Chương 102: Loạn quần hùng tại núi Thất Thương.
Nếu hoàng triều Yên Đình muốn mượn cớ Đại Triệu làm mất Sở Uyển Đình vào tay tiên nhân thì còn có thể. Nhưng nếu là vì nàng mà nổ ra chiến loạn thì khả năng còn thấp hơn cả việc họ Đàm kia có thể ngồi vào long ỷ nữa.
Nhạc Lang Phong thấy Lưu Vân đăm chiêu thì cất tiếng hỏi.
“Đại huynh, huynh có ý định gì sao?”
Lưu Vân xua tay.
“Chuyện thiên hạ, để người trong thiên hạ tự lo lấy. Ta không có hơi sức đâu mà quản được.”
Bỗng từ phía sau truyền đến thanh âm.
“Huynh đài nói vậy là không đúng. Chẳng lẽ huynh không phải là người trong thiên hạ sao?”
Cả ba quay đầu nhìn về phía thanh âm, thấy có một người mặc đạo bào, lưng đeo giỏ tre. Có điều đạo bào này rất khác với mấy đạo sĩ dưới kia, có phần rách rưới. Hơn nữa quanh thân người này còn có mấy tầng pháp lực tỏa ra.
Lưu Vân cười đáp.
“Lưu mỗ vốn đã là người ngoài thế sự, cớ gì phải nhảy vào vũng bùn. Nhân quả từ cả một hoàng triều không phải là thứ mà một người có thể gánh nổi. Đạo hữu, ta nói đúng chứ?”
Y nghe vậy thì “a” một tiếng rồi vội vàng đi đến, mặt mày hớn hở hỏi.
“Thì ra là đồng đạo. Vậy mà ta không nhận ra! Tại hạ pháp danh Tử Hoằng, xuất sơn chưa được bao lâu, nay gặp được người đồng đạo, thật là mừng không thể tả!”
Bạch Nguyệt Quân thấy Tử Hoằng dáng vẻ ngây thơ, ăn nói không biết kiêng dè gì thì nhắc nhở.
“Tiểu đạo ngươi ăn nói cẩn thận! Không khéo sẽ rước họa vào người đấy!”
Nghe vậy Tử Hoằng liền che miệng nhìn quanh, rón rén đi đến gần ba người nói khẽ. Nhưng Lưu Vân đã nhanh tay ngăn lại, sau đó đẩy họ Nhạc ra xa một chút, lại thêm một tầng cấm chế ngăn âm xung quanh, rồi mới ra hiệu cho Tử Hoằng tiếp tục. Y hỏi.
“Hai đạo hữu đến từ tiên môn nào thế?”
Lưu Vân lắc đầu.
“Hai người chúng ta chẳng đến từ tiên môn nào cả. Chỉ tán tu ẩn cư nơi sơn dã thôi. Còn đạo hữu thì sao?”
“Ta là đệ tử của Cứu Khổ Độ Ách Chân Nhân, vâng lệnh thầy xuống núi phò tá Thiên tử.”
Bạch Nguyệt Quân nhíu mày.
“Độ Ách Chân Nhân? Chẳng lẽ là Côn Luân Tam Thánh sao?”
Tử Hoằng kịch liệt lắc đầu.
“Ta chưa từng nghe đến Côn Luân Tam Thánh nào cả. Sư phụ ta ở núi Mộc Tiền, không phải núi Côn Luân.”
Bạch Nguyệt Quân lại hỏi.
“Thế ngươi có biết Độ Kiếp Chân Nhân và Độ Nạn Chân Nhân không?”
“Tất nhiên là ta biết. Họ là sư bá và sư thúc của ta mà.”
Bạch Nguyệt Quân không khiêng nể gì, liền gõ vào đầu Tử Hoằng một cái.
“Tên ngốc này, ba người bọn họ chính là Côn Luân Tam Thánh đấy! Hai ngàn năm trước bọn họ vì lý do gì đó mà rời khỏi núi Côn Luân, đến ngàn năm trước Thanh Viễn Chân Nhân mới lập nên Côn Luân tiên môn như hiện tại.”
Chợt Lưu Vân nhớ ra một chuyện, bèn hỏi Tử Hoằng đang ôm cái đầu đau của mình.
“Tiểu hữu có biết đến danh của Dao Trì Thánh Nữ không?”
Tử Hoằng đáp.
“Người này thì ta biết. Dao Trì Thánh Nữ chính là Tổ sư gia của ta.”
Bạch Nguyệt Quân nghe vậy thì cười gian trá. Nếu Uyển Cấm đã là sư tổ thì nàng và Lưu Vân hiển nhiên trở thành thúc tổ mẫu và thúc tổ của y. Nàng nói.
“Thì ra là tiểu đồ nhi. Quanh đi quẩn lại vẫn là người nhà.”
Mặt của Tử Hoằng ngơ ra, không hiểu là Bạch Nguyệt Quân đang nói gì. Lưu Vân liền giải thích.
“Dao Trì Thánh Nữ là tiểu muội của ta, là muội phu của nàng ấy.”
Tử Hoằng trợn mắt, lúc sau thì lùi lại quỳ dập đầu với Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân.
“Tử Hoằng bái kiến thúc tổ, thúc tổ mẫu.”
Bạch Nguyệt Quân lại gõ vào đầu y một cái.
“Tiểu tử ngươi sao cái gì chúng ta nói cũng tin răm rắp vậy? Nhỡ chúng ta lừa ngươi thì sao, thế này làm sao có thể phò trợ Thiên tử chứ?”
Tử Hoằng ôm đầu đáp.
“Tiểu bối từ nhỏ đã ở trên núi học đạo, chưa từ ra khỏi núi. Tiểu bối tự biết bản thân ngu dốt, không hiểu tại sao sư phụ lại giao trọng trách này cho tiểu bối nữa?”
Lưu Vân tiến đến đỡ Tử Hoằng đứng dậy, nhẹ giọng nói.
“Nếu Độ Ách Chân Nhân đã giao phó thiên mệnh cho ngươi thì có cái lý của y. Ngươi làm hết sức mình là được. Còn nữa, đừng gọi bọn ta là thúc tổ hay thúc tổ mẫu. Gọi tiên sinh, phu nhân là được. Sau này trước khi nói gì hãy suy nghĩ kỹ, nếu kẻo tự chốc họa vào thân đấy.”
Tử Hoằng dạ dạ, vâng vâng. Lưu Vân gật đầu, khẽ giải cấm chế rồi tiếp tục quan sát tình hình bên dưới.
Nhạc Lang Phong bên này trước bị Lưu Vân đẩy ra, sau lại chẳng nghe thấy ba người đang nói chuyện gì thì lấy làm lạ. Lại còn còn thấy Tử Hoằng đột nhiên dập đầu với Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân nữa thì lấy làm chấn kinh. Chẳng hiểu tại sao người mới đến lại hành xử như vậy.
Thấy ba người không nói chuyện nữa mà quan sát bên dưới thì mới mon men xích lại gần. Y không hỏi Lưu Vân mà lại hỏi Tử Hoằng.
“Tiểu đạo trưởng, lúc nãy huynh nói gì mà đồng đạo vậy?”
Nhớ lời Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân dặn, Tử Hoằng làm vẻ ngu ngơ nói.
“Ta nói gì mà đồng đạo chứ? Huynh nghe nhầm rồi! Ai nha! Còn trẻ vậy mà đã lãng tai rồi sao? Thật là!”
Nói xong, y chạy đến một góc tránh xa Nhạc Lang Phong. Họ Nhạc gãi đầu, không biết phải làm sao. Hỏi Tử Hoằng không được, lại không dám hỏi Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân, đành ngồi xuống cùng quan sát bên dưới.
Thời điểm này có mấy người từ bên dưới đã đi lên chỗ của mấy vị đạo trưởng núi Thất Thương. Một người lưng vác cổ cầm, nhìn xuống bên dưới mà dõng dạc nói.
“Mộ chưởng môn nói rất có lý. Đại Triệu gặp nạn, chúng ta sao có thể bó tay đứng nhìn. Chi bằng chọn ra một Võ Lâm Minh chủ, đứng đầu quần hùng, dẫn dắt chúng ta đấu đầu cường địch. Lời tại hạ nói hợp lẽ chứ, Mộ chưởng môn?”
“Lời này của các hạ có chút không hợp lẽ. Dù sao hiện tại hoàng thất vẫn còn đó, chư vị tụ họp ở đây tự chọn ra người đứng đầu quần hùng, như thế có khác gì đám ô hợp muốn dấy binh tạo phản?”
Dứt lời, Tử Hoằng từ trên vách đá đáp xuống dưới đấy. Cũng chẳng phải là y tự nhảy xuống mà là do Bạch Nguyệt Quân đạp hắn xuống. Lời cũng là Bạch Nguyệt Quân giả giọng y mà nói.
Mọi người thấy có tiểu đạo trưởng lên tiếng thì đồng loạt nhìn về phía Mộ đạo trưởng. Bọn họ xì xầm.
“Chẳng phải là đạo trưởng núi Thất Thương mời chúng ta lên đây bàn chuyện sao? Thế mà lại để một đệ tử nói năng hàm hồ như vậy?”
Tử Hoằng đứng giữa các nhân sĩ giang hồ mà chẳng biết làm gì tiếp. Định nhìn lên hỏi Bạch Nguyệt Quân thì bị nàng bắn viên đá vào đầu khiến y chẳng dám nhìn đến vách đá mà nàng và Lưu Vân cùng Nhạc Lang Phong đang ngồi. Y chắp tay hành lễ với Mộ đạo trưởng, nói.
“Tiểu bối chỉ nói ra lời của mình, nếu có mạo phạm xin các vị tiền bối lượng thứ.”
Nói rồi, Tử Hoằng lẩn vào đám đông muốn chuồn đi thì bị đệ tử của người vác cổ cầm kia chặn lại. Lúc này y mới nhìn kỹ, gã có râu ria xồm xoàm, mũi to mặt rổ. Gã bước đến hỏi.
“Tiểu đạo trưởng, nếu đã nói thì hãy nói cho trót. Nói thử xem chúng ta phải làm gì mới hợp lẽ?”
Tử Hoằng gãi đầu, ấp úng đáp.
“Chiến loạn xảy ra, dù có là vì điều gì đi chăng nữa thì bách tính cũng là người chịu khổ. Hoàng đế cũng vậy, Võ Lâm Minh chủ cũng vậy. Huống hồ có thể tránh thì cứ tránh. Có câu: Thiện vi sĩ giả bất vũ, thiện chiến giả bất nộ, thiện thắng địch giả bất dữ. Dùng lời để tuyệt đi mầm họa không phải tốt hơn sao?”
Bạch Nguyệt Quân nghe được lời này thì mỉm cười, nói khẽ với Lưu Vân.
“Ta thấy tên tiểu bối này cũng không ngốc lắm.”
Gã vác cổ cầm thì quay sang nói với Mộ đạo trưởng.
“Mộ chưởng môn, không hổ là đệ tử của bổn phái. Nói lời nào cũng có lý lẽ, không thể nào bắt bẻ được.”
Mộ đạo trưởng lắc đầu, nói.
“Đáng tiếc, bổn phái chẳng thể dạy ra đệ tử tài giỏi như thế này.”
“Mộ chưởng môn nói vậy, chẳng lẽ hắn không phải là đệ tử của phái Thất Thương sao?”
Mộ đạo trưởng lần nữa lắc đầu.
Gã vác cổ cầm nhìn sang Tử Hoằng, trừng mắt quát.
“Tiểu bối phương nào dám đến đây ăn nói hàm hồ?”
Không để Tử Hoằng trả lời, gã lao đến tung ra hai trảo đánh vào ngực y. Tử Hoằng liền đạp chân lùi về sau, rồi xoay người muốn phóng mình trở lại vách đá nhưng đã bị một đạo kình lực do gã gảy đàn đánh trúng rơi xuống đất. May mắn là y có đeo giỏ tre trên lưng nên không bị nội thương, chỉ bị xay xát nhẹ. Có điều giỏ tre bị đánh nát, đồ bên trong cũng vì đó mà rơi ra ngoài.
Trong đống đồ linh tinh đó có một quyển trục màu vàng bị đánh bay lên không, gã liền nhảy lên bắt lấy. Mặt sau của quyển trục có đề mấy chữ “Thiên Thư Quyển”. Thấy vậy, gã hô to.
“Thiên Thư? Tiểu tử, đây thật sự là Thiên Thư sao?”
“Không được mở ra! Mau trả lại đây!”
Thiên Thư Quyển này là do Độ Ách Chân Nhân tặng cho Tử Hoằng, nói rằng nếu có điều gì không thông hiểu có thể hỏi nó mà biết được. Bởi thế đối với y nó quan trọng không gì sánh bằng.
Tử Hoằng xông lên muốn lấy lại, bị mấy đệ tử của gã chặn đánh. Mà với sức của y thì không thể vượt qua được mười mấy người được.
Đến khi gã sắp mở ra thì bị một lực vô hình cướp lấy, bay phốc về phía vách đá mà Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đang ngồi, rơi vào tay của Bạch Nguyệt Quân. Vốn dĩ cả hai không muốn nhúng tay vào, nhưng đồ của tiên gia sao có thể để rơi vào tay kẻ trần tục, nên chỉ đành ra tay cướp lại vậy.
Lưu Vân nói, giọng điệu nhàn nhạt.
“Thiên Thư chép thiên cơ. Thiên cơ bất khả lộ. Nếu đã để lộ thì còn gì là thiên cơ.”
Lúc này Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân dùng Chướng Nhãn pháp, biến bản thân trong mắt đám quần hùng thành đạo trưởng và đạo cô già nua, chỉ riêng Nhạc Lang Phong và Tử Hoằng là nhìn thấy nhân dạng thật của cả hai.
Hai người phi thân xuống dưới, giải vây rồi trả Thiên Thư Quyển cho Tử Hoằng, sau đó Lưu Vân nói tiếp.
“Tiểu đồ nhi của bọn ta trẻ người non dạ. Nếu có mạo phạm các hạ, thư mong các hạ bỏ qua cho. Nhưng nếu các hạ ỷ mạnh hiếp yếu, thì Lưu mỗ không thể trơ mắt đứng nhìn được.”
Gã vác cổ cầm nheo mắt nhìn Lưu Vân, thấy chỉ là một lão giả, còn ở đây có đến mấy trăm hào kiệt, còn sợ không cướp được Thiên Thư sao? Nghĩ vậy, gã lên tiếng kích động.
“Thiên hạ đại loạn, có biết được thiên cơ chẳng phải là điều tốt sao? Cớ gì lão nhân phải giữ riêng một mình như vậy?”
Đám quần hùng nghe vậy cũng láo nháo đồng thanh.
“Đúng thế!”
“Đúng thế!”
Mấy vị đạo trưởng của phái Thất Thương ngán ngẩm lắc đầu. Mộ đạo trưởng muốn lên tiếng thì cũng đã muộn, gã vác cổ cầm đã lao vào cùng mấy đệ tử của gã tranh cướp.
Kẻ nào sắp chạm tay đến Tử Hoằng đều bị Bạch Nguyệt Quân và Lưu Vân dùng kiếm gõ vào tay một cái đau điếng, phải rụt tay lại. Riêng gã vác cổ cầm thì nhắm thẳng vào Lưu Vân mà đánh.
Gã liên tiếp tung ra quyền, cước, trảo, chưởng liền bị Lưu Vân cũng tung ra quyền, cước, trảo, chưởng hóa giải. Cuối cùng bị Bạch Nguyệt Quân đánh một chưởng vào vai, lùi xa mấy thước mà ngã ra đất.
Đàm Trùng Lương đứng ở góc, thấy mấy kẻ bên này tranh giành vật gọi là Thiên Thư, nếu vậy bản thân góp phần vào, dù không lấy được cũng có thể lấy lòng của quần hùng tại đây. Y dứt khoát đạp không phi thân đến, nhắm vào Thiên Thư mà Tử Hoằng đang ôm lấy.
Tử Hoằng kịp phản ứng, vung tay áo đến cuốn lấy tay của Đàm Trùng Lương mà quật y sang một bên. Cả hai lao vào giao đấu, Tử Hoàng dù là tu sĩ nhưng thực lực còn thấp, rất nhanh đã bị Đàm Trùng Lương chiếm thế thượng phong, tung ra song chưởng đánh bật y lùi về sau, cũng làm rơi Thiên Thư khỏi tay.
Đàm Trùng Lương nhanh tay bắt lấy Thiên Thư. Nhân lúc đám đông còn đang hỗn loạn, y lập tức mở ra xem. Ánh mắt lướt qua từng hàng chữ vàng, chỉ một thoáng đã như rơi vào mê trận, tâm thần bị dẫn động, quên cả trời đất.
Đến khi một bàn tay ấm mà lạnh đặt nhẹ lên vai, y mới giật mình ngẩng đầu. Trước mặt là một lão nhân áo xám, tóc trắng, ánh mắt sâu thẳm như vực, cười nhạt hỏi:
“Đọc đủ rồi chứ?”
Y chưa kịp phản ứng thì Lưu Vân đã cướp lại Thiên Thư cất gọn vào trong tay áo. Sau đó túm lấy áo của Tử Hoằng gần đó rồi cùng Bạch Nguyệt Quân nhảy lên không, đạp lên đỉnh đầu của quần hùng nhẹ nhàng phi thân đi xa. Đến khi mấy bóng đạo bào biến mất, Đàm Trùng Lương mới tỉnh lại.
Tất cả chuyện từ cướp lại Thiên Thư đến lúc phi thân rời đi chỉ diễn ra trong vỏn vẹn mấy hơi thở ngắn ngủi. Những kẻ bị đạp lên đỉnh đầu cũng chỉ cảm nhận có vật gì đó đè nhẹ lên đầu trong thoáng chốc rồi biến mất, chẳng biết đã biến đi đâu.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Nhân Biến Mất Về Sau
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.