Chương 7: Công tác của Ninh Thành
“Dĩ nhiên là loa phát thanh rồi...” Kỷ Lạc Phi thấy Ninh Thành đứng ngây ra đó lầm bầm tự nói, không khỏi bất đắc dĩ giải thích.
Hệ thống phát thanh bằng trận pháp của Học viện Nhị tinh Thương Tần mới được đưa vào sử dụng không lâu. Bởi vì học viện muốn xin gia nhập hàng ngũ học viện tam tinh, nên ngoài việc tăng cường thực lực, các công trình hạ tầng cũng cần được nâng cấp. Quyết đấu đài bên ngoài học viện chính là được thành lập vì lý do này, còn trận pháp phát thanh này cũng là do học viện bỏ ra cái giá rất lớn mời một Trận pháp sư từ Hóa Châu đến xây dựng.
Không chỉ vậy, học viện còn có bán ra “Âm khuê”. Âm khuê của Học viện Nhị tinh Thương Tần có thể nghe được tin tức trong phần lớn phạm vi của Bình Châu. Việc truyền bá âm thanh của Âm khuê cũng dựa trên các loại trận pháp truyền tống âm thanh mà dựng thành.
“Đồ nhà quê ở đâu tới vậy? Đến cả âm vực trận pháp cũng không biết.” Một nam sinh để tóc dài đi ngang qua Ninh Thành và Kỷ Lạc Phi, nghe thấy đối thoại của hai người liền khinh miệt mỉa mai một câu.
Ninh Thành đã hiểu ra, loa phát thanh ở đây quả thật không phải truyền qua dòng điện, mà là thông qua một phương thức khác. Lúc này nghe thấy có người châm chọc, hắn đang định đáp trả một câu thì Kỷ Lạc Phi đã kéo tay hắn nói: “Đừng để ý đến người khác, đi thôi.”
“Ta tưởng là ai, hóa ra là Kỷ xấu nữ.” Nam sinh kia nhận ra Kỷ Lạc Phi, càng thêm không kiêng nể gì mà tiếp tục chế giễu.
Sắc mặt Kỷ Lạc Phi vẫn bình tĩnh, không có chút dao động nào, dường như lời châm chọc của người nọ căn bản không phải dành cho nàng. Ninh Thành nén cơn giận trong lòng, để mặc Kỷ Lạc Phi kéo đi. Hắn biết với tu vi của mình, nếu xảy ra xung đột, mười phần thì có đến tám chín phần là bị người ta giết trong nháy mắt.
“Cố Phi thật đúng là vô dụng, ngay cả một kẻ quái dị như vậy cũng đánh không lại.” Sau khi Kỷ Lạc Phi và Ninh Thành đi khỏi, người nọ vẫn cười lạnh nói vớt theo một câu.
Mục đích của gã đã rất rõ ràng, chính là muốn chọc giận Kỷ Lạc Phi. Ninh Thành có thể cảm nhận được nàng đang cố nén cơn giận. Giờ khắc này, hắn suýt chút nữa không nhịn được mà quay lại tẩn cho kẻ kia một trận tơi bời.
“Hắn tên là Chử Thần Quân, Tụ Khí tầng ba, tu vi thậm chí còn cao hơn ta một chút.” Kỷ Lạc Phi khẽ giải thích một câu bên cạnh.
Ninh Thành im lặng. Hắn biết khi thực lực không đủ, nói gì cũng chỉ là vô nghĩa. Lời của Kỷ Lạc Phi cũng coi như một lời nhắc nhở đối với hắn. Nếu hắn có thực lực mạnh mẽ, Chử Thần Quân kia tuyệt đối không dám ăn nói kiêu ngạo như vậy trước mặt hắn.
Trong lòng hắn vẫn đang thắc mắc Cố Phi là ai. Nghe lời Chử Thần Quân nói, Kỷ Lạc Phi dường như từng đánh nhau với Cố Phi một trận, không biết vết thương trước đó trên người nàng có phải do việc này mà ra hay không.
Học viện Nhị tinh Thương Tần có diện tích vô cùng lớn. Ninh Thành biết mục đích Kỷ Lạc Phi đưa hắn tới đây là vì muốn giữ mạng nhỏ cho hắn. Thế nên hắn cứ ngỡ nàng sẽ tìm một nơi hẻo lánh nào đó để hắn ẩn náu, không ngờ Kỷ Lạc Phi lại dẫn hắn đến trước một kiến trúc hình tháp cổ kính và đồ sộ.
Tòa tháp này trông cực kỳ hùng vĩ, người ra vào trước cửa tháp không hề ít. Gọi là tháp, nhưng chỉ là ngoại hình hơi giống mà thôi. Thực tế, đây là một dãy kiến trúc hình tháp vì đỉnh tháp bằng phẳng. Ở giữa tòa kiến trúc có viết mấy chữ lớn: “Tháp Tu Luyện Thương Tần”.
“Huynh đi theo ta, đừng nói năng lung tung.” Kỷ Lạc Phi dặn dò Ninh Thành một câu rồi đi vào trước.
Tòa kiến trúc hình tháp này nhìn từ bên ngoài đã thấy rất lớn, nhưng khi Ninh Thành theo Kỷ Lạc Phi vào tầng dưới cùng, hắn mới nhận ra bên trong còn rộng hơn tưởng tượng nhiều. Kỷ Lạc Phi đưa Ninh Thành lên thẳng tầng ba, sau đó đi về phía một gian cửa đá màu đen nằm trong góc.
“Mục lão sống ở đây. Các phòng tu luyện của học viện đều do Mục lão quản lý, huynh gặp người nhớ phải cung kính...” Kỷ Lạc Phi đang dặn dò thì cánh cửa đá màu đen kia đã mở ra.
Một lão giả đầu tóc thưa thớt, mặt đầy nếp nhăn, thậm chí đôi mắt còn không mở ra nổi đang đứng ở cửa: “Nếu đã đến rồi thì vào đi.”
Giọng nói của lão lại vang dội và trong trẻo lạ thường. Nếu Ninh Thành nghe tiếng trước, chắc chắn sẽ nghĩ đây không phải một lão già mà là một thanh niên ngoài hai mươi tuổi.
“Mục lão, hắn chính là Ninh Thành.” Kỷ Lạc Phi đi vào trước, kính cẩn khom người hành lễ với lão giả.
Ninh Thành đi theo phía sau cũng khom người nói: “Ninh Thành bái kiến Mục lão.”
“Tụ Khí tầng một, cũng miễn cưỡng có thể tới giúp việc. Linh căn thế nào?” Mục lão dùng đôi mắt đục ngầu không chút tia sáng liếc qua Ninh Thành rồi hỏi.
Kỷ Lạc Phi vội vàng thưa: “Ninh Thành tuy không có chủ linh căn, nhưng lại có tạp linh căn tam hệ.”
“Màu gì?” Mục lão hỏi tiếp.
Kỷ Lạc Phi hơi run rẩy đáp: “Màu vàng đục...”
Ninh Thành không hiểu rõ về linh căn, chỉ biết nó đại diện cho tư chất. Tư chất hắn rất kém, nên linh căn chắc cũng chẳng tốt đẹp gì. Vừa rồi rõ ràng là Mục lão hỏi linh căn của hắn, nhưng sau khi Kỷ Lạc Phi trả lời, Mục lão lại hừ lạnh một tiếng: “Tới đây là để dọn dẹp phòng tu luyện, linh căn tốt xấu chẳng liên quan gì. Được rồi, không còn việc của cô nữa, đi đi.”
“Vâng, vãn bối xin cáo lui.” Nghe Mục lão nói vậy, Kỷ Lạc Phi vội vàng cúi đầu hành lễ rồi lui ra ngoài, thậm chí không kịp nói thêm với Ninh Thành câu nào.
Ninh Thành cảm thấy có gì đó không đúng. Kỷ Lạc Phi nói Mục lão đối xử với nàng khá tốt, hắn có thể tới đây làm tạp vụ cũng là nhờ Mục lão nể mặt nàng. Nhưng nhìn dáng vẻ của Kỷ Lạc Phi đối với Mục lão, dường như nàng cũng chẳng được lão coi trọng mấy. Nếu đã vậy, tại sao lão lại đồng ý giúp mình?
Sau khi Kỷ Lạc Phi rời đi, Mục lão với vẻ mặt dật dờ như người chết mới lạnh lùng bảo Ninh Thành: “Tầng bảy của tháp tu luyện hiện giờ đang thiếu người dọn dẹp, ngươi phụ trách tầng bảy đi.”
Ninh Thành ngơ ngác, phụ trách tầng bảy là làm cái gì? Lão già này chỉ quăng ra một câu như vậy rồi im bặt, ai mà biết phải làm gì? Hơn nữa hắn sẽ ở đâu?
“Cái này cho ngươi, tự mình lên tầng bảy đi. Không có việc gì thì đừng tới quấy rầy ta.” Mục lão nói xong liền ném một tấm thẻ gỗ và một tờ giấy mỏng cho Ninh Thành.
Ninh Thành vừa đón lấy thẻ gỗ và tờ giấy thì cảm nhận được một luồng sức mạnh đẩy tới, khiến hắn không tự chủ được mà bị đẩy ra khỏi phòng. Ngay sau đó, cửa đá của Mục lão đã đóng sầm lại.
“Mục lão này xem ra chẳng dễ tính chút nào, chắc cũng không phải hạng người tốt lành gì.” Ninh Thành thầm oán trách trong lòng, nhưng cũng không dám quay lại hỏi thêm.
Trên tờ giấy viết rất đơn giản: Mỗi ngày trước giờ Mẹo, phải dọn dẹp sạch sẽ các phòng tu luyện không có người sử dụng ở tầng bảy. Nếu có tình huống bất thường, phải báo cáo kịp thời. Thẻ gỗ là chìa khóa mở cửa phòng tu luyện, chỉ cần là phòng không có người ở thì có thể dùng thẻ gỗ để mở. Nếu vi phạm quy định, sẽ bị phạt nặng.
Ninh Thành nhìn mấy dòng ngắn ngủi này mà thấy thật mờ mịt. Vi phạm quy định? Trên này căn bản chẳng ghi quy định gì cả. Lại nói, tình huống bất thường là tình huống gì? Báo cáo cho ai? Dọn dẹp sạch sẽ là phải dọn dẹp thế nào?
Đối với những điều này Ninh Thành hoàn toàn mù tịt. Điều duy nhất hắn hiểu là tòa tháp này có bảy tầng, hắn làm việc ở tầng bảy, ngay cả chỗ ăn ngủ hắn cũng chưa biết ở đâu. Ninh Thành rất muốn tìm Kỷ Lạc Phi để hỏi, nhưng hắn không biết nàng ở chỗ nào. Học viện Nhị tinh Thương Tần rộng lớn như vậy, dù hắn có đi vòng quanh một vòng chắc cũng phải mất cả buổi.
Theo suy nghĩ của Ninh Thành, Kỷ Lạc Phi đưa hắn tới chỗ Mục lão xong chắc sẽ đứng chờ bên ngoài, nhưng khi hắn từ thạch thất của Mục lão đi ra, chẳng thấy bóng dáng nàng đâu cả.
Ninh Thành không đi tìm Kỷ Lạc Phi, hắn biết rõ mình ở đây càng ít lộ diện càng tốt. Kỷ Lạc Phi biết chuyện hắn đắc tội với Hàm Nguyên Khôi, chứng tỏ Hàm Nguyên Khôi ở học viện này có địa vị không thấp, hoặc là người đã cứu hắn - Giản Tố Tiệp - có địa vị không nhỏ, nếu không chuyện này đã chẳng lọt đến tai Kỷ Lạc Phi.
Ninh Thành tự mình leo lên tầng bảy của tháp tu luyện. Tầng bảy nhỏ hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn. Tháp tu luyện tuy không phải là tháp đúng nghĩa nhưng vẫn được xây theo hình tháp, nên càng lên cao diện tích càng thu hẹp lại là điều dễ hiểu.
Lên đến tầng bảy, Ninh Thành đếm qua, tổng cộng có mười tám phòng tu luyện. Hắn không mất quá nhiều thời gian để tự tìm hiểu: chỉ cần đèn đỏ trước cửa phòng tu luyện sáng lên nghĩa là đang có người bên trong, đèn tắt là phòng trống.
Người tu luyện ở tầng bảy rõ ràng rất ít, chỉ có ba căn phòng là sáng đèn đỏ, còn lại đều tắt. Ninh Thành thử đặt thẻ gỗ vào khe lõm trên cửa một căn phòng trống, cửa đá tự động thụt vào trong.
Ngay lập tức, Ninh Thành nhìn thấy tình cảnh bên trong. Căn phòng này diện tích khá lớn, chia làm hai gian. Gian bên ngoài giống như một phòng tập nhỏ, không biết người bên trong đã luyện pháp thuật gì mà mặt đất hỗn độn, còn có cả vết cháy xém. Gian bên trong có vẻ là nơi nghỉ ngơi, có đặt một chiếc giường gỗ.
Ninh Thành rời khỏi phòng đó, đi kiểm tra thêm vài phòng khác. Các phòng tu luyện này đại đồng tiểu dị, không phải mặt đất đầy nước thì cũng là đủ loại vết cháy, hoặc là vứt đầy những dây leo thực vật khô héo.
Quan sát một lúc, Ninh Thành đã biết công việc của mình là gì, chính là mỗi ngày quét dọn sạch sẽ những phòng tu luyện trống. Nói trắng ra, hiện giờ hắn là một nhân viên vệ sinh.
Dạo quanh một vòng, Ninh Thành tìm thấy nơi ở của mình trong góc tầng bảy, đó là một gian thạch thất nhỏ chỉ rộng vài mét vuông. Giống như Mục lão, hắn cũng ở thạch thất, nhưng căn phòng này so với của Mục lão thì chẳng bằng một phần mười. Trong thạch thất nhỏ hẹp ngoài một chiếc giường thì chỉ có vài dụng cụ dọn dẹp: một cây chổi lớn, một chiếc xẻng sắt và một cái mẹt. Ba thứ này đã chiếm hết một phần mười diện tích căn phòng.
Ninh Thành ngược lại thấy nhẹ nhõm, ít nhất hắn đã có nơi trú thân. Nơi này tuy nằm trong tháp tu luyện có người qua lại, nhưng vị trí này khá hẻo lánh. Điều duy nhất hắn muốn biết ngay bây giờ là ăn cơm và tắm rửa ở đâu.
Đi hỏi Mục lão thì Ninh Thành không dám, mà hắn cũng chẳng muốn đối diện với gương mặt dật dờ như xác chết kia. Hắn đành chạy xuống tầng sáu, tìm đến thạch thất của người dọn dẹp ở đó. Sau khi gõ cửa, một nam tử gầy cao xuất hiện với vẻ mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn.
Ninh Thành vội vàng khách khí hỏi: “Chào huynh, tôi là người mới tới dọn dẹp tầng bảy, xin hỏi chỗ ăn cơm ở đâu vậy?”
“Ai bảo ngươi dọn dẹp phòng tu luyện thì có cơm ăn?” Nam tử gầy gò khinh khỉnh đáp một câu, sau đó “rầm” một tiếng đóng sầm cửa đá lại.
Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Thừa Kỳ Mới Có Nghịch Tập Hệ Thống