Chương 656: Khách tới chơi ngoài ý muốn

Sắc mặt Ngưỡng Quân vẫn bình tĩnh, hắn tự nhiên sẽ không hối hận. Tu luyện đến trình độ như hắn, Vĩnh Vọng đan và Hằng Nguyên đan tuy là thứ tốt, nhưng làm sao sánh được với Thời Gian Thạch?

Ninh Thành cung kính đứng dậy, ôm quyền nói: “Vãn bối mới đến Vĩnh Dạ vực, chưa từng thấy qua lốc xoáy không gian sụp đổ bao giờ nên muốn đi xem thử, mong tiền bối lượng thứ.”

Các tu sĩ trong đại sảnh nghe lời Ninh Thành nói đều khinh thường lắc đầu. Chưa từng thấy không gian sụp đổ ư? Lừa ai chứ! Tu sĩ đã đến được Vĩnh Dạ vực thì làm gì có ai chưa từng thấy không gian sụp đổ?

Trên mặt Túc Hữu Khoảnh vẫn nở nụ cười, tựa như thật sự tin lời Ninh Thành nói, gật đầu đáp: “Đã như vậy, ta cũng không thể đoạt thứ người khác yêu thích, Ninh Thành đạo hữu mời ngồi.”

Ninh Thành không ngồi xuống mà vẫn khách khí nói: “Vãn bối đã quấy rầy lâu rồi, cũng đến lúc phải rời đi, đa tạ thịnh tình của tiền bối.”

Túc Hữu Khoảnh gật đầu, bảo thị nữ bên cạnh: “Mau đi dẫn đường cho khách nhân.”

...

Ninh Thành mang theo vẻ tươi cười hớn hở được dẫn rời khỏi Túc gia. Khi đi ra khỏi đại môn, hắn thậm chí còn ban thưởng cho nữ hầu dẫn đường một kiện đạo khí phòng ngự hạ phẩm, để tỏ rõ bản thân vô cùng hài lòng khi đến tham gia hôn lễ.

Thế nhưng ngay khi vừa rời khỏi Túc gia, nụ cười trên mặt Ninh Thành lập tức biến mất. Túc Hữu Khoảnh tuyệt đối là kẻ khẩu phật tâm xà, đừng nhìn lão ta có vẻ ấm áp nồng hậu, Ninh Thành dám chắc chỉ cần hắn vừa rời khỏi Vĩnh Dạ vực, lập tức sẽ bị người của lão bám đuôi. Với địa vị của Túc gia tại đây, việc hắn cầm tấm ngọc giản kia rồi lặng lẽ đi tới nơi ghi chép mới là chuyện lạ.

Nhưng hắn cũng không quá lo lắng. Với tu vi hiện tại, chỉ cần rời khỏi Vĩnh Dạ vực, sau đó điều khiển Tinh Không Luân đi xa, người của Túc gia có đuổi kịp hắn mới là lạ.

Dù vậy, Ninh Thành không vội vàng rời khỏi Vĩnh Dạ thành. Hắn tin rằng với danh tiếng của Túc gia, bọn họ sẽ không đến mức ra tay với hắn ngay trong thành. Nếu muốn cướp đồ của hắn, ít nhất cũng phải đợi hắn rời khỏi Vĩnh Dạ vực, hoặc là Túc gia có nắm chắc sẽ khiến hắn không thể rời đi.

Mục đích duy nhất khiến Ninh Thành chưa vội đi là muốn gặp Túc Bạch Kiều. Cô ta nói biết hắn muốn thứ gì, giải thích duy nhất chính là đã nhìn ra sự khát khao của hắn đối với nước suối Tử Âm. Dù Ninh Thành nghĩ rằng nước suối Tử Âm không có tác dụng lớn đối với thương thế của Quỳnh Hoa, nhưng nếu có cơ hội, hắn cũng không ngại lấy một ít. Hiệu quả có lớn hay không, chung quy phải thử mới biết được.

...

Ninh Thành vốn tưởng Vĩnh Sa là một tửu điếm không nhỏ ở Vĩnh Dạ thành, nhưng sau khi hỏi thăm mới biết đây chỉ là một quán trọ nhỏ không mấy bắt mắt. Nếu không phải Túc Bạch Kiều cố ý nhắc đến cái tên này, hắn rất khó tìm được một nơi như vậy để vào nghỉ chân.

Túc Bạch Kiều hẹn hắn tối mai gặp mặt tại tửu điếm Vĩnh Sa. Sau khi tìm được nơi này, Ninh Thành không vào ở ngay. Bất kể quán trọ này có liên quan đến Túc gia hay không, nếu đã hẹn tối mai, hắn cứ chờ đến lúc đó rồi tính.

Ninh Thành chọn một khách sạn khác mang tên Vĩnh Tiên. Tinh không nguyên tinh trên người hắn không còn nhiều, nhưng ở lại một khách sạn bình thường một đêm thì vẫn dư dả. Hắn không trả tiền một đêm mà thanh toán luôn năm đêm, dù hắn chắc chắn mình sẽ không ở đây quá hai buổi tối. Hắn không tiếc chút tinh thạch này.

Với địa vị của Túc gia, lúc này nhất cử nhất động của hắn chắc chắn bị giám thị. Thay vì lén lút, hắn thà trả thêm tiền phòng để đánh lạc hướng bọn họ. Thật sự là vì trên người không có tiên tinh cũng không có Vĩnh Vọng đan, nếu không hắn chí ít cũng phải trả trước một tháng tiền phòng.

Nếu không có được tấm ngọc giản kia, có lẽ lúc này Ninh Thành đã đi quanh Vĩnh Dạ thành để tìm nơi thích hợp bày sạp luyện khí rồi. Hiện tại hắn không thể đi đâu, chỉ có thể đợi đến tối mai gặp Túc Bạch Kiều.

Vì vậy, ngay khi vừa vào phòng, Ninh Thành bắt đầu bố trí các loại hộ trận: phòng ngự, che chắn, cảnh báo... Lúc này, hắn mới cảm nhận sâu sắc việc tinh thông trận pháp là quan trọng đến nhường nào. Để không làm người khác kinh động, đẳng cấp trận pháp hắn bố trí không quá cao, đa phần là Tinh trận cấp ba hoặc Tinh Hà trận cấp bốn. Một khi hắn bày ra Tinh Hà trận cấp sáu, chắc chắn sẽ gây chấn động cho một nhóm cường giả tại Vĩnh Dạ vực.

Bố trí xong trận pháp, Ninh Thành lấy tấm ngọc giản giao dịch từ Ngưỡng Quân ra cẩn thận quan sát. Theo như ghi chép, lốc xoáy không gian sụp đổ này cách Vĩnh Dạ vực cực kỳ xa. Đối với Ninh Thành, nơi này càng xa Vĩnh Dạ vực càng tốt, hắn chỉ sợ nó quá gần, dễ dàng bị người khác tìm thấy.

Chỉ dẫn phương vị trong ngọc giản rất rõ ràng, rõ ràng đến mức Ninh Thành hoài nghi tấm ngọc giản này có phải do chính Ngưỡng Quân khắc ra hay không. Có lẽ Ngưỡng Quân cũng lấy được nó từ người khác, nhưng bản thân không có cách nào tiến vào nên mới đem ra giao dịch.

Thu lại ngọc giản, Ninh Thành bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần. Không có Vĩnh Vọng đan, hắn cũng không muốn tu luyện ở đây, việc duy nhất có thể làm là tiếp tục thôi diễn trận pháp.

Nửa ngày nhanh chóng trôi qua. Khi Ninh Thành đang đắm mình trong việc thôi diễn trận pháp, hộ trận của hắn bỗng nhiên khẽ động, ngay sau đó một bóng người đột ngột xuất hiện bên trong trận pháp.

Ninh Thành giật mình tỉnh giấc, lập tức bật dậy. Trường thương đạo khí đã xuất hiện trong tay, Thiên Vân Song Dực cũng sẵn sàng kích hoạt bất cứ lúc nào. Trận pháp của hắn tuy đẳng cấp không cao nhưng do chính tay hắn bố trí, ngoại trừ những cường giả như Chung Ly Bạch Cật, rất ít người có thể lặng lẽ tiến vào mà không đánh động đến trận pháp.

“Các hạ là phương nào?” Ninh Thành nhìn chằm chằm tu sĩ vừa đột nhập, lạnh giọng hỏi. Vẻ mặt hắn tuy không quá căng thẳng nhưng trong lòng lại vô cùng kinh hãi. Hắn cảm nhận được tu vi của người này không cao hơn mình, tuyệt đối chưa đạt đến Thiên Vị cảnh. Một tu sĩ có tu vi tương đương mà có thể lặng lẽ tiến vào hộ trận của hắn, điều này thật đáng sợ.

Chỉ có hai khả năng: một là thực lực đối phương mạnh hơn hắn rất nhiều, hai là trình độ trận pháp của đối phương cao hơn hắn bội phần.

“Ngươi nhận ra ta mà, trận pháp của ngươi cũng không tệ.” Theo một giọng nói quen thuộc, vị tu sĩ kia tháo lớp mặt nạ trên mặt xuống.

“Là ngươi?” Ninh Thành thực sự sững sờ. Hắn không ngờ người tới tìm mình lại là Đoàn Càn Thái. Theo ý nghĩ của hắn, lúc này Đoàn Càn Thái phải đang ôm Túc Bạch Kiều hành lạc trong động phòng mới đúng, sao lại có thời gian tới đây? Tên này không lẽ ghen tuông đến mức điên rồ, bỏ cả đêm tân hôn để tới giáo huấn một đối tượng ghen tuông vô căn cứ như hắn sao?

Đoàn Càn Thái hoàn toàn không còn vẻ sát ý và ghen tuông như lúc trước, mà bình tĩnh nhìn Ninh Thành nói: “Có phải ngươi đang nghĩ, lúc này ta nên ôm Túc Bạch Kiều đi ngủ? Sao lại có thời gian đến đây tìm phiền phức với ngươi?”

Ninh Thành im lặng, hắn hơi kinh ngạc trước khả năng phán đoán chính xác của Đoàn Càn Thái. Một kẻ như vậy thật sự là kẻ ghen tuông nông cạn hắn thấy lúc trước sao?

“Ta có bản lĩnh của riêng mình, nên ta tới đây không ai biết được. Ngoài ra, ta vẫn đang nằm trên giường của Túc Bạch Kiều. Đương nhiên, hạng người như cô ta sẽ không ôm ta mà ngủ đâu, ta vẫn còn chút tự trọng.” Đoàn Càn Thái nói xong, không đợi Ninh Thành mời đã chủ động ngồi xuống một bên.

Ninh Thành cũng ngồi xuống, rót cho Đoàn Càn Thái một ly linh trà rồi nói: “Nói đi, mục đích ngươi tìm ta là gì? Ta không có hứng thú với chuyện của ngươi và Túc Bạch Kiều.”

Đoàn Càn Thái mỉm cười: “Ta biết ngươi không có hứng thú với Túc Bạch Kiều. Loại người như cô ta vốn dĩ không xứng với ngươi, ta tin mình không nhìn lầm. Ta tới đây hôm nay là muốn mời ngươi hợp tác. Đương nhiên, ta sẽ không để ngươi chịu thiệt.”

Lúc này Ninh Thành đã hoàn toàn hiểu ra, Đoàn Càn Thái này là một kẻ thông minh tột đỉnh. Người như vậy tuyệt đối sẽ không để sự ghen tuông và bất mãn lộ ra ngoài, có thể thấy những gì hắn thể hiện ở Túc gia không phải là phong cách làm việc thật sự.

Nhớ lại lúc trong mộc thính, Túc Bạch Kiều khẽ bấm vào ngón tay hắn, Đoàn Càn Thái vẫn bình tĩnh không chút gợn sóng. Đó là hắn đang diễn kịch trước mặt người nhà họ Túc, tỏ ra rộng lượng, kìm nén phẫn nộ trong lòng. Nhưng sau khi Túc Bạch Kiều đi qua chỗ Ninh Thành, hắn lại không nhịn được mà phóng ra sát khí. Điều này chứng tỏ hắn tuy muốn tỏ ra rộng lượng nhưng tâm cơ lại không đủ sâu, chỉ có thể diễn được một lúc rồi lại lộ nguyên hình.

Những biểu hiện đó lọt vào mắt người Túc gia, tự nhiên sẽ khiến bọn họ không thèm để tâm đến một tu sĩ nông cạn như Đoàn Càn Thái.

Kẻ này tâm cơ thật ghê gớm! Diễn cảnh ẩn nhẫn trước mặt tiền bối Túc gia, sau đó lại "vô tình" lộ ra sự thiếu kiềm chế, cách diễn này so với việc trực tiếp nổi giận còn chân thực hơn nhiều.

Ninh Thành thản nhiên nói: “Ngươi muốn ta giúp gì? Ta mới đến Vĩnh Dạ vực, năng lực có hạn, giúp được hay không lại là chuyện khác.”

“Ta biết, Túc gia muốn đồ của ta, và bọn họ cũng muốn đồ của ngươi. Ngươi không cần phản bác, ta sẽ không hỏi bọn họ muốn gì ở ngươi, và ta cũng sẽ không nói bọn họ muốn gì ở ta. Hai chúng ta phải hợp tác, nếu không, ngươi tuyệt đối không thể rời khỏi Vĩnh Dạ vực.”

Nghe Đoàn Càn Thái nói xong, Ninh Thành cười lạnh: “Đoàn huynh, ta có rời khỏi được Vĩnh Dạ vực hay không là chuyện của ta, không cần ngươi bận tâm. Hơn nữa, ta còn định ở lại đây một thời gian.”

Đoàn Càn Thái cười lớn: “Ninh huynh, chúng ta là cùng một loại người, ngươi nghĩ gì ta cũng đoán được đôi phần. Nếu đã muốn hợp tác thì đừng nên nghi kỵ. Có lẽ ngươi cậy vào độn phù hoặc phi hành pháp bảo mạnh mẽ, nghĩ rằng chỉ cần ra khỏi Vĩnh Dạ vực là không ai làm gì được ngươi. Nhưng ta khẳng định với ngươi, ngươi quá coi thường Túc gia rồi. Chưa nói đến việc pháp bảo của ngươi có chạy thoát được không, ta dám chắc ngươi căn bản còn không ra nổi khỏi Vĩnh Dạ vực này.”

Sắc mặt Ninh Thành khẽ biến đổi, đây đúng là điều hắn lo lắng nhất. Tinh Không Luân của hắn chắc chắn chạy thoát được, hắn không sợ lời đe dọa của Đoàn Càn Thái về tốc độ. Điều hắn sợ nhất là bản thân không thể lọt qua được cửa ngõ để ra khỏi Vĩnh Dạ vực.

“Chúng ta hợp tác, ta cũng muốn rời khỏi đây. Ngươi vừa thấy thủ đoạn của ta rồi đó, có thể dễ dàng xuyên qua trận pháp của ngươi, nhưng chút thủ đoạn này chỉ đủ để lừa Túc gia trong thời gian ngắn, muốn rời khỏi Vĩnh Dạ vực thì vẫn chưa đủ. Thế nên, ta cần ngươi giúp, và ngươi cũng cần ta giúp.” Giọng điệu của Đoàn Càn Thái tỏ ra vô cùng thành khẩn.

“Điều kiện là gì?” Ninh Thành thong thả hỏi. Nếu Đoàn Càn Thái tìm đến hắn lúc này, chứng tỏ tình cảnh của gã còn nguy hiểm hơn hắn, hắn hoàn toàn có quyền đưa ra điều kiện. Hắn tin chắc trên người Đoàn Càn Thái có trọng bảo, nếu không Túc gia đã không đem Túc Bạch Kiều ra gả để trói buộc gã.

Đề xuất Huyền Huyễn: Trạch Thiên Ký
Quay lại truyện Tạo Hóa Chi Môn
BÌNH LUẬN