Chương 88: Ngọc tỷ cứng rắn

Ninh Thành cảm nhận được nữ tử áo đen này bị thương không nhẹ, cũng may đan dược trị thương của nàng rất tốt, thương thế đã bắt đầu chuyển biến tốt đẹp.

“Huynh thấy thế nào rồi?” Kỷ Lạc Phi thấy Ninh Thành đi ra, khí sắc so với trước đó tốt hơn rất nhiều, nàng vội vàng tiến lên đỡ lấy huynh ấy, vui mừng hỏi một câu.

“Khá hơn nhiều rồi, ta nghĩ qua hai ngày nữa chúng ta có thể rời khỏi đây.” Ninh Thành nhìn Kỷ Lạc Phi mỉm cười. Nếu không phải vì muốn nghiên cứu miếng ngọc tỷ kia, nói không chừng bây giờ hắn đã định rời đi luôn rồi.

Kỷ Lạc Phi nhớ tới cô gái áo đen ở bên cạnh, có chút do dự nói với Ninh Thành: “Nàng ấy vì bị người ta vây công nên trọng thương, hiện tại không có nơi ẩn thân, chỉ có thể quay lại trấn Sa Pha. Khách sạn trong trấn nàng ấy không dám vào, lúc đi ngang qua đây vừa vặn nhìn thấy muội, cho nên...”

Ninh Thành đã hiểu, hắn không đoán sai, nữ nhân này quả nhiên là một rắc rối. Đan dược trên người nàng không biết từ đâu mà có, phỏng chừng là lộ tài nên mới bị người ta vây công. Với tu vi Tụ Khí của nàng mà dám tùy tiện đưa Ích Linh Đan cho người lạ gặp lần đầu, sớm muộn gì cũng bị người ta theo dõi.

Ninh Thành không bận tâm mấy thứ này không có nghĩa là kẻ khác không để ý. Nay nữ nhân áo đen này gặp phiền phức, Ninh Thành chẳng cần hỏi cũng đoán được chắc chắn nàng lại để lộ đan dược ở đâu đó nên mới xảy ra chuyện. Nữ tử này nhìn thì có vẻ thâm trầm khôn khéo, hóa ra lại là một kẻ chẳng có chút kinh nghiệm sự đời nào.

Hơn nữa, một nữ nhân có dáng người nóng bỏng như nàng mà lang bạt bên ngoài lại còn mặc loại đồ bó sát tôn dáng thế kia, rõ ràng là một điểm kinh nghiệm cũng không có.

“Vị đại ca này, ta chỉ ở lại nhiều nhất hai ngày thôi, chỉ cần ngươi thu lưu ta hai ngày, chờ thương thế của ta khôi phục là có thể rời đi ngay.” Nữ tử áo đen thấy Ninh Thành cau mày, sớm đã không còn vẻ khinh khỉnh như lần đầu gặp mặt, nàng đã nhìn ra Ninh Thành mới là người làm chủ.

Kỷ Lạc Phi mong chờ nhìn Ninh Thành, nàng hy vọng huynh ấy có thể thu lưu cô gái này, một phần là vì nàng ấy có đan dược trị thương. Đương nhiên, trước đó nữ tử này vô duyên vô cớ tặng đan dược cho họ, Ninh Thành tuy không nhận nhưng Kỷ Lạc Phi vẫn rất cảm kích. Nàng là người biết ơn tất báo.

Ninh Thành gật đầu: “Được rồi, cô cứ ở đây hai ngày, hai ngày sau chúng ta cũng sẽ rời khỏi nơi này.”

“Thật là tốt quá, đa tạ nhé. Ta tên là Chu Mộ Nhi, vẫn chưa biết hai vị xưng hô thế nào?” Nữ tử áo đen nghe Ninh Thành đồng ý thu lưu liền trở nên vui vẻ.

“Tỷ gọi muội là Lạc Phi là được rồi.” Kỷ Lạc Phi vội vàng trả lời.

“Ta tên Ninh Tiểu Thành. Lạc Phi, muội đưa Chu Mộ Nhi đến gian phòng ngoài cùng bên phải nghỉ ngơi một lát đi. Ta cần bế quan hai ngày.” Ninh Thành không muốn thâm giao với Chu Mộ Nhi này, đồng thời hắn cũng muốn bế quan nghiên cứu miếng ngọc tỷ kia.

Về phần thu lưu Chu Mộ Nhi, Ninh Thành cũng không lo lắng. Với tu vi của nàng mà có thể bình an vô sự chạy đến đây, chứng tỏ đối thủ của nàng cũng chỉ đến thế mà thôi. Hiện tại hắn đã khôi phục tu vi, thực lực còn tăng tiến một bậc, dù kẻ thù của Chu Mộ Nhi có tìm tới, hắn cũng không sợ.

“Ngươi muốn bế quan?” Chu Mộ Nhi kinh ngạc nhìn Ninh Thành, trong mắt nàng, Ninh Thành chỉ là một gã bệnh phu. Một gã bệnh phu mà cũng dám nói là bế quan? May mà nàng còn biết điều mình đang đi nhờ vả, thấy Ninh Thành không đáp lời cũng không dám nói nhảm thêm.

Kỷ Lạc Phi cảm giác Ninh Thành không quá thích Chu Mộ Nhi, liền nhanh chóng đưa nàng vào căn phòng bên phải, đồng thời dặn dò nàng không được quấy rầy Ninh Thành.

“Lạc Phi muội muội, muội yên tâm đi, thời gian ta trị thương còn không đủ, lấy đâu ra rảnh rỗi mà đi quấy rầy ca ca muội. Cảm ơn muội đã thu lưu nhé, sau này có dịp ta sẽ đưa muội về nhà ta chơi.” Chu Mộ Nhi nghi ngờ nhanh mà bỏ qua cũng nhanh.

Sau khi sắp xếp cho Chu Mộ Nhi xong, Kỷ Lạc Phi mới trở lại phòng Ninh Thành: “Ninh Thành...”

Ninh Thành ngắt lời nàng: “Lạc Phi, sau này cứ gọi ta là Ninh Tiểu Thành là được. Lúc trước khi Chu Mộ Nhi chưa tới ta chưa nói với muội, trên xe nàng ta tùy tiện lấy ra Ích Linh Đan thượng đẳng cấp ba, chứng tỏ lai lịch không hề đơn giản. Hai chúng ta đều không có chỗ dựa, nên hạn chế tiếp xúc với hạng người này.”

“Vâng, muội hiểu rồi.” Kỷ Lạc Phi gật đầu, đi tới nắm lấy cổ tay Ninh Thành, muốn xem thương thế của huynh ấy đã ổn hơn chưa.

Ninh Thành vỗ nhẹ lên tay nàng: “Lạc Phi, thương thế của ta cơ bản đã bình phục, muội đừng lo lắng. Ta chỉ dặn muội chuyện đó thôi, mấy ngày tới ta muốn bế quan nghiên cứu một chút đồ vật, muội cũng tranh thủ thời gian tu luyện đi.”

Nghe Ninh Thành nói thương thế đã ổn, Kỷ Lạc Phi đại hỉ, vội vàng đáp: “Muội biết rồi, huynh cứ bế quan đi, khi nào huynh ra muội sẽ tới.”

...

Sau khi Kỷ Lạc Phi rời đi, Ninh Thành bố trí vài cái ẩn nấp trận pháp trong phòng, lúc này mới lấy miếng ngọc tỷ kia ra.

Ngọc tỷ bên ngoài có màu vàng nhạt, rất tinh xảo nhưng cầm trong tay lại khá nặng. Ninh Thành từng thấy hình ảnh một số ngọc tỷ, thường thì ngọc tỷ của một quốc gia sẽ khắc hình rồng, nhưng miếng ngọc tỷ này chỉ khắc một loài linh cầm mà hắn không biết, phía dưới linh cầm là một khối hình lập phương nhỏ, mặt đáy khắc bốn chữ “Lam Nghị Chân Quốc”.

Ninh Thành lấy tay sờ vào bốn chữ đó nhưng không cảm nhận được điều gì đặc biệt. Thần niệm của hắn quét qua nhưng không thể thâm nhập vào bên trong. Ninh Thành thử dùng thần niệm để luyện hóa nhưng nửa ngày trôi qua vẫn không có phản ứng gì, dường như đây không phải là một pháp khí. Nếu không phải pháp khí, thần niệm của hắn lẽ ra phải xuyên thấu qua được, nhưng đằng này lại bị chặn lại.

Ninh Thành rút trường thương ra, dùng một thành chân nguyên đâm mạnh vào ngọc tỷ. Trường thương va chạm phát ra tiếng động trầm đục như đâm vào da thú cũ nát, không có tiếng vang thanh thúy, ngọc tỷ cũng chẳng hề sứt mẻ, đừng nói là mở ra, ngay cả một vết xước cũng không có.

Ngọc tỷ thật cứng rắn, độ cứng này tuyệt đối là một món pháp bảo. Ninh Thành lại cầm ngọc tỷ trong tay, bắt đầu kiên trì luyện hóa.

Hai ngày trôi qua trong nháy mắt, ngọc tỷ trong tay Ninh Thành vẫn không có gì thay đổi. Hắn chán nản đặt nó xuống, căn bản không có cách nào mở ra được. Bất lực, Ninh Thành đành thu ngọc tỷ lại rồi mở cửa phòng.

“Ngươi bế quan xong rồi à? Ta chuẩn bị đi đây, vừa vặn chào ngươi một tiếng. Lần này cảm ơn ngươi nhé, tuy rằng đám người kia chắc nghĩ ta không quay lại trấn Sa Pha nhưng ta vẫn rất cảm kích.” Chu Mộ Nhi và Kỷ Lạc Phi đang ngồi nói chuyện bên ngoài, thấy Ninh Thành ra, nàng chủ động đứng dậy chào hỏi.

Mảnh khăn che mặt của Chu Mộ Nhi đã tháo xuống, lộ ra một khuôn mặt trái xoan tinh tế, phối hợp với đôi mắt to tròn trông rất xinh đẹp, diễm lệ.

“Vậy chúc cô thuận buồm xuôi gió.” Ninh Thành khách sáo nói.

Chu Mộ Nhi phất tay: “Đừng vội, hai người chẳng phải nói cũng muốn rời khỏi đây sao? Hai người định đi đâu? Nếu tiện đường thì chi bằng đi cùng nhau luôn.”

Không đợi Ninh Thành trả lời, Chu Mộ Nhi đã thao thao bất tuyệt: “Ta định đến học viện ngũ tinh Vẫn Tinh ở thành Mạc Trạch, nhưng phải đến thành Tây Thấm trước để ngồi phi thuyền qua đó. Nếu hai người đi đến hai nơi này thì có thể đi cùng ta.”

“Cô đến học viện Vẫn Tinh làm gì?” Ninh Thành vốn đã định đến học viện Vẫn Tinh trước, sau đó mới sang học viện Thanh Vân. Bây giờ Chu Mộ Nhi lại trùng hợp cũng đến đó, khiến hắn không khỏi cảnh giác thêm một chút.

Chu Mộ Nhi lườm Ninh Thành một cái: “Ninh Tiểu Thành, nếu ta là ngươi, ta đã sớm đưa muội muội đến thành Mạc Trạch rồi. Lần này năm học viện ngũ tinh ở thành Mạc Trạch chiêu sinh là để chuẩn bị cho đại bỉ học viện ngũ tinh sắp tới. Ta đi lần này dĩ nhiên là tham gia chiêu sinh, sau đó vào học viện chuẩn bị đại bỉ. Tư chất của ngươi thì thôi đi, nhưng ta thấy tư chất của Lạc Phi rất tốt, tuy tu vi chưa đủ để tham gia đại bỉ nhưng vẫn có cơ hội vào ngoại viện của học viện ngũ tinh. Ngươi mang theo Lạc Phi mà cứ ở cái nơi khỉ ho cò gáy không cầu tiến thủ này, vĩnh viễn cũng chỉ có thể lăn lộn ở tầng đáy mà thôi.”

Ninh Thành liếc nhìn Chu Mộ Nhi với những đường cong rõ rệt, nói: “Chu tiểu thư chắc hẳn xuất thân từ gia đình phú quý, ta và Lạc Phi đều là hạng người chưa thấy qua sự đời, tuy cũng muốn đến thành Mạc Trạch nhưng hành trình chậm chạp. Chu tiểu thư cứ đi trước đi, chúng ta từ từ đi sau cũng được.”

Thấy ánh mắt Ninh Thành lướt qua bộ đồ bó sát nóng bỏng của mình, Chu Mộ Nhi hiếm khi đỏ mặt: “Ngươi đợi chút.”

Nói xong nàng nhanh chóng chạy vào phòng. Một lát sau, Chu Mộ Nhi trở ra đã thay một bộ váy dài bình thường của nữ tử. Nàng đắc ý nhìn Ninh Thành: “Thế này thì chắc ngươi không còn thấy áp lực nữa chứ? Ta chỉ là khó chịu vì cha ta cứ bảo ta quá yếu đuối, tùy tiện, tính ỷ lại quá cao, nên mới muốn ra ngoài làm chút chuyện cho ông ấy xem. Chờ đến khi thấy ta được học viện ngũ tinh tuyển chọn, sau đó giành thứ hạng cao trong đại bỉ, ông ấy sẽ biết Chu Mộ Nhi ta không phải hạng người như ông ấy nghĩ.”

Ninh Thành lúc này mới hiểu ra, hóa ra Chu Mộ Nhi là một vị đại tiểu thư bỏ nhà đi để chứng minh bản thân. Cha nàng ta quả là có mắt nhìn người, xem ra không hề nhìn lầm con gái mình chút nào.

“Ta đưa hai người đến thành Mạc Trạch, nhiều nhất chỉ mất vài ngày, nếu hai người tự đi thì có khi phải mất vài tháng đấy.” Chu Mộ Nhi thấy Ninh Thành ngẩn người, đắc ý bồi thêm một câu.

Ninh Thành yên tâm hẳn, nếu đã vậy, đi theo Chu Mộ Nhi này đến thành Mạc Trạch cũng tốt. Ở nơi như Hóa Châu này, đạp kiếm phi hành so với Bình Châu thì nguy hiểm hơn nhiều.

Đề xuất Đô Thị: Ép Ta Trọng Sinh Đúng Không (Dịch)
Quay lại truyện Tạo Hóa Chi Môn
BÌNH LUẬN