Chương 100: Ngọc Diện Công Tử.

Lão bà dẫn Lưu Vân đi đến một chỗ khá xa, đủ để người trông miếu không nghe được. Nhìn lại, bà thấy mưa chảy xuống áo của Lưu Vân liền chảy sang hai bên, không hề làm hắn bị ướt. Đến đây, bà mới nhận ra người đứng trước mặt mình không phải là người phàm, cung kính hành lễ.

“Tiểu thần bái kiến tiên trưởng.”

“Người là?”

“Tiểu thần là được người dân gọi là Thần Mẫu, nhưng gốc gác chỉ là mộc tinh, nên không dám xưng Thần Mẫu trước mặt tiên trưởng.”

Lưu Vân chỉ vào ngôi miếu sau lưng hỏi.

“Vậy ngôi miếu này là do người trấn giữ sao?”

“Bẩm tiên trưởng, đúng là như vậy. Chỉ là mấy mươi năm nay không còn ai đến thắp hương thờ cúng nữa nên tiểu thần mới thành nên như vậy.”

“Ngươi gọi ta ra đây là có chuyện gì? Có phải liên quan đến Lục Diêu không?”

Thần Mẫu gật đầu, đưa mắt nhìn về phía ngôi miếu.

“Mười ba năm trước, mẹ của con bé một mình lạc vào rừng khi đang lâm bồn. Tiểu thần cảm thấy thương xót nên đã dùng chút pháp lực còn sót lại chỉ dẫn nàng ta đến miếu, rồi sinh ra con bé ở đây. Cũng không biết tại sao nàng lại lâm vào tình cảnh thân cô thế cô như vậy. Mỗi lần Lục Diêu nhắc đến cha là liền nổi điên, đến năm năm trước thì bỏ lại Lục Diêu mà đi mất không rõ là còn sống hay đã chết.”

Lưu Vân bấm đốt ngón tay tính nhẩm.

“Năm năm trước là năm Đinh Hợi, đoán chừng nàng ta hai mươi mốt tuổi, tức năm sinh là năm Bính Dần…”

Quẻ này không đủ thông tin, Lưu Vân chỉ tính được mơ hồ nàng ta đang ở hướng nam, không biết là còn sống hay không nữa. Thần Mẫu nói tiếp.

“Cũng từ đó Lục Diêu thường đi ăn trộm đồ trong huyện thành, có lần bị người ta đuổi đánh đến toàn thân đầy thương tích. Nhưng con bé rất hiểu chuyện. Mỗi khi lấy được gì lại dâng lên mời tiểu thần dùng trước, sau đó mới ăn. Cũng nhờ hương hỏa ít ỏi của con bé mà tiểu thần mới có thể hiện thân như thế này.”

“Người đây làm muốn ta chăm lo cho Lục Diêu sao?”

Thần Mẫu quỳ xuống dập đầu với Lưu Vân, cầu xin.

“Tiên trưởng, mong ngài rộng lòng từ bi đưa Lục Diêu đi khỏi nơi này.”

Lưu Vân ngẩng đầu nhìn mây đen mãi không tan, nhẹ phất tay. Một trận gió lớn từ xa kéo đến, đẩy mây đen đi nơi khác, cơn mưa ở nơi này cũng tạnh dần. Rồi hắn nói.

“Ta không thể đồng ý được. Lục Diêu tự có phúc báo của mình, mà hoàn toàn không liên quan đến ta. Chờ thời cơ đến, Lục Diêu tự khắc thoát khỏi khổ ải nơi này, còn có thể vươn mình rất cao. Còn về Thần Mẫu người, cứ làm việc cần làm là được.”

Lưu Vân quay người trở lại hiên trước miếu, tìm một chỗ bằng phẳng phủi sạch bụi rồi ngồi xếp ở đó.

Bên trong miếu, Bạch Nguyệt Quân lau người giúp cho Lục Diêu, nhìn rõ từng vết sẹo trên thân thể hơi gầy của nàng. Cũng nghe thấy cuộc trò chuyện của Lưu Vân và Thần Mẫu ngoài kia. Nghĩ lại, Lục Diêu cũng gần bằng tuổi với Tưởng Du Nhi, vậy mà phải chịu không ít khổ cực rồi.

Trong lòng Bạch Nguyệt Quân vì vậy sinh ra cảm giác thương cảm với Lục Diêu. Nhưng cũng như Lưu Vân đã bói, phúc báo to lớn của Lục Diêu không liên quan đến hai người, nếu tùy tiện xen vào e là sẽ làm hỏng đại sự.

Bạch Nguyệt Quân không nói cũng không hỏi, chỉ ân cần giúp Lục Diệu lau sạch người, chải tóc, rồi còn lấy ra một bộ y phục sạch sẽ cho Lục Diêu mặc. Xong chuyện, nàng ngồi sang một bên nhắm mắt nhập định.

Lục Diêu lần đầu ăn mặc như thế này, có chút khó chịu. Nhìn sang Bạch Nguyệt Quân, thấy nàng đã nhắm mắt thì cũng không hỏi gì. Với tay lấy túi bánh bao bị ẩm ăn ngấu nghiếng, suy nghĩ một lúc thì đưa cho Bạch Nguyệt Quân một cái, hỏi.

“Ngươi có muốn ăn không? Không ăn thì ta ăn một mình vậy.”

Ăn xong thì trời cũng đã tối, Lục Diêu liền nằm lăn ra ngủ. Bỗng có tiếng sói tru truyền đến khi nàng mơ ngủ nằm co người sát vào Bạch Nguyệt Quân. Bạch Nguyệt Quân khẽ mở mắt, xoa đầu Lục Diêu giúp nàng có thể yên giấc. Có lẽ vùng này thường có chó sói đi săn, nên Lục Diêu mới có phản ứng như thế này khi ngủ.

Nàng hướng mắt nhìn ra ngoài cửa, thấy Lưu Vân đang ngồi xếp ở đấy, mắt nhìn đăm đăm vào trong màn đêm tĩnh mịch. Trong mắt hắn có vô số đôi mắt sắc bén phản chiếu ảnh sáng từ trong miếu. Hắn liền “suỵt” nhẹ một cái, những đôi mắt đó lập tức tản ra lẩn vào trong rừng.

Sáng hôm sau, Lục Diêu bị mùi thơm thịt nướng làm cho tỉnh giấc. Nàng nhìn quanh chỉ thấy có một con thỏ nướng được gác trên lửa, còn Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân dường như đã rời đi từ lâu.

Lục Diêu e dè cầm con thỏ lên, xé một mảnh nhỏ cho vào miệng. Thịt thỏ nướng vừa miệng vẫn còn mọng nước mà không bị khô, thật là món ăn ngón nhất mà nàng từng ăn qua. Nàng liền mang đến đặt con thỏ lên hương án, rồi chắp tay vái lạy Thần Mẫu. Chờ thêm một lúc mới bắt đầu tận hưởng bữa ăn ngon lành hiếm có này.

Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân tiếp tục đi về phía đông. Trên đường đi gặp được vài nhân sĩ giang hồ, được nghe kể về tình hình của giới võ lâm Đại Triệu, lại nghe nói vài tháng tới các anh hùng hào kiệt trên khắp Đại Triệu sẽ tụ họp tại Giang Nam thì trong lòng hào hứng, liền chuyển hướng đi xuống phía nam.

Đến nửa tháng sau đã đi đến Bách Thiên Phủ, cách Giang Nam một tháng đi đường nữa. Cả hai ghé lại nghỉ ngơi ở chỗ này, cũng như dạo chơi vài ngày. Nhân cơ hội này, Lưu Vân và Lưu Thanh đổi chỗ cho nhau vì nghe nói nơi này có vài y quán rất có tiếng, có thể sẽ có mấy dược liệu quý mà Lưu Thanh cần.

Mất một buổi sáng Lưu Thanh mới mua đủ, dù cho có hơi đắt như vẫn đáng với từng đồng tiền hắn bỏ ra. Về đến quán trọ, Lưu Thanh thấy một trận huyên náo bèn hỏi thử.

“Tiểu ca này, có chuyện gì thế?”

Một người ôm đao đứng xem đáp.

“Là một nữ hiệp đang đấu tửu với mấy cao thủ. Chỉ mới bắt đầu thôi. Huynh đài có muốn đặt cược không?”

Y chỉ sang cái bàn gần đó, trên bàn đặt đầy bạc vun xâu tiền. Lưu Thanh cố gắng ngó nghiêng xem thử đó là ai, lập tức hoảng hồn khi thấy đó chính là Bạch Nguyệt Quân, tay cầm vò rượu hơn mười đấu nghiêng đổ vào miệng mà uống ừng ực.

“Kia là đại tẩu của ta mà! Mấy người dám đặt cược đại tẩu của ta đấu tửu sao?”

Mấy người đứng quanh hắn nghe vậy thì quay lại nhìn hắn nói.

"Ngươi nói nhiều, có đặt không?”

Lưu Thanh liền lấy ra túi bạc nặng trịch của mình đặt lên bàn.

“Tất nhiên là có! Ta đặt một ăn một trăm!”

Nghe đám đông hò hét, Bạch Nguyệt Quân càng uống càng nhanh, chẳng mấy chốc dưới chân đã chất đầy vò rượu rỗng. Vậy mà sắc mặt của nàng không có gì thay đổi, dù là ửng đỏ cũng không. Ngược lại, mấy vị đại hiệp cường tráng phía đối diện toàn thân đỏ ửng, dáng đứng xiêu vẹo. Có người vừa hớp ngụm đầu tiên của vò thứ mười thì lập tức ngã gục xuống đất.

Bạch Nguyệt Quân thấy vậy thì bật cười, uống hết vò rượu thứ hai mươi lăm của bản thân rồi lau miệng hất cằm hỏi.

“Thế nào, còn muốn uống nữa hay không?”

Mấy vị đại hiệp vẫn giữ được chút tỉnh táo bên kia giơ tay xin hàng, liền được đồng bạn đi đến dìu đi. Người xung quanh thấy Bạch Nguyệt Quân uống nhiều như vậy mà vẫn còn đứng vẫn thì quay sang thầm tán thưởng với người bên cạnh.

“Tửu lượng của vị nữ hiệp này lại khỏe đến như vậy. Uống rượu mà như uống nước lã vậy.”

“Phải đấy, hai lượng bạc của ta đi toi rồi.”

Lưu Thanh bên này ôm vào người một đống bạc, một phần là do hắn đặt một ăn trăm, phần còn lại là do ai ai cũng nghi ngờ nữ hiệp lạ mặt kia nên chẳng có ai đặt cho nàng cả.

Bạch Nguyệt Quân bước đến lấy ra mấy túi tiền ném cho tiểu nhị đang dọn dẹp, nói.

“Đây là tiền rượu, phần dư ngươi cứ giữ lấy.”

“Ai nha! Đa tạ nữ hiệp! Đa tạ nữ hiệp!”

Rồi nàng quay sang nói với Lưu Thanh đang đếm bạc.

“Đệ đếm xong thì giữ bạc cho kỹ, nếu không đại ca của đệ sẽ mắng đấy.”

“Dạ đại tẩu!”

Nói xong, nàng quay người vui vẻ cầm kiếm đi ra khỏi quán trọ.

Trong nhưng cuộc vui như thế này, có kẻ vui cũng có kẻ không vui. Vài kẻ thua cược chờ khi Bạch Nguyệt Quan rời khỏi, hiên ngang bước đến bàn mà Lưu Thanh đang ngồi đếm bạc. Bọn hắn thấy Lưu Thanh gầy gò như vậy, nghĩ hắn chỉ là tên thư sinh trói gà không chặt, không nói không rằng đưa tay lấy bạc.

Nghĩ là có thể dễ dàng, nhưng chỉ trong chớp mắt Lưu Thanh đã rút đao ở hông đối phương kề vào cổ hắn. Lưu Thanh nói giọng nhàn nhạt.

“Mau biến đi nơi khác!”

Hai kẻ đứng cạnh thấy đồng bạn như vậy, liền rút đao xông lên chém đến. Lưu Thanh bèn lùi lại tránh đi. Nhân lúc này, bọn chúng muốn cướp bạc, liền bị Lưu Thanh đá chiếc ghế dài trượt đến đánh ngã một tên ở giữa, sau đó trượt người qua mặt bàn hốt hết bạc vào trong áo, rồi xoay người tung song cước vào hai tên còn lại.

Lưu Thanh ném thanh đao rồi phủi tay định đi lên phòng thì có một chén rượu bay đến, được hắn nhẹ nhàng đưa tay hãm lực rồi chụp lấy. Rượu trong chén lắc lư muốn đổ ra ngoài, được Lưu Thanh cẩn thận nghiêng chén hứng lấy. Hắn liền nhìn vào trong góc, thấy có một nam tử trẻ tuổi tóc búi gọn, thân mặc thanh sam đang phe phẩy cái quạt giấy. Bên cạnh còn có hai nam tử cường tráng đứng hai bên.

Y chắp tay với Lưu Thanh nói.

“Các hạ có thân thủ rất khá. Vậy mà tại hạ cứ tưởng chỉ là một thư sinh bình thường đi theo nữ hiệp kia thôi ấy chứ.”

“Các hạ thì có khác gì ta?”

Dứt lời, Lưu Thanh ném trả chén rượu về phía nam tử thanh sam. Bị đáp trả bất ngờ là vậy, y đưa quạt đến đón lấy chén rượu, nghĩ là có thể nhẹ nhàng hóa giải lực đạo thế nhưng chén chạm quạt khiến nó bị cong đến sắp gãy, y bèn xoay quạt thu tay để hãm lại một phần lực, làm tay cho tay phải của y nóng ran, run rẩy không kiềm chế được.

Một người đứng phía sau y bước lên nói.

“Công tử ta có ý mời rượu ngươi, đây là cách ngươi đáp lễ sao?”

“Y mời như thế nào ta trả như thế ấy, có gì mà không phải?”

“Ngươi…”

Nam tử mặc thanh sam đưa tay ngăn lại, y đứng dậy lần nữa chắp tay.

“Tại hạ Đàm Trùng Lương, được người giang hồ gọi là Ngọc Diện Thư Sinh.”

Lưu Thanh liếc mắt nhìn y từ đầu đến chân, bề ngoài chừng hai mươi mấy tuổi nhưng nội lực toát ra từ y lại vô cùng cường hãn, so với mấy người cùng tuổi thì e là bọn họ chỉ có thể ngước mắt nhìn y mà thôi.

Nhưng đứng trước mặt Lưu Thanh thì Đàm Trùng Lương này chỉ như đứa trẻ đứng cạnh lão già, nếu so sánh thì lại quá khập khiễng. Hắn cũng không muốn dính líu chuyện thị phi, bèn chắp tay đáp lễ.

“Tại hạ họ Lưu, người huyện Hoàng Lăng, người quen biết gọi thường gọi là Lưu đại phu.”

“Ồ, thì ra các hạ là đại phu sao? Hân hạnh, hân hạnh. Không biết các hạ có muốn ngồi xuống đây uống với ta vài chén không?”

Lưu Thanh nhàn nhạt đáp.

“Ngọc Diện Công Tử thứ lỗi cho ta không uống rượu. Ta còn có việc, xin cáo từ.”

Đề xuất Đô Thị: Siêu Phẩm Vu Sư
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

3 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.