Chương 99: Hà cớ gì mà không nhận.
Trái với Bạch Nguyệt Quân ung dung, Lưu Vân tuy có hơi bối rối nhưng đã lẫy lại vẻ điềm tĩnh, Long Quân Tề Huy chẳng cảm thấy dễ chịu gì với hai vị khách này.
Nhớ lại khi còn nhỏ nghe phụ thân của mình kể, Bạch Nguyệt Quân đã ghé qua Đông Hải Long Cung, nói là tìm người. Cuối cùng giao đấu với phụ thân y cũng là Chân Long vào lúc đó, cùng với mấy trăm Giao Long và mấy ngàn thủy binh, vậy mà chẳng làm được gì nàng, còn bị nàng cướp đi mấy món bảo vật. Đến khi Tề Huy lớn hơn một chút mới gặp mặt trực tiếp Bạch Nguyệt Quân, cũng may lần này nàng chỉ ghé thăm chứ không gây sự.
Thời khắc này lần nữa gặp lại, bên cạnh lại có vị cao nhân không rõ danh tính, đạo hạnh nông sâu không thấu, không biết là yêu tu tiên giống Bạch Nguyệt Quân hay không?
Tề Huy gượng gạo cất tiếng hỏi.
“Lưu tiên sinh, xin hỏi ngài là người nơi nào? Cơ duyên nào lại gặp được Bạch tiên tử vậy?”
“Lưu mỗ, có thể xem là người Đại Triệu. Trước giờ vẫn ẩn cư tại nhân gian, sau khi chăm lo cho đám tiểu bối thì trong nảy sinh cảm giác muốn chăm sóc bản thân, nên mới cùng Nguyệt Quân đi ngao du. Còn về cơ duyên gặp được nàng ấy, thật sự không tiện nói ra. Mong Long Quân thông cảm.”
“Tiên sinh của gọi ta là Tề Huy là được.”
Lưu Vân mỉm cười không đáp, nhấp một ngụm trà, suy nghĩ cách đổi chủ đề. Chợt nhớ đến nguyên do tìm đến đây, liền hỏi.
“Long Quân đặt thủy phủ ở đây, hẳn là một trong hai Giao Long trong tích xưa, có phải vậy không?”
Tề Huy bật cười, đáp.
“Đúng thật là ta, vậy mà có thể lại lọt vào mắt của tiên sinh. Hổ thẹn, hổ thẹn! Năm đó ta cùng Giang Thần sông Thịnh Dương hiện tại tiến vào nội thủy Đại Triệu tìm nơi tu luyện, vô tình nghe đến danh của ân sư, bèn tìm đến xem thử. Thấy ân sư là người quan tâm đến thiên hạ dân sinh, lại là đại nho đương thời nên đã theo ân sư học tập. Sau mới quyết định ở lại Đại Triệu hành vân bố vũ, tạo mưa cho chúng sinh.”
Lưu Vân nghe xong thì vuốt cằm, bình thường nếu không có Giang Thần ban mưa thì trời cũng sẽ mưa mà thôi. Nhưng như thế thì sẽ do thời tiết tự quyết định, nếu có Giang Thần như hiện tại thì sẽ có mưa thuận gió hòa, ít khi có hạn hán, thiên tai hơn. Làm việc như thế nào, có thể hưởng là không biết bao nhiêu hương hỏa, công đức.
Thế nhưng nếu người dân trong vùng được Giang Thần này tắc trách làm hại đến người dân trong vùng thì sẽ ảnh hưởng không ít đến căn cơ tu hành, nặng hơn còn mất luôn cả thần vị. Có điều Giang Thần kia cũng là một Chân Long, tu hành không quá dựa dẫm vào thần đạo, nên cũng sẽ không bị ảnh hưởng quá sâu.
Tuy vậy, việc hai Chân Long cao ngạo chấp nhận gánh vác rủi ro đó trên người mà giúp mưa thuận gió hòa cho cả một đất nước, chứng tỏ tâm tính của cả hai không hẳn là khó làm thân.
Lưu Vân cẩn thận quan sát Tề Huy trước mắt, không thấy trên người y có bao nhiêu hương hỏa, có lẽ y chỉ giúp đỡ cho vị Giang Thần sông Thịnh Dương mà thôi. Hắn chắp tay với Tề Huy, nói.
“Hai vị có thể giúp cho Đại Triệu mưa thuận gió hòa, phần công đức lớn như thế này, sao phải tự hổ thẹn chứ? Thiên đạo cũng đã công nhận thần vị Giang Thần của vị Chân Long kia cũng chính là công nhận công sức của hai vị rồi.”
Tề Huy xua tay.
“Tiên sinh quá khen rồi.”
Đúng lúc cả hai bắt đầu có thiện cảm với đối phương, bên ngoài truyền vào tin báo.
“Bẩm Long Quân, trên bờ sông phía trên cửa động có rất nhiều người tụ tập, còn có người lặn xuống nước. Hình như là đang tìm người nhảy sông.”
Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân nghe vậy thì bốn mắt nhìn nhau, liền cùng Tề Huy đi xem thử.
Lúc này trên bờ sông rất náo nhiệt, chủ yếu là người dân đến hóng chuyện, còn có quan sai đến điều tra, trong nhóm đó có cả Tống Vân Chi. Nghe tin có người nhảy sông, y lập tức dừng việc tìm Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân mà mang theo người đến đây xem thử.
Dưới sông có mấy nam tử cường tráng giỏi bơi lội lặn xuống tìm kiếm, phía trên cũng có mấy chiếc thuyền ô bồng chèo xuôi dòng. Thế mà đã lâu rồi nhưng chẳng tìm thấy gì cả.
Tống Vân Chi tìm đến người hô hoán hỏi thăm.
“Ngươi có thấy rõ hai người đó trông như thế nào không?”
“Lúc đó ta đánh xe đi ngang, nhìn thấy hai người, một nam một nữ đứng bên bờ nhìn chằm chằm xuống nước. Ta vừa quay đi một lúc là đã chẳng thấy người đâu, chỉ nghe tiếng động như có vật nặng rơi xuống nước thôi. Còn về hình dạng của hai người thì ta không nhìn rõ.”
Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân cùng Tề Huy đứng ở rìa đám đông nghe vậy thì cảm thấy có chút buồn cười, vậy mà lại gây náo động đến mức này. Thấy cũng chẳng thể để chuyện này tiếp tục như vậy được, cả hai đành phải ra mặt để chấm dứt chuyện này lại.
Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân để lại Tề Huy ở lại rồi lách vào trong đám đông, trong thoáng chốc đã đến bên cạnh Tống Vân Chi và người đánh xe nhân chứng, khiến cả hai giật mình. Tống Vân Chi hô lên.
“Tiên sinh! Phu nhân! Sao hai vị lại ở đây? Ấy không phải… Hai vị đây rồi.”
Lưu Vân nhẹ nhàng giải thích thay cho Bạch Nguyệt Quân vẫn còn đang che miệng cười.
“Tống đại hiệp. Không, Tống đại nhân, hai người chúng ta chính là người bị nhìn nhầm là đã nhảy sông kia.”
Lời này của Lưu Vân làm tất cả mọi người kinh ngạc. Rất nhanh, nhân lực được huy động để tìm kiếm đã được thu lại, đám đông cũng được giải tán. Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân thì bị Tống Vân Chi đưa về huyện nha. Trên đường, y giải thích sơ qua chuyện mình cần tìm cả hai. Tề Huy thấy vậy chỉ đành trở về thủy phủ, chờ kia cả hai xong chuyện sẽ lại đến tìm y.
Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân được đưa đến tiền sảnh của huyện nha, tại đây cả hai gặp lại người quen cũ, chính là Tư Phong Hành gặp hồi năm ngoái, vậy mà bây giờ đã là Bát Phủ Tuần Án.
Tư Phong Hành cũng khá bất ngờ khi gặp Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân, liền hỏi Tống Vân Chi.
“Đây là hai nhân chứng đây sao?”
“Đúng vậy, đại nhân.”
Nghe lời nói có lẽ y không có chút ấn tượng nào với hai người. Cũng phải, lần ở Hứa phủ Lưu Vân chỉ ngồi trò chuyện cùng Trịnh Văn Cẩn, còn Bạch Nguyệt Quân thì ngồi phía sau bình phong uống rượu. Cả hai đều không lên tiếng, tham gia vào cuộc đấu thi phú của mấy công tử thư sinh, y không có ấn tượng gì cũng là điều dễ hiểu.
Trái với Tư Phong Hành, Lưu Vân càng bất ngờ hơn với Tống Vân Chi. Chỉ mới có một thời gian không gặp vậy mà y lại làm quan. Nghe hỏi thì Tống Vân Chi gãi đầu, kể lại là gặp được Tư Phong Hành trên đường đi thi nên đồng hành cùng y, đến khi y đỗ trạng nguyên mới biết Tống Vân Chi từng làm Chỉ huy sứ Cấm vệ quân nên đã tấu với Hoàng đế, xin phong Tống Vân Chi làm thị vệ của mình.
Lưu Vân cảm thán.
“Xem ra Tống đại nhân đã trở lại làm Tống đại nhân rồi. Lưu mỗ thấy Tri Huyện rất cung kính với ngài, ngài làm quan mấy phẩm vậy?”
“Thưa tiên sinh, là Tứ phẩm.”
Tư Phong Hành kinh ngạc.
“Các vị là người quen à?”
“Không dám giấu đại nhân, tiên sinh và phu nhân có thể xem là trưởng bối của thuộc hạ. Khi nghe mô tả của Lục Diêu, thuộc hạ lập tức nhận ra, nên mới tức tốc đi tìm.”
Lưu Vân đưa mắt nhìn Tư Phong Hành, tuổi tác không sai biệt với Tống Vân Chi là bao nhiêu, có thể đỗ trạng nguyên, lại được Hoàng đế trọng dụng, xem ra y thật sự có tài. Hạo nhiên chính khí toát ra từ thân y cũng đã lớn mạnh so với lần gặp trước khá nhiều.
Lưu Vân khẽ gật gù, mừng vì người tài đi đứng đường.
Đêm đó cả hai nghỉ lại huyện nha. Đến hôm sau thì lên công đường làm chứng cho Lục Diêu. Xong chuyện cả hai không nán lại lâu, Tống Vân Chi cũng không giữ lại vì còn nhiều việc chính sự cần làm, bèn cho người tiễn nhưng Lưu Vân đã từ chối ngay. Cả hai trở về khách điếm, sau đó lại đi thăm thú trong huyện thành, năm ngày sau mới tiếp tục lên đường.
Xuôi về phía đông nam một đoạn không xa, bất chợt gặp cơn mưa rào, tình cờ gặp được một cái miếu bỏ hoang nơi rừng núi, cả hai liền ghé vào trú mưa.
Lưu Vân nhìn quanh, tường vách và mái ngói có vài chỗ đã không còn nguyên vẹn, nhưng vẫn có thể che mưa chắn gió. Hắn tìm đến một chỗ rộng rãi để nhóm lửa. Bạch Nguyệt Quân thì vẫn đứng ở cửa vào, đưa mắt nhìn về phía hương án.
Trong miếu đổ nát lộn xộn, thế mà tượng thần và lư hương vẫn còn nguyên vẹn, như vẫn có người lau dọn thắp hương vậy. Nhìn kỹ một chút, tượng thần này trông giống như một lão bà phúc hậu, tay phải bế một đứa trẻ, tay trái cầm ngọc như ý.
Bạch Nguyệt Quân nhìn hồi lâu, sắc mặt hờ hững nhưng có vẻ gì đó rất khó tả. Sau đó quay lưng đi đến chỗ Lưu Vân đang nhóm lửa.
Nhìn lộn xộn là thế nhưng chỗ Lưu Vân đang ngồi là một đống rơm được trải đều, đống lửa mà hắn vừa nhóm cũng ngay chỗ tàn tro có vài mẫu củi cháy chưa hết, như thể nơi này có người ở vậy. Nhưng Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân không nói gì, khi nàng ngồi xuống bên cạnh, hắn liền giúp nàng lau khô tóc.
Ngoài trời mưa mãi không dứt, mây đen âm u mịt mù. Trong miếu cũng tối mù, duy chỉ có nơi Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đang ngồi là được thắp sáng.
Qua một thời gian rất lâu, đầu của Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân khẽ động, nhìn về phía cửa. Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân tiến nhanh về phía này, lại xen lẫn tiếng thở hồng hộc, sau đó là tiếng nói.
“Trời cứ mưa mãi thế! Ướt hết người ta rồi! Ấy, trong miếu có người sao?”
Một cái đầu chầm chậm đưa vào, hướng về phía ánh lửa, liền kêu to.
“Là hai người!”
Người đến là Lục Diêu, tay ôm túi bánh bao đầy ấp đã hơi bị ướt nước mưa. Nàng ta tiến vào, vui vẻ nói.
“Ta tưởng hai người đã đi rồi?”
Bạch Nguyệt Quân đáp.
“Chúng ta đang đi thì gặp mưa, nên mới vào đây để tránh. Tại sao ngươi lại đến nơi này?”
Ngôi miếu hoang này cách huyện thành Long Đàm đến gần nửa ngày đường. Không có lý do gì để Lục Diêu chạy đến đây cả, trừ phi…
“Ta sống ở đây. Sao, bất ngờ lắm à?”
Bạch Nguyệt Quân lắc đầu, nhìn Lục Diêu ướt như chuột lột mà giục.
“Ngươi mau hong khô người, nếu không sẽ bị nhiễm lạnh đấy!”
Lưu Vân biết ý, đứng dậy đi ra ngoài, để Bạch Nguyệt Quân lại giúp Lục Diêu lau người hong khô y phục. Lưu Vân có hơi tò mò, cất tiếng hỏi vọng vào trong.
“Nếu ta không nhầm thì ngươi được Hoàng nhị gia đền bù hơn năm lượng bạc, sau đó lại được Bát Phủ Tuần Án đại nhân tìm cho một nhà chăm sóc. Sao chỉ mới có vài ngày đã như thế này rồi?”
Lục Diêu mắng ra.
“Ngươi thì biết gì chứ! Nhận được năm lượng bạc thì ta cũng bị đánh mười mấy trượng. Còn cái nhà kia thì có gì tốt chứ! Ban đầu còn tươi cười nhận tiền của Tuần Án đại nhân, sau đó liền chửi mắng ta, bắt ta ngủ ở phòng chứa củi, chăm sóc ta chỗ nào chứ!”
Lưu Vân bật cười.
“Ngươi bị đánh là do người trộm tiền. So với chuyện nhận bạc đền bù thì có gì liên quan nhau. Hà cớ gì mà không nhận?”
Chưa kịp nghe Lục Diêu đáp thì trước mặt Lưu Vân hiện ra một làn khói hương mờ ảo, tạo thành thân ảnh của một lão bà, trông có tuổi nhưng mắt sáng ngời lưng thẳng tắp, ra hiệu cho Lưu Vân đi sang bên cạnh miếu. Lưu Vân khẽ gật đầu, lặng lẽ bước đi mà không tạo ra động tĩnh.
Đề xuất Tiên Hiệp: Nhất Thế Độc Tôn
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.