Chương 1496: Đường hẹp tương phùng
Chương 1498: Đường hẹp tương phùng
“Hà Y, muội đến thật đúng lúc...” Cường Tương nhìn thấy nữ tử vừa đi tới, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười.
Kỷ Hà Y cũng giống như hắn, đều là con em Vu tộc từng có kiến thức về thế giới bên ngoài. Đừng nhìn tu vi hiện tại của nàng còn chưa bằng Tuyên Bình, nhưng kiến thức của nàng so với Tuyên Bình thì cao hơn rất nhiều. Kỷ Hà Y đến rồi, nhất định sẽ đứng về phía hắn.
Ninh Thành từng nghe Cường Tương kể về chuyện của Kỷ Hà Y, Ngu Thanh cũng là nhờ Kỷ Hà Y mới thoát khỏi động phủ của Hình Hi. Lúc này nghe Cường Tương gọi tên, hắn liền hỏi: “Cường Tương đạo hữu, nàng chính là Kỷ Hà Y? Người bị Hình Hi mang đi tế trấn Thông Thiên Trụ sao?”
Cường Tương vội vàng đáp: “Không sai, nàng chính là Kỷ Hà Y, hậu nhân của Kỷ tổ tộc ta.”
“Cường Tương đại ca, chuyện này là thế nào?” Kỷ Hà Y nghi hoặc nhìn Cường Tương và Tuyên Bình, sau đó quan sát Ninh Thành một chút rồi hỏi.
Hỏi xong câu này, sắc mặt Kỷ Hà Y cũng trở nên hơi ngưng trọng. Nàng ở bên cạnh Hình Hi một thời gian dài, có thể cảm nhận được thực lực của Ninh Thành vô cùng cường đại, có lẽ còn mạnh hơn cả Cường Tương đại ca. Cường Tương đại ca từ nơi nào tìm được một cường giả loại này?
“Hà Y, Cường Tương mang theo một người tu đạo xa lạ muốn đi gặp Tổ Đế, bị ta ngăn lại. Chuyện này căn bản không hợp quy củ, nếu như tùy tiện một ai cũng có thể gặp Tổ Đế, vậy Vu tộc ta chẳng phải trở thành phường thị cấp thấp sao?” Tuyên Bình không nể mặt Cường Tương chút nào, trong giọng nói vẫn mang theo một tia tức giận.
Kỷ Hà Y khẽ chau mày: “Cường Tương đại ca, việc này đúng là có chút không hợp quy củ.”
Cường Tương không ngờ Kỷ Hà Y cũng nói như vậy, lập tức tức giận: “Hà Y, sao muội cũng nói thế? Lẽ nào muội không biết Vu tộc ta trốn ở nơi thâm sơn cùng cốc này, cái thiếu hụt nhất ngoài tiềm lực phát triển ra, còn là thiếu bằng hữu sao? Ninh Thành Đạo Quân là bằng hữu ta mời về, đối đãi với bằng hữu không nên hoài nghi như vậy.”
Kỷ Hà Y hạ thấp giọng nói: “Cường Tương đại ca, muội biết huynh nói đúng. Nhưng huynh đã quên hai người từng đến Vu Giới ta lúc trước sao? Bọn họ khi tới cũng nói là bằng hữu của Vu tộc, kết quả thì sao?”
Cường Tương hừ một tiếng: “Tên Diệp Tử Phong kia nhìn qua đã biết là kẻ gian xảo, sao có thể so sánh với Ninh Đạo Quân? Ta đã từng đến giới vực của Ninh Đạo Quân, ngài ấy đối với ta vô cùng khách khí. Hiện tại ta mời Ninh Đạo Quân đến Vu tộc làm khách, các người hoài nghi như vậy thật khiến người ta thất vọng, để khách nhân chê cười.”
Trong cơn giận dữ, Cường Tương trực tiếp nói ra những lời này ngay trước mặt Ninh Thành.
Ninh Thành xua tay, ra hiệu Cường Tương không nên tức giận. Hắn chỉ ôm quyền nói với Kỷ Hà Y: “Hà Y đạo hữu, ta nghe Cường Tương đạo hữu nói, lúc trước đạo hữu bị Hình Hi ám toán, sau đó bị mang đi tế trấn Thông Thiên Trụ...”
Không đợi Ninh Thành nói hết câu, Kỷ Hà Y đã ngắt lời: “Không sai, ta đúng là bị Hình Hi bắt đi tế trấn Thông Thiên Trụ. Bất quá không phải ám toán, mà là ta căn bản không phải đối thủ của nàng ta, nàng ta dễ dàng đã mang ta đi rồi.”
Ninh Thành đành phải hỏi tiếp: “Ta nghe nói đạo hữu thoát ra được là nhờ một nữ tử tên Ngu Thanh, ta muốn hỏi một chút hiện tại Ngu Thanh đang ở đâu?”
“Ngươi rốt cuộc là muốn gặp Tổ Đế, hay là muốn gặp Ngu Thanh?” Kỷ Hà Y vốn dĩ chỉ hơi cảnh giác với Ninh Thành, nhưng khi nghe hắn nhắc tới Ngu Thanh, thần sắc của nàng không còn là cảnh giác nữa, mà chuyển sang phòng bị mãnh liệt.
Ninh Thành khách khí nói: “Ta và Ngu Thanh là bằng hữu, lần này tới chủ yếu là để gặp nàng ấy. Đồng thời, ta cũng rất cảm ơn sự nhiệt tình của Cường Tương đạo hữu, muốn cùng Vu tộc trở thành bằng hữu, cho nên cũng muốn bái kiến Vu tộc Tổ Đế một chút.”
Việc muốn Ninh Thành trở thành bằng hữu của Vu tộc chủ yếu là ý của Cường Tương. Ninh Thành nói như vậy, một là để bày tỏ thiện chí, hai là thông qua cách uyển chuyển để đạt được mục đích gặp mặt Tổ Đế.
Kỷ Hà Y có chút bất mãn liếc nhìn Cường Tương một cái, lúc này mới nói với Ninh Thành: “Ninh đạo hữu, có lẽ không thể như ngươi mong muốn. Thanh muội hiện tại đang bế quan, nàng sẽ không gặp bất luận kẻ nào.”
Nếu như không phải nhờ Ngu Thanh, Kỷ Hà Y không dám chắc mình có thể khôi phục nhục thân hay không. Nói không chừng bây giờ nàng vẫn đang bị Hình Hi khóa bên cạnh Thông Thiên Trụ để tế lễ. Hơn nữa nàng biết từ miệng Ngu Thanh rằng, Ngu Thanh căn bản không có bất kỳ người thân nào đạt đến thực lực cường đại như Ninh Thành.
Vị Ninh Đạo Quân trước mắt này đến tìm Ngu Thanh, hẳn là chỉ có một nguyên nhân, đó là nghe danh Ngu Thanh xinh đẹp, sau đó ỷ vào thực lực của mình để chủ động giao hảo với Vu tộc, rồi thu Ngu Thanh làm song tu đạo lữ.
Ninh Thành nhìn về phía Cường Tương, nếu không phải vì nể mặt Cường Tương, thần thức của hắn đã trực tiếp xuyên qua tất cả các cấm chế che chắn của Vu tộc rồi.
“Sa Tốn đến đây cầu kiến Hồng đạo hữu!”
Cường Tương vừa định nói chuyện, một giọng nói hùng hậu truyền đến, những người ở đây đều nghe rõ mồn một.
Nghe thấy giọng nói này, bất kể là Tuyên Bình, Cường Tương hay Kỷ Hà Y, trên mặt đều lộ ra vẻ thận trọng.
Ngay lập tức Tuyên Bình nói với Cường Tương một tiếng: “Ta đi bẩm báo Tổ Đế, ngươi đi ngăn cản người này...”
Kỷ Hà Y ngăn Tuyên Bình lại: “Không cần bẩm báo nữa, âm thanh của người này có lẽ toàn bộ Vu Giới đều nghe thấy, Tổ Đế tự nhiên sẽ biết.”
Ninh Thành không nói gì, chỉ đang suy nghĩ xem Sa Tốn này có quan hệ gì với tên hòa thượng béo bị hắn chém giết ở Hỗn Loạn Nội Giới? Thực tế trước khi Sa Tốn lên tiếng, Ninh Thành đã biết gã này đến rồi, còn biết khí tức đạo vận trên người đối phương có phần tương đồng với tên hòa thượng béo kia.
“Tuyên Bình, Cường Tương, các ngươi cùng ta đi gặp Sa Tốn đạo hữu.”
Theo giọng nói vang lên là một lão giả vô cùng già nua.
“Tổ gia gia...” Kỷ Hà Y thấy lão giả này liền vội vàng tiến lên.
Lão giả gật đầu với Ninh Thành, lúc này mới cười nói với Kỷ Hà Y: “Hà Y, vị đạo hữu này từ xa tới là khách, con dẫn ngài ấy tới tân khách điện ngồi nghỉ một lát.”
“Vâng.” Kỷ Hà Y đối với lão giả này không dám có nửa phần chậm trễ, vội vàng đáp ứng.
Cường Tương trước khi đi còn nói với Ninh Thành: “Ninh Đạo Quân, vị này chính là Kỷ tổ tộc ta, chúng ta đi gặp Sa Tốn đạo hữu một lát rồi sẽ quay lại ngay, mong Ninh đạo hữu lượng thứ.”
Ninh Thành cười cười: “Không sao, Cường Tương đạo hữu cứ tự nhiên.”
Hắn có thể đoán được, lai lịch của kẻ tên Sa Tốn này không tầm thường. Nếu không, hắn là khách nhân do đích thân Cường Tương mời tới, Cường Tương sẽ không bỏ mặc hắn mà đi gặp Sa Tốn kia. Phải biết rằng Cường Tương thừa biết hắn đã từng giao thủ với Huyền Hoàng Thánh Chủ, thậm chí trên người còn có Huyền Hoàng Châu.
Khí tức trên người Sa Tốn này tương đồng với hòa thượng béo, rất có khả năng là người từ phương Tây vũ trụ tới.
“Ninh đạo hữu, mời.” Kỷ Hà Y đưa tay ra dấu dẫn đường, giọng nói bình thản cũng chẳng có bao nhiêu nhiệt tình, hiển nhiên là vì Kỷ tổ phân phó nên nàng mới làm như vậy.
Ninh Thành cũng không để tâm, chỉ hỏi: “Sa Tốn kia là ai?”
Kỷ Hà Y không hề giấu giếm, hờ hững nói: “Không biết, chỉ biết hắn tới từ phương Tây vũ trụ. Hiện tại ngươi có thể nói, rốt cuộc ngươi tìm Thanh muội có chuyện gì? Nếu ngươi có ý đồ khác, mời nhanh chóng rời khỏi Vu tộc ta. Vu tộc ta tuy ở nơi hẻo lánh, nhưng cũng không phải ai muốn bắt nạt cũng được.”
“Ta nói gì ngươi cũng sẽ không tin, ngươi chỉ cần gọi Ngu Thanh tới gặp ta một lần, hoặc dẫn ta đi gặp nàng, nàng tự nhiên sẽ nói cho ngươi biết ta là ai.” Với thái độ này của Kỷ Hà Y, Ninh Thành biết giải thích thế nào cũng vô ích.
Kỷ Hà Y lần này thậm chí còn không buồn đáp lại, tự mình đi phía trước. Ninh Thành bất đắc dĩ, Vu tộc có ơn với Ngu Thanh, hắn cũng không thể đánh vào đó chứ? Chỉ có thể chờ Cường Tương trở lại rồi giải thích.
Nửa nén nhang sau, Kỷ Hà Y dẫn Ninh Thành tới một tòa tân khách điện, sau đó rót cho hắn một chén linh trà, rồi cứ thế ngồi sang một bên nhìn chằm chằm Ninh Thành. Danh nghĩa là tiếp khách, thực chất là đang giám thị.
Ninh Thành cũng không vội, đã đến Vu tộc rồi, cuối cùng cũng có thể gặp được Ngu Thanh. Nếu Vu tộc sau cùng thật sự ngăn cản hắn gặp nàng, hắn mới đành phải dùng biện pháp mạnh.
Lại một nén nhang trôi qua, vẫn chưa thấy tin tức gì của Cường Tương. Ninh Thành đứng dậy, chưa kịp nói gì thì Kỷ Hà Y đã đứng lên: “Ninh đạo hữu muốn đi sao? Để ta tiễn đạo hữu ra ngoài.”
Ninh Thành lập tức cau mày, chưa kịp lên tiếng thì lại có một giọng nói lanh lảnh truyền đến: “Hình Hi đến đây tìm người, thỉnh Hồng đạo hữu ra mặt tương kiến.”
“Rắc rắc!” Ninh Thành nắm chặt nắm đấm, phát ra một hồi tiếng vang đạo vận.
Thật đúng là đi mòn gót sắt tìm chẳng thấy, nữ nhân này lại tự mình tìm tới cửa. Hắn căn bản không cần hỏi cũng biết Hình Hi tới đây làm gì, trăm phần trăm là vì Ngu Thanh. Ngoài ra, nàng ta hẳn là còn muốn mang Ngu Thanh đi để uy hiếp hắn.
Quả nhiên, Kỷ Hà Y sau khi nghe thấy cái tên Hình Hi, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch, thậm chí quên cả việc ngăn cản Ninh Thành đi ra ngoài...
“Thanh Liên Thánh Chủ, Tổ Đế tộc ta đang đợi Thánh Chủ tại Vu Đế Cung, mời Thánh Chủ đi theo ta.” Đã có một nữ tử Vu tộc đi ra khom người nghênh đón.
Dù Hình Hi từng bắt Kỷ Hà Y đi tế trấn Thông Thiên Trụ, nhưng Vu tộc vẫn không dám đắc tội nữ nhân này. Nàng ta thực sự quá mạnh mẽ, mạnh đến mức có thể một mình đối kháng với toàn bộ Vu tộc.
Sắc mặt Hình Hi lạnh lùng, dẫm trên đài sen xanh, vô cảm nói: “Đã vậy, dẫn đường phía trước đi.”
“Ninh đạo hữu, xin chờ một chút...” Kỷ Hà Y rốt cuộc cũng phản ứng lại, vội vàng gọi Ninh Thành đang đi về phía cửa.
Ninh Thành dừng bước. Kỷ Hà Y là người được Ngu Thanh cứu ra, đồng thời nàng cũng là người cứu Ngu Thanh. Huống chi, hiện tại hắn chưa muốn gây hấn với Vu tộc. Nếu Kỷ Hà Y chịu dẫn đường, không cần hắn tự mình xông vào Vu Đế Cung thì là tốt nhất.
“Ngươi thật sự là bằng hữu của Thanh muội?” Điều Ninh Thành không ngờ tới là Kỷ Hà Y lại hỏi một câu chẳng liên quan gì đến những gì hắn đang nghĩ.
Ninh Thành gật đầu, khẳng định chắc nịch: “Không sai, ta thật sự là bằng hữu của Ngu Thanh. Không tin cô có thể dẫn ta đi gặp nàng ấy.”
“Ta tin ngươi, đi thôi, ta dẫn ngươi đi gặp Thanh muội, ngươi nhanh chân đi theo ta.” Nói xong, Kỷ Hà Y đã vội vã đi ra ngoài một đoạn xa.
Người khác không biết Hình Hi lợi hại thế nào, nhưng nàng thì quá rõ. Cho dù là đệ nhất cường giả Vu tộc - Tổ Đế Hồng, có lẽ cũng không phải đối thủ của Hình Hi. Hiện tại Hình Hi đến Vu tộc, nhất định là để tìm nàng và Ngu Thanh.
Vị Ninh Đạo Quân trước mắt này thực lực trông không thấp, nếu hắn thật sự quen biết Thanh muội, hãy để hắn lén mang Ngu Thanh chạy khỏi Vu tộc rồi tính sau. Nếu không, Vu tộc nhất định sẽ giao Ngu Thanh ra. Một khi bị giao cho Hình Hi, Ngu Thanh sẽ sống không bằng chết.
Đây mới là mục đích khiến Kỷ Hà Y tạm thời thay đổi ý định, dẫn Ninh Thành đi tìm Ngu Thanh.
Đề xuất Linh Dị: Thiên Tài Câu Lạc Bộ