đầu gối, ngay cả Tật Phong cũng đi rất khó khăn, chỉ còn cách là xuống ngựa đi bộ, mong có thể tìm được nhà người dân để tránh gió tuyết.

Bốn bề đều yên lặng, chỉ có bước chân đạp trên tuyết nghe rào rạo.

Ðôi khi vọng lại tiếng gầm của hổ dữ hoặc tiếng rú của bầy sói hoang khiến cho người ta phải dựng tóc gáy.

Trước buổi trưa, gió chợt thổi mạnh, hoa tuyết bay mù trời khiến họ không thể nào mở mắt ra được, bước chân không vững nữa.

Nghỉ một lát sau, Tật Phong cũng không chịu bước tới trước nữa.

Hạng Thiếu Long thầm nghĩ làm thế nào cũng tránh cơn gió tuyết này, nhưng tứ bề vắng lặng. Chợt nhớ lại trước kia trong quân đội đã học qua cách đắp nhà bằng băng của người Eskimo, xem ra rất dễ dàng, tánh trẻ con trỗi dậy, gã ra bờ sông dùng đao móc các tảng băng lên, đắp thành một tòa nhà bằng băng có thể chứa cả người lẫn ngựa, phía dưới có trải mền, lại chặt củi nổi lửa phía bên trong, hơi ấm lan tỏa trong căn nhà, bão tuyết cũng trở nên lãng mạn hơn. Con Tật Phong cũng hồi phục được sức khỏe.

Triệu Thiên thấy tình lang của mình có bản sự như vậy, lại càng phục gã sát đất.

Hai người ôm nhau ngủ. Sáng hôm sau, bỗng bị đánh thức vì có âm thanh lạ.

Hai người để ý lắng nghe thì có tiếng chim hót líu lo trên bầu trời. Ngẩng đầu lên nhìn qua lỗ thoát khí trên trần nhà thì thấy bầu trời xanh trong, tuyết không còn nữa.

Hai người cả mừng, vội vàng thu dọn hành trang, rời bỏ nhà băng đầy ấm áp ấy.

Hạng Thiếu Long sợ Tật Phong bị tê chân, nên dùng vải bọc kín bốn vó của nó lại, lại dùng vải trải lên lưng phủ xuống bụng để tránh khí lạnh xông vào nội tạng. Lại chế ra một chiếc xe trượt tuyết đơn giản, bỏ hành trang lên trên để Tật Phong kéo. Hạng Thiếu Long dắt phía trước cùng Triệu Thiên sánh vai tiếp tục đi về hướng bắc, lúc này họ cũng chẳng biết mình bước trên lãnh thổ của Hàn hay Ngụy.

Triệu Thiên đi chẳng bao lâu thì đã mệt nhoài, ngồi lên xe trượt tuyết do Tật Phong kéo đi.

Cây cối như một bức tường thành cao, trùng trùng điệp điệp, nơi nào cũng có, khi băng qua khiến cho người ta mất đi cảm giác phân biệt, may mà Hạng Thiếu Long có kinh nghiệm hành quân phong phú, khi mấy ngày hôm trước trời còn sáng, đã tìm được vị trí của sao Bắc Cực, nhận định được địa hình, nên mới không đi sai phương hướng.

Tuyết dưới chân kêu rào rạo, chốc chốc lại thấy dâu chân của động vật in trên tuyết.

Thời tiết tốt không kéo dài được bao lâu, sau buổi trưa tuyết bắt đầu rơi tiếp càng lúc càng nặng.

Hạng Thiếu Long trong lòng kêu khổ, đang lúc chưa biết phải đi tiếp hay dừng lại thì bảy căn nhà gỗ xuất hiện ở bên trái bìa rừng.

Hai người cả mừng, lê bước về phía những căn nhà ấy.

Mấy căn nhà gỗ được dựng trên nền đá, các thanh gỗ gác lại với nhau, mái nhà hình chữ nhân đầy tuyết.

Họ vừa thấy trong lòng đã vui sướng, đến trước căn nhà cao giọng kêu lên, nhưng không hề có tiếng trả lời.

Triệu Thiên thốt nhiên kêu lên, chỉ về phía cổng của căn nhà lớn nhất, chỉ thấy vết máu đầy rẫy, trông thật đáng sợ.

Hạng Thiếu Long bước lại xem, vết máu vẫn còn mới, rõ ràng chuyện xảy ra cách đây không lâu, vì thế căn dặn Triệu Thiên ở ngoài, còn mình đẩy cửa bước vào.

Không lâu sau, Hạng Thiếu Long bước ra, sau khi tra xét mấy căn nhà khác, đến bên Triệu Thiên nói,Thiên nhi đừng sợ, ở đây vừa xảy ra chuyện đáng sợ, xem ra tất cả nam nữ lão ấu ở đây đã bị lùa vào căn nhà này và giết chết, ngay cả một con chó cũng không tha, tất cả nữ nhân đều bị cưỡng bức."

Triệu Thiên biến sắc,Ai làm chuyện này?"

Hạng Thiếu Long nói,Không phải mã tặc cũng là binh lính, nếu không cũng không thể dễ dàng khống chế những thợ săn dũng mãnh này."

Triệu Thiên run rẩy nói,Chúng ta làm thế nào đây?"

Hạng Thiếu Long chưa trả lời thì có tiếng vó ngựa vang lên.

Hai người giật mình quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người một ngựa, từ xa tới gần, ngồi trên ngựa là một đại hán khôi ngô, trên lưng ngựa còn có một con hươu vừa săn được.

Người ấy tuổi khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu, trông rất khỏe mạnh, hai mắt sáng ngời, mặt thô, rất có khí khái, tù xa trông thấy họ đã cao giọng chào,Các bằng hữu từ đâu đến?" rồi gọi lớn,Ðằng Dực về rồi đây!"

Hạng Thiếu Long và Triệu Thiên nhìn nhau, đều biết rõ đây là nhà của đại hán ấy.

Ðại hán tên Ðằng Dực ấy phóng ngựa đến trước cổng nhà, mắt lộ vẻ ngạc nhiên, nhìn vào căn nhà không có người thân của mình, rõ ràng đã cảm thấy được sự việc rất lạ kỳ.

Hạng Thiếu Long bước lên chặn y lại, thành khẩn nói,Bằng hữu, hãy nghe tại hạ nói vài câu trước đã."

Ðằng Dực nhảy xuống ngựa, lạnh lùng nhìn gã nói,Các người là ai?"

Hạng Thiếu Long nói,Chúng tôi chỉ là người qua đường, phía trong..."

Ðằng Dực đẩy vai gã quát lớn,Tránh ra!"

Hạng Thiếu Long vốn là người rất nặng và thế đứng rất vững, nhưng bị y đẩy thì loạng choạng lui về sau, tuy không đề phòng, nhưng có thể thấy Ðằng Dực là người có sức mạnh kinh nhân.

Ðằng Dực lao vào nhà như cơn lốc, tiếp theo là tiếng kêu thảm thiết và tiếng khóc xé lòng, đó chính là nam nhi không dễ rơi lệ, chỉ là sự việc quá đỗi thương tâm.

Triệu Thiên hơi cay ở mũi, gục đầu vào vai Hạng Thiếu Long mà chảy nước mắt.

Bỗng có tiếng quát lớn, Ðằng Dực lao ra, tay cầm kiếm, đôi mắt rực lửa, chỉ về phía Hạng Thiếu Long nói,Có phải ngươi đã làm không?"

Hạng, Triệu cả hai người đều ngạc nhiên.

Ðằng Dực vì quá đau đớn phẫn nộ mà không giữ được bình tĩnh, một kiếm chém thẳng về phía trước.

Hạng Thiếu Long đã phòng bị sẵn, rút thanh mộc kiếm, đỡ trường kiếm của y, tay kia đẩy Triệu Thiên ra.

Hạng Thiếu Long bị gã chém đến nỗi tê tay, thầm khen người này còn mạnh hơn cả Ngao Ngụy Mâu. Ðằng Dực không kể sống chết tấn công điên cuồng về phía trước, kiếm pháp thi triển đến tinh diệu tuyệt luân.

Hạng Thiếu Long không ngờ lại gặp được một kiếm thủ đáng sợ như thế này ở nơi đầy tuyết phủ, ngay cả phân thần giải thích cũng không dám. Gã vận dụng Mặc tử kiếm pháp, chỉ thủ mà không công, vừa đánh vừa lùi, đỡ hơn trăm đường kiếm của đối phương. Ðằng Dực thốt nhiên kêu rống lên, khuỵu xuống đất, ôm đầu đau đớn khóc.

Triệu Thiên hoảng sợ chạy qua nấp sau lưng Hạng Thiếu Long, nói,Ðại ca! Người trong ấy không phải là chúng tôi giết đâu."

Ðằng Dực vừa khóc vừa gật đầu nói,Ta biết chứ! Các hạ dùng mộc kiếm, trên người không có vết máu, chỉ là ta nhất thời nóng nảy mà thôi." Rồi té sấp xuống tuyết mà vẫn cứ khóc.

Ðằng Dực quỳ trước mộ, yên lặng như tượng gỗ.

ở dưới nấm mồ ấy là cha mẹ, huynh đệ, thê tử và nhi nữ của y.

Cuộc sống hạnh phúc đã xa rời y.

Y thậm chí không biết kẻ thù của mình là ai, chỉ cố gắng hết sức để đi tìm.

Thù hận dày xé con tim y.

Triệu Thiên đứng một bên khóc rưng rức.

Hạng Thiếu Long đến bên Ðằng Dực, trầm giọng nói,Ðằng huynh có muốn báo thù chăng?"

Ðằng Dực ngẩng đầu dậy, trong mắt lộ vẻ kiên định, nói,Nếu Hạng huynh có thể giúp Ðằng Dực này báo thù rửa hận, cái mạng này xin giao cho Hạng huynh."

Hạng Thiếu Long thầm nghĩ người này kiếm pháp cao minh, võ dũng cái thế, nếu được y giúp đỡ thì như hổ thêm cánh. Gật đầu nói,Ðằng huynh có nghĩ tại sao bọn tặc tử kia lại lùa tất cả mọi người vào trong một căn nhà chăng?"

Ðằng Dực vụt nói,Chúng muốn giữ sáu căn còn lại để dùng."

Hạng Thiếu Long rất khâm phục sự nhanh trí của y, nói,Cho nên chúng nhất định sẽ quay lại vào trước hoàng hôn."

Ðằng Dực hai mắt lộ vẻ hằn lên tia hận thù, gục đầu xuống hôn lên tuyết rồi bước đến trước Hạng Thiếu Long, hai tay ôm vai gã, giọng cảm kích nói,Xin đa tạ! Các người mau lên đường đi! Nếu không gặp phải bọn chúng càng nguy hiểm hơn."

Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Nếu Ðằng huynh muốn báo thù thì đừng nên kêu tại hạ bỏ đi."

Ðằng Dực nhìn Triệu Thiên rồi lắc đầu nói,Tiểu thê tử của Hạng huynh vừa xinh đẹp, lòng dạ lại tốt. Ta không muốn nàng gặp phải bất hạnh, ba huynh đệ của Ðằng mỗ tuy không bằng Ðằng mỗ, nhưng cũng không phải là dễ đối phó, có thể thấy kẻ địch vừa nhiều vừa đông, võ công lại giỏi, chúng ta chưa chắc là đối thủ của chúng."

Hạng Thiếu Long nói với giọng đầy tự tin,Nếu giao phong chính diện, chúng ta không phải là đối thủ, nhưng giờ đây tại hạ đã có một kế. Nhân lúc vẫn còn thời gian, chúng ta hãy lập tức bố trí."

Đề xuất Tiên Hiệp: Phàm Nhân Tu Tiên (Dịch)
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN