Chương 103: Đồ tôn nhận tổ, Vân Nguyệt quy gia.

Trong đám quần hùng, ngoài gã vác cổ cầm ra chỉ có Đàm Trùng Lương chạm vào được Thiên Thư, mà duy chỉ có y là đọc được nội dung bên trong. Thế nên khi ba người kia đã rời đi thì tất cả đều hướng mắt nhìn y.

Gã vác cổ cầm tiến đến hỏi.

“Ngọc Diện Công Tử, các hạ đã đọc được những gì?”

Môi của y mấp máy, thốt ra mấy câu.

“Giả đương mệnh đảm khả tọa ư vô thượng chí tôn chi vị, hóa vi Chân mệnh thiên tử. Giả thử tài đức kiêm toàn, chỉ vị ngộ kỳ thuận thế nhi dĩ.”

(Nếu có người gánh vác thiên mệnh thì có thể trở thành chân mệnh thiên tử. Nếu người ấy đủ tài đức, chỉ cần gặp đúng thời cơ là thành.)

Nghe được mấy lời này, toàn bộ quần hùng có mặt được một phen chấn động. Bọn họ xì xầm với nhau, nói rằng.

“Lời này có phải là thật không?”

“Lời của Ngọc Diện Công tử, còn có thể giả được sao?”

Trong lòng của quần hùng có mặt ở đỉnh Thất Thương lúc này rất khó tả. Kẻ thì cho rằng chỉ là mấy chữ được viết trong quyển trục thì sao có thể xem là thiên cơ. Kẻ thì lại lo sợ Trung Nguyên sắp sửa đại loạn rồi.

Gã vác cổ cầm cũng vậy. Gã quay sang nhìn Mộ đạo trưởng, có ý muốn dò hỏi. Nhưng Mộ đạo trưởng đã lắc đầu trước khi gã kịp cất tiếng.

“Bần đạo đạo hạnh thấp kém, không có tư cách nhìn trộm thiên cơ. Nếu đây thật sự là thiên cơ, vậy thì phái Thất Thương không cần lo nữa.”

Nói rồi, Mộ đạo trưởng cùng những người khác xoay người đi vào bên trong. Cổng đá cũng được đóng lại. Xem ra Mộ đạo trưởng đã rút ra khỏi chuyện này, chọn cách phong bế toàn bộ phái Thất Thương rồi.

Nhạc Lang Phong ngồi trên vác đá, chứng kiến Lưu Vân, Bạch Nguyệt Quân và Tử Hoằng giao thủ với quần hùng, nghe được thiên cơ từ miệng của Đàm Trùng Lương, thấy phái Thất Thương chọn tránh xa thời loạn. Nội tâm của y lúc này cũng như quần hùng bên dưới, không mấy sai biệt.

Nhưng khác với bọn họ, Nhạc Lang Phong không có ý định tham gia vào chuyện này. Vừa nãy thấy cả đám người tự xưng là hào kiệt xông vào cướp đồ của một tiểu đạo không từ thủ đoạn đã làm cho y cảm thấy bản thân không cùng suy nghĩ với bọn họ. Vốn y cũng như bọn họ lên đỉnh Thất Thương vì lo nghĩ cho bách tính Đại Triệu, nhưng cách bọn họ hành xử không hợp với danh nghĩa bọn họ muốn làm.

Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đã bỏ đi cùng Tử Hoằng, Nhạc Lang Phong không còn lý do ở lại đây nữa. Y nhìn đám người bên dưới không ngừng tranh cãi vì thiên cơ, khẽ lắc đầu xoay người đi xuống núi.

Cách đó vài dặm, Lưu Vân, Bạch Nguyệt Quân và Tử Hoằng cưỡi mây mà đi, đi về phía bắc. Tử Hoằng lần đầu được cưỡi mây thì rất hào hứng, cả đoạn đường không ngừng cười, thi thoảng nhìn xuống đám mây dưới chân mà giẫm nhẹ vài cái.

Bạch Nguyệt Quân hỏi.

“Tiểu tử ngươi làm sao thế? Đánh nhau với một phàm nhân cũng không xong.”

“Bẩm thúc tổ mẫu, tiểu bối ngu dốt, tu hành không mãi không hiểu đạo, tu luyện mãi không tinh tiến. Vậy nên nếu so với thời gian tu hành thì tiểu bối còn thua cả những vãn bối của tiểu bối nữa.”

“Thế năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?”

“Bẩm thúc tổ mẫu, tiểu bối năm nay chín mươi bảy tuổi. Bộ dạng hiện tại của tiểu bối là nhờ sư phụ dạy thuật biến hóa mà nên, không phải là do tu hành mà duy trì được dáng vẻ trẻ tuổi.”

Cả ba bay mất hai ngày mới đến Thông Thiên Phong, nơi Dao Trì Thánh Cảnh của Uyển Cấm tọa trấn. Khi này trên đỉnh núi có hai nữ đệ tử của Dao Trì Thánh Cảnh đứng chờ. Thấy Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đến, cả hai liền hành lễ.

“Vãn bối bái kiến tiên sinh, tiên tử. Sư phụ biết hai vị ghé thăm nên đã dặn dò chúng vãn bối chờ ở đây. Mời hai vị theo vãn bối vào trong.”

Tử Hoằng lần đầu tiếp xúc với tiên môn khác thì sinh lòng hồi hộp, cũng có chút tò mò. Y hỏi.

“Thúc tổ, tại sao người lại đưa tiểu bối đến đây?”

Lưu Vân quay người nhìn Tử Hoằng đáp, tay chỉ vào trong Thánh Cảnh.

“Đây là động thiên của tổ sư gia của ngươi. Ta không đưa ngươi đến đây còn có thể đưa ngươi đi đâu, chẳng lẽ phải đưa ngươi theo chúng ta du lịch sao?”

Bên trong, Uyển Cấm đang ngồi trong đình nghỉ mái giữa hồ sen. Được đệ tử báo tin, nàng liền cho người sắp xếp thêm chỗ ngồi, trà bánh chờ ca và tẩu đến.

“Ca, tẩu! Hai người đến tìm muội là vì việc gì? Người này là ai vậy?”

Uyển Cấm thấy Tử Hoằng cùng Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân thì tò mò hỏi. Bạch Nguyệt Quân tiến đến cùng Uyển Cấm ngồi xuống, kể chuyện của Tử Hoằng cho nàng nghe. Nghe xong, nàng có chút kinh ngạc.

Uyển Cấm không ngờ ba đệ tử của nàng vẫn còn tại thế, có đạo thống riêng. Lại còn sắp xếp đệ tử thuận theo thiên cơ mà làm nữa. Nàng nâng tay bấm đốt tính toán, sau đó hỏi Lưu Vân.

“Ca, thiên cơ này có đúng là thiên cơ hay không?”

Lưu Vân ngồi ở phía đối diện, nhấp ngụm trà rồi đáp.

“Muội tính không ra hay sao, còn hỏi ta?”

“Huynh từng nói, thiên mệnh chính là nhân quả. Nhân gieo thế nào, thiên mệnh thế ấy. Muội không biết rõ ràng nhân mà hoàng thất Đại Triệu đã gieo, làm sao có thể tính được chính xác.”

Lưu Vân quay đầu nhìn Tử Hoằng đang đứng chờ ở ngoài đình nghỉ mát. Mắt cứ đảo qua đảo lại nhìn khung cảnh thần tiên của Dao Trì Thánh Cảnh, không nhịn được mà há hốc cả miệng. Mấy đệ tử của Dao Trì Thánh Cảnh đứng ở xa thấy y như vậy thì che miệng bật cười với nhau. Lưu Vân nói.

“Thiên cơ, chưa chắc đã là thiên mệnh. Muốn thiên cơ đi theo đúng hướng thành thiên mệnh, phải có người uốn nắm. Mà người đó chính là đồ tôn của muội. Có điều hiện tại tiểu tử này đã bị khá nhiều nhân sĩ Đại Triệu biết mặt, không thể để hắn cứ vậy mà đi lang thang được. Với cả, gần trăm nay mới xuống núi lần đầu nên hắn ngây thơ không khác gì trẻ lên ba, làm sao có thể làm nên chuyện.”

“Vậy huynh muốn muội dạy bảo hắn sao?”

“Đúng vậy. Thời cơ chưa đến, Chân Mệnh Thiên tử vẫn chưa lộ diện. Thời gian này, muội cứ dạy hắn điều cần dạy. Muội không cần giúp hắn tu hành đâu. Có lẽ hắn đã không có duyên với tiên lộ rồi, vậy nên Độ Ách Chân nhân mới chọn hắn làm người gánh thiên cơ.”

Uyển Cấm cúi đầu, chắp tay nói.

“Nhị ca giao phó, sao muội có thể không nghe. Chuyện này giao cho muội là được.”

Lưu Vân khẽ lắc đầu. Bạch Nguyệt Quân ngồi cạnh Uyển Cấm cũng hạ tay của nàng xuống. Lưu Vân nhìn Uyển Cấm, ánh mắt tĩnh lặng. Hắn nói.

“Người làm trưởng bối, ai mà không muốn hậu bối của mình sống bình an. Tử Hoằng như vậy làm sao ta có thể trơ mắt để hắn trôi nổi giữa nhân gian hiểm ác. Dù có là mấy nha đầu ở nhà thì ta và Nguyệt Quân cũng dặn dò, dạy dỗ rất kỹ sau đó mới để chúng tự mình đi con đường của mình. Hắn cũng là đồ tôn của muội, ta không tiện dạy dỗ hắn. Muội cũng nên làm đúng chức trách của mình rồi.”

“Lưu Vân nói đúng đấy. Hơn hai ngàn năm muội không gặp đệ tử của mình, cũng nên ra tay giúp bọn họ một chút.”

Uyển Cấm nghe mấy lời này thì suy nghĩ không thôi. Cuối cùng nàng gật đầu với Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân.

“Muội hiểu rồi. Ca, tẩu yên tâm.”

Nói xong, nàng đứng dậy đi ra khỏi đình nghỉ mát, đến trước mặt Tử Hoằng. Lúc này y vẫn còn đang ngẩn ngơ ngắm vẻ đẹp của Thánh Cảnh, thấy Uyển Cấm đi đến thì vội vàng hành lễ.

“Vãn bối Tử Hoằng bái kiến tiền bối.”

Bạch Nguyệt Quân không biết đã đến cạnh hắn từ lúc nào, vỗ vào gáy Tử Hoằng một cái, nói.

“Vãn bối cái gì, tiền bối cái gì? Người đứng trước mặt chính là Dao Trì Thánh nữ, là chủ nhân của thánh cảnh này. Còn không mau hành lễ!”

Bạch Nguyệt Quân dạy dỗ được mấy nha đầu thông minh lanh lợi, không quen nhìn kẻ ngu ngơ như Tử Hoằng. Là người lạ thì nàng còn có thể nhắm mắt bỏ qua, Tử Hoằng lại là vai vế hậu bối của nàng làm nàng không nhịn được phải dạy cho y.

Uyển Cấm thấy cảnh này thì lấy làm kinh ngạc, cũng không dám lên tiếng can ngăn. Tử Hoằng sau khi bị vỗ đầu thì vội sửa lại.

“Đồ tôn Tử Hoằng bái kiến sư tổ!”

“Xem ra ngươi vẫn biết lễ nghi, không tệ. Tử Hoằng, trước khi xuống núi ngươi đã học được những gì, nói một lượt cho ta và ca, tẩu nghe xem.”

“Bẩm sư tổ, năm mười tuổi đồ tôn được sư phụ dạy tiên pháp, nhưng vì tư chất yếu kém nên học không thành. Năm ba mươi tuổi, sư phụ lại dạy cho thuật phi thiên độn địa, lần này đồ tôn học được đôi chút nhưng vẫn tính là không thành. Năm sáu mươi tuổi, sư phụ dạy cho kinh thư binh pháp, kỳ môn độn thuật, ngũ hành độn pháp. Lần này đồ tôn không phụ lòng sư phụ, đến năm chín mươi tuổi thì học thành.”

Lưu Vân, Bạch Nguyệt Quân và Uyển Cấm sáu mắt nhìn nhau, có chút không tin lời y vừa nói. Thông thường trường hợp của Tử Hoằng sẽ phải già đi cùng tuế nguyệt. Biết là vẻ ngoài hiện tại của y chỉ là phép biến hóa, nhưng làm thế nào mà y có thể có khí huyết như người trẻ vậy chứ. Bạch Nguyệt Quân hỏi.

“Ngươi có thật sự là lão già chín mươi bảy tuổi không đấy?”

“Bẩm thái sư tổ mẫu, tiểu bối nói thật.”

Dứt lời, da dẻ của Tử Hoằng dần nhăn nheo, tóc bạc râu dài, lông mày tựa mây bạc vờn mắt. Dù là lão già nhưng trông rất khỏe khoắn, tuy chiều cao có thấp đi đôi chút. Mấy đệ tử trong thánh cảnh đứng ở xa thấy vậy cũng lấy làm kinh ngạc. Các nàng ít khi rời khỏi thánh cảnh, hiếm khi thấy cảnh trần đời sinh lão bệnh tử nên thấy rất lạ lẫm. Bản thân các nàng cũng không già đi, mãi giữ được vẻ trẻ trung xinh đẹp như vậy.

Bạch Nguyệt Quân nhướng mày nhìn lão giả Tử Hoằng, vẻ ngờ nghệch của y vẫn còn đó. Xem ra đúng là như vậy rồi. Tử Hoằng nói tiếp.

“Sư phụ nói đồ tôn tu hành không đạt, tu luyện không thành sẽ phải già đi như người trần. Vì vậy đã dạy cho đồ tôn một loại công pháp dưỡng sinh, nên đồ tôn đã chín mươi bảy tuổi mới còn khỏe mạnh như thế này.”

Cả ba nghe vậy thì gật gù. Sau đó Uyển Cấm sắp xếp chỗ ở cho Tử Hoằng. Vì trong thánh cảnh toàn bộ đều là nữ đệ tử, không tiện cho y ở trong nội viện nên đã dựng một căn nhà nhỏ ở bên cạnh vườn đào tiên, cách khá xa điện ngọc. Vườn đào này cũng tạm giao lại cho y chăm sóc. Thi thoảng Hoa Lâm sẽ đến để kiểm tra lại một lần.

Uyển Cấm thấy Tử Hoằng đã học hết những gì cần học nên chẳng biết phải dạy gì cho y. Lưu Vân liền gợi ý để cho Tử Hoàng đàm đạo chuyện đời với người khác. Thế nhưng trong thánh cảnh không có người thích hợp, hắn bèn bắt Lưu Thanh hàng ngày vào lúc Tử Hoằng rảnh rỗi đến trò chuyện với y.

Lúc đầu, Lưu Thanh không có hứng thú với chuyện này. Nhưng sau lần đầu trò chuyện thì hắn thấy Tử Hoằng có nhiều điểm thú vị, rất hợp với hắn nên về sau đều tự tìm đến mà chẳng cần Lưu Vân hay Bạch Nguyệt Quân đốc thúc. Uyển Cấm cũng thường đến cùng Lưu Thanh, xem như vừa dạy đồ tôn, vừa làm quen với vị ca ca này.

Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân lưu lại Dao Trì Thánh Cảnh đến tận tháng chạp thì mới rời đi để trở về nhà chuẩn bị đón năm mới. Đi theo còn có Uyển Cấm, Tử Hoằng, Hoa Lâm, Mị Lan. Cả bốn người đều rất háo hức chờ đến năm mới. Trừ Uyển Cấm, ba người còn lại đều là lần đầu đến nhà Lưu Vân đón năm mới, cũng là lần đầu tiếp xúc với dịp lễ trần tục này.

Bạch Nguyệt Quân cảm thán.

“Chúng ta vừa đi mấy tháng đã mang về ba miệng ăn nữa. Chàng nói xem nhà ta có đủ chỗ ở không?”

Lưu Vân cười đáp.

“Hơi chật nhưng có lẽ vẫn đủ chỗ. Nếu quá chật thì ta nhân dịp này mở rộng nhà ra thêm nữa đi.”

“Được, được. Chúng ta cùng sửa nhà thành một tiên phủ lộng lẫy như thủy phủ của tiểu tử Tề Huy vậy!”

Lưu Vân không bác bỏ, nhưng mỉm cười, thầm nghĩ đến lúc đó sẽ ngăn nàng ấy lại. Nếu không thì sẽ quá khoa trương rồi.

Đề xuất Voz: Wǒ ài nǐ
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

3 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
3 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.