Chương 101: Uống rượu gặp bạn hiền.
Đàm Trùng Lương vội đi đến ngăn lại.
“Lưu đại phu chớ vội. Nhìn các hạ giống như lần đầu đến Bách Thiên Phủ, hay là để ta dẫn đường cho các hạ?”
Lưu Thanh liền hừ lạnh một tiếng.
“Ta có miệng, có chân, tự mình đi được. Không dám liền phiền đến công tử.”
Dứt lời, Lưu Thanh nhanh chân bước đi khỏi quán trọ. Qua mấy hơi thở là chẳng thấy bóng dáng của hắn trên phố nữa. Đàm Trùng Lương có vận công dùng hết sức để đuổi theo cũng chẳng thể bắt kịp, chỉ đành dừng lại để thở, đưa quạt lên gãi gãi đầu. Trong bụng thầm nghĩ người này thật kỳ lạ, khí huyết của hắn chẳng khác gì người thường không bao giờ luyện võ, thế mà nội lực lại thâm hậu đến nhường này, lại thêm tính cách thất thường của hắn nữa. Trước đó dạ dạ, vâng vâng với nữ hiệp mà hắn gọi là đại tẩu, sau lại lên tiếng mắng kẻ gian manh, rồi lại nói năng nửa giữ lễ nửa chán ghét với mình.
Đàm Trùng Lương bất giác bật cười, cho là gặp một người thú vị. Y mở quạt, phe phẩy khiến tóc mái tung bay rồi thong thả đi trên phố. Hai thuộc hạ của y lúc này mới đuổi kịp, hỏi.
“Công tử không đuổi kịp hắn ta sao?”
“Người này võ công cao cường đấy chứ. Có hắn giúp sức, bá nghiệp của công tử chắc thành rồi.”
Đàm Trùng Lương hơi híp mắt, dáng vẻ có thêm mấy phần tiêu sái. Y nâng tay xếp quạt, giọng điệu nhàn tản.
“Nhân tài như mây trên trời. Người như hắn, ta chẳng dám mong cầu, chỉ mong gặp được thiên thời địa lợi, có duyên gặp lại, há chẳng phải là phúc phần rồi sao?”
Y ngừng lại, quay người nhìn thuộc hạ. Ánh mắt như thể đang soi vào tâm can của từng người.
“Thứ ta mong cầu chưa từng là một người, mà là chí lớn được người phò trợ. Anh hùng hào kiệt ai chẳng nói ta là người ôn hòa, tự tại nhưng đường mà ta đang đi lại chẳng thứ mà người khác có thể tưởng tượng được. Ai! Chí lớn bao năm chưa thuận thế, ngẩng đầu trông nguyệt thẹn trời xanh.”
Đàm Trùng Lương thở dài, ngâm hai câu thơ rồi quay người sải bước, dáng vẻ vẫn tiêu sái như vậy khiến cho Lưu Thanh đang ngồi trên mái nhà gần đó nheo mắt nhìn theo.
Hắn không ngờ người như tên họ Đàm này lại có mưu đồ lớn đến như vậy, thầm hỏi Lưu Vân trong thức hải. Lưu Vân đáp.
‘Người này có chí lớn nhưng tài vẫn chưa đủ. Dù cho có tạo ra sóng gió trong Đại Triệu thì cũng chỉ làm bậc thang cho kẻ khác đạp lên mà thôi.’
Vân Thanh Tử cũng tiếp lời.
‘Quả thật trên người y có một chút dấu vết của Tử Vi chi khí, nhưng xem ra cái long ỷ trong hoàng cung kia không có duyên với y đâu.’
Lúc này Lưu Vân trở lại điều khiển cơ thể. Hắn ngước mặt nhìn trời, vậy mà thấy khí số của hoàng triều Đại Triệu đã sắp tận, trong lòng có nảy sinh chút thương cảm. Hắn đã từng thấy nhiều triều đại sụp đổ, có triều đại từng tiêu vong trong chính tay của hắn. Vậy nên hắn có thể hiểu sự bất lực của người giữ ngôi Cửu Ngũ Chí Tôn là như thế nào.
Sớm thôi, sẽ có một Chân Mệnh Thiên Tử khác được khai sinh. Nhưng đó là ai, và ở đâu Lưu Vân chẳng mấy quan tâm. Vì chuyện này sẽ do người khác tiếp quản, hiển nhiên sẽ không phải là chuyện của hắn, cần gì phải để tâm cho nặng đầu.
Lưu Vân nhẹ nhàng đáp xuống đất, đi về hướng nhà trọ. Vừa đi, hắn vừa khẽ ngâm.
“Thịnh hưng biết được bao đời,
Suy vong kéo đến biết ngờ làm sao?
Dẫu rằng mạnh lớn nhường nào,
Đến khi biến mất mấy ai tận tường.”
Mấy ngày sau, khi cả hai đã trải nghiệm đủ thì tiếp tục lên đường tiến về Giang Nam. Qua thêm một tháng liền đến nơi.
Giang Nam là vùng đồng bằng rộng lớn, có con sông chảy từ tận phía tây bắc ngang nơi đây rồi chảy ra biển lớn. Khí hậu của Giang Nam cũng khá với huyện Hoài An vào cùng thời điểm. Lúc này vừa hay đã vào tháng bảy, khí trời ôi bức, so với cái nóng của huyện Hoài An vào hè thì có phần dễ chịu hơn đôi chút.
Đi trong địa phận Giang Nam thời điểm này, đâu đâu cũng gặp được võ giả. Ai ai cũng khí huyết tràn trề, làm cho Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân, vốn chẳng để lộ gì ra ngoài trông không khác mấy cậu ấm thế gia trốn nhà đi dạo chơi chút nào. Dù cho vẻ ngoài Lưu Vân lúc này đã ngoài ba mươi tuổi.
Hai người tìm đến một khách điếm nhỏ trên đường để nghỉ chân, cũng để hỏi thăm vài chuyện.
Sau khi đã sắp xếp xong phòng ốc, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân cùng xuống tầng trệt để ăn uống. Vừa ngồi vào bàn, Bạch Nguyệt Quân liền gọi.
“Tiểu nhị, lấy cho ta mười cân thịt, mười cân rượu. Lấy loại hảo hạng nhất cho ta!”
Tiểu nhị cất tiếng dạ, rồi đi vào bếp chuẩn bị bưng đồ lên. Một vị đại hiệp ngồi gần đó thấy hai người thân gầy mặt trắng mà gọi nhiều như vậy thì lấy làm thú vị. Đợi khi tiểu nhị mang lên rượu thịt thì nói.
“Lấy thêm mười cân thịt, mười cân rượu nữa. Bàn của họ tính cho ta.”
Lưu Vân khẽ cười, còn Bạch Nguyệt Quân thì chắp tay nói.
“Nếu huynh đài muốn cùng chúng ta uống rượu thì cứ đến ngồi cùng. Nhưng tiền thì chúng ta không thiếu, không cần huynh đài phải bận tâm.”
Y bật cười, cầm kiếm sang bàn của cả hai, chắp tay tự giới thiệu.
“Tại hạ họ Nhạc, tên Lang Phong.”
Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân cùng chắp tay đáp lễ.
“Ta họ Bạch, tên Nguyệt Quân. Hân hạnh được gặp Nhạc đại hiệp.”
“Tại hạ Lưu Vân. Hân hạnh.”
Sau màn giới thiệu, cả ba cùng ăn uống nói chuyện rôm rả. Chợt Nhạc Lang Phong thấy Bạch Nguyệt Quân là nữ tử mà lại uống rượu không khác gì uống nước lã. Còn Lưu Vân thì lại không uống, mà uống thứ nước gì đó từ trong bình hồ lô mang bên người. Tò mò, y bèn hỏi.
“Lưu huynh, nơi đây có rượu ngon huynh không uống, lại đi uống thứ gì kia?”
Lưu Vân cười đáp.
“Cũng chẳng phải gì đặc biệt. Chỉ là thứ trà rẻ tiền mua được ven đường mà thôi. Nhạc đại hiệp chớ nên để tâm. Còn vì sao Lưu mỗ không uống rượu, chẳng qua là vì thấy rượu không ngon. Lưu mỗ nói như vậy, Nhạc đại hiệp đừng lấy đó làm tức giận.”
Nhạc Lang Phong cười lớn, nâng chén rượu lên nói.
“Lưu huynh nói như thế khác gì Nhạc Lang Phong ta là người nhỏ nhen. Là rượu hay trà đều kính Lưu huynh một chén.”
Với tốc độ ăn uống của ba người, rượu thịt vơi đi rất nhanh. Chẳng mấy chốc đã phải thêm lên mười cân thịt, mười cân rượu nữa. Ăn cũng đã nhiều, uống cũng đã say, Nhạc Phong Lang bèn hỏi.
“Hai vị không giống người giang hồ, chẳng hay hai vị đến Giang Nam này là vì việc gì?”
Bạch Nguyệt Quân nhai nuốt miếng thịt lớn, uống cạn một chén rượu rồi đáp.
“Phu thê chúng ta lần đầu đi du ngoạn. Nghe tin sắp tới vùng Giang Nam có rất nhiều anh hùng hào kiệt tề tụ tổ chức Đại Hội Võ Lâm nên đã đến để góp vui.”
Nhạc Lang Phong nhướng mày.
“Hai vị là phu thê à?”
Lưu Vân đáp.
“Đúng vậy. Chúng ta đã chăm lo xong chuyện trong nhà nên cùng nhau đi du sơn ngoạn thủy tìm niềm vui. Để Nhạc đại hiệp cười chê rồi.”
“Ta không có ý đấy. Chỉ là thấy hai vị không lớn tuổi đến như vậy nên có chút bất ngờ mà thôi. Hai vị thật sự bao nhiêu tuổi thế?”
Quả thật, vẻ ngoài của Bạch Nguyệt Quân tuy có sắc sảo, già dặn nhưng lại rất trẻ trung. Còn Lưu Vân dù có tóc bạc nhưng gương mặt lại không có chút nết nhăn nào, trái lại lại rất mịn màn.
Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đưa mắt nhìn nhau. Nàng đáp.
“Lớn hơn Nhạc đại hiệp nghĩ đấy.”
Vốn tình hào sảng, lại gặp được hai người tương tri, Nhạc Lang Phong nói.
“Ha ha ha. Nhạc Lang Phong ta chỉ mới hai mươi bảy mà thôi. Nếu hai vị đã lớn tuổi hơn thì ta nên gọi huynh tỷ xưng tiểu đệ mới đúng lễ chứ!”
Thấy y có thiện ý như vậy, Bạch Nguyệt Quân nâng chén nói.
“Vậy thì, Nhạc tiểu đệ, tỷ kính đệ một chén.”
“Được! Bạch tỷ, tiểu đệ kính tỷ.”
Cả hai uống cạn chén, rồi cùng cười lớn, phong thái vô cùng sảng khoái. Nhạc Lang Phong cũng nâng chén với Lưu Vân thì hắn đưa tay ngăn lại, cười nói.
“Nhạc đại hiệp đã gọi Nguyệt Quân là tỷ, thì cứ gọi ta là huynh. Không cầu phải câu nệ tiểu tiết như vậy làm gì.”
“Được! Đại huynh, đại tỷ. Lần này tiểu đệ đến Giang Nam có thể gặp được hai người như huynh tỷ, quả là phúc phần của tiểu đệ. Sắp đến đệ cũng đến Đại Hội Võ Lâm được tổ chức trên núi Thất Thương, hay là chúng ta cùng đi. Huynh tỷ thấy thế nào?”
Bạch Nguyệt Quân phấn khích, vỗ mạnh vào lưng Lưu Vân ngồi bên cạnh khiến hắn suýt bị sặc, cười nói.
“Rất đúng ý ta! Chúng ta cùng nhau uống rượu hai ngày hai đêm, sau đó cùng lên đường!”
Nói là thế nhưng chỉ mới đến rạng sáng ngày hôm sau là Nhạc Lang Phong đã gục trên bàn, xung quanh chất đầy vò rượu rỗng. Thế mà Bạch Nguyệt Quân vẫn còn tỉnh táo lắm. Thấy tiểu đệ mới gặp đã say không uống được nữa thì gọi tiểu nhị đến tính tiền, còn bảo người mang Nhạc Lang Phong lên phòng để y nghỉ ngơi cho trọn.
Đợi đến khi y tỉnh lại thì cả ba cùng nhau hướng thẳng núi Thất Thương mà đi. Tầm mười ngày sau là đã đến chân núi. Tại đây có rất càng nhiều người hơn. Có vài đoàn người ăn mặc như một môn phái, cũng có người đi lẻ một mình. Đặc biệt trong đám người, Lưu Vân chú ý thấy được Đàm Trùng Lương.
Nhạc Lang Phong kể, núi Thất Thương này là địa bàn của một môn phái đạo gia, người trong phái đều là đạo sĩ. Vì xem thiên tượng, nhận thấy Đại Triệu sắp gặp họa nên đã gửi lời triệu gọi anh hùng hào kiệt trong thiên hạ đến tìm cách chống đỡ.
Nghe vậy Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân có chút bất ngờ. Có thể tính ra được chuyện này, dù là lờ mờ đi chăng nữa thì cũng có chút năng lực. Tuy vậy nếu đã kêu gọi nhân sĩ giang hồ thì hẳn không phải là tu sĩ tu tiên. Bạch Nguyệt Quân cũng khẳng định không biết có tiên môn nào ở núi Thất Thương trước đây cả.
Trên đỉnh núi lúc này đang gióng trống khua chiêng vô cùng náo nhiệt. Các nhân sĩ của các môn phái thì xếp thành đội ngũ, đứng thành hàng ngay ngắn. Còn mấy hiệp khách thì tùy tiện tìm một chỗ vừa ý mà yên vị. Có người ngồi trên tảng đá cao, có người ngồi trên cành cây mảnh.
Tất cả đều hướng mắt về phía các vị đạo trưởng, thân mặc đạo bào đang đứng trước cổng, ở trên treo tấm bảng đề bốn chữ “Hành Đạo Tiêu Dao”. Một người râu tóc đã bạc, trông giống như chưởng môn bước lên mấy bước, vận nội lực làm cho thanh âm phát ra vừa lớn vừa rõ từng chữ, giúp cho những người ở xa cũng có thể nghe thấy.
“Chư vị! Mọi người đều biết, sau khi Hoàng hậu qua đời, Hoàng thượng như điên như dại không còn để tâm đến chuyện triều chính, để loạn thần lộng hành. Mà hai nước Yên Đình phía nam cùng Phạt Nan phía bắc đang huy động binh mã, muốn xông vào đánh chiếm trung nguyên. Nay bần đạo gửi lời mời hết thảy anh hùng hào kiệt đến đây là để chọn ra một người có thể đảm nhận trọng trách, dẫn dắt nhân sĩ chống lại cường định, ổn định Đại Triệu, tạo phúc cho muôn dân.”
Mọi người bên dưới liền đồng thanh.
“Chống lại cường địch, tạo phúc muôn dân! Chống lại cường địch, tạo phúc muôn dân!”
Khi này ba người Lưu Vân, Nguyệt Quân và Lang Phong chọn một vách đá cao trống trải mà ngồi ở đó. Lưu Vân nghe vậy thì vuốt cằm suy nghĩ.
‘Chẳng lẽ là vì Nguyệt Quân khước từ chuyện Hoàng đế đưa Đào Nương về cung mà như vậy sao? Thế thì cũng quá lụy tình rồi. Còn có Yên Đình đang âm mưu điều gì? Chẳng lẽ là vì nha đầu Uyển Đình sao? Không có khả năng.’
Đề xuất Voz: Họ nhà em bị vong ám
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.