Chương 104: Bến đỗ thuyền tiên.

Nếu so sánh với thế giới hiện đại mà Lưu Vân từng sống, thì Đông Thanh Hoa Châu có khí hậu tương đối giống nhất. Ở giữa thì nóng nhưng tiến gần về hai rìa nam bắc của Đông Thanh Hòa Châu thì rất lạnh. Đại Triệu vô tình nằm ở vùng ôn hòa, trời đông lạnh nhưng không quá khắc nghiệt, trời hạ nóng nhưng vẫn dễ chịu. Có điều Lưu Vân không biết mảnh thiên địa này có thật là hình cầu hay không. Vì thế hắn không biết các Đại Châu khác có giống Đông Thanh Hoa Châu không.

Thời điểm này cũng là đầu tháng chạp, Linh Nhiễm ở trong phủ đệ của tộc mình. Tuy là tháng chạp nhưng tiết trời chỉ mát mẻ chứ không lạnh, và cũng không có dấu hiệu là sẽ có tuyết rơi. Linh Nhiễm ngồi dựa ghế dưới tán cây trong sân nội viện. Hai bên có tỳ nữ hầu hạ, người quạt người dâng trà.

Phủ đệ này là ngoại tổ phụ tặng cho nàng khi nàng về đến Nam Dương Phúc Châu. Vốn dĩ nàng chỉ cần một căn nhà nhỏ như lúc sống với Bạch Nguyệt Quân và Lưu Vân là được, cũng chẳng cần người hầu hạ. Nhưng ngoại tổ phụ thương cháu nên nhất quyết bắt nàng nhận phủ đệ, nạp người hầu. Nàng đành miễn cưỡng đồng ý.

Linh Nhiễm thơ thẩn nhìn trời, bất giác hỏi một câu.

“Bây giờ đã là tháng mấy rồi nhỉ?”

Tỳ nữ tên Đình Đình, cũng là Xà yêu bèn cung kính đáp.

“Bẩm tiểu chủ, bây giờ vừa vào đầu tháng chạp.”

Linh Nhiễm sững người, đứng phắt dậy.

“Không ổn! Ta có việc đi đây! Các em nhắn với tổ phụ là ta sẽ về thăm người.”

Lúc trước khi tiễn Linh Nhiễm, Bạch Nguyệt Quân có nói với nàng rằng nếu mọi việc ổn thỏa thì đến năm mới cứ về cùng cả nhà ăn đón giao thừa, còn không tiện thì cũng không sao. Nhưng sau khi thu thập đủ các mảnh tàn hồn của mẹ ruột là Khương Linh mang về cho tổ phụ, lại được sống an nhàn sung sướng mà quên mất cả ngày tháng. Đến nay nhớ lại, Linh Nhiễm phải vội đi ngay mới về kịp trước giao thừa.

“Tiểu chủ, người đi đâu vậy?”

Linh Nhiễm nhảy lên cao, chân nhẹ đạp lên đám mây. Nàng quay đầu nhìn Đình Đình nói lớn.

“Ta về đón giao thừa cùng cha mẹ và hai tỷ. Hai em không cần đi theo ta đâu. Cứ an ổn ở lại chăm lo cho phủ đệ đi. Ta đi đây nhé.”

Dứt lời, Linh Nhiễm thi pháp phóng đi mất.

Dù Đình Đình là tỳ nữ thân cận của nàng từ lâu, nhưng Linh Nhiễm không muốn nàng ta đi cùng mình. Xà tộc là yêu quái tu luyện thành hình người, hiển nhiên là sẽ kiêu ngạo. Đối với tu sĩ, tuy ngoài mặt thì sẽ hữu lễ nhưng thật sự không để bọn họ vào mắt, dù cho kẻ kia có đạo hành và tu vi cao đến đâu. Để Đình Đình theo Linh Nhiễm về một nhà toàn là những kẻ không nên chọc vào, e là nàng ta sẽ không toàn thay.

Mặt khác, mấy tháng này Linh Nhiễm sống buông thả. Tu hành trì trệ, tật xấu lại hiện ra. Tất nhiên nàng sẽ bị Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân trách mắng, tuy là sẽ không quá nặng lời. Nhưng tỳ nữ như Đình Đình sẽ không để chủ của mình bị người ngoài sỉ nhục như vậy. Kết cục vẫn là không toàn thay.

Thế nên không cho Đình Đình theo cũng là hợp lý.

Linh Nhiễm cưỡi mây bay một ngày một đêm mới đến bến đỗ thuyền tiên của Quy Thanh Tông. Nàng liền đáp xuống mà đi tìm quản sự của bến đỗ. Bến đỗ này nằm trên đỉnh núi, bên dưới thì có các tập hợp các kiến trúc rất lớn, như một phố sá sầm uất ở nhân gian. Nơi này có các điểm buôn bán, trao đổi, đấu giá. Còn có khách điếm, tửu quán. Hầu hết là do tu sĩ mở ra, cũng có một số là do người phàm mở để kiếm thu nhập và cũng để giao thiệp với Tu tiên giới.

Khác với Đông Thanh Hoa Châu, tu sĩ ở ba Đại Châu còn lại không ngại phô trương thanh danh của tông môn mình, cốt là để chiêu sinh, tìm nhân tài. Vì vậy người phàm ở ba Đại Châu này đều ít nhiều biết đến Tu tiên giới. Hoàng đế của các quốc gia người phàm cũng không tiếc tiền của tiền về một tu sĩ có đạo hạnh cao thâm, xem như là thêm một chiến lược đấu tranh khác. Tuy vậy, các tu sĩ rất hạn chế can thiệp vào việc triều chính.

Đó là tất cả những gì Linh Nhiễm biết được khi trở về Nam Dương Phúc Châu.

Bến đỗ này ngoài người phàm và tu sĩ còn các tinh quái và yêu quái hóa hình. Người phàm nhìn thấy đều cố gắng nép mình tránh, chỉ sợ lại sinh sự. Riêng Linh Nhiễm thì khác.

Linh Nhiễm bản chất là yêu quái hóa hình, nhưng tu theo tiên đạo. Vì vậy yêu khí trên người vô cùng yếu ớt, lại bị linh khí che đi. Vẻ ngoài xinh xắn nhưng pháp lực cao thâm. Người không biết nhìn vào còn tưởng nàng là đệ tử của tiên môn nào đó nữa. Có rất nhiều người ngoái nhìn nàng, nhưng không ai dám đến hỏi chuyện cả. Bởi ai có mắt cũng thấy được nàng không phải là kẻ dễ chọc.

Vừa đi, Linh Nhiễm vừa ghé vào các sạp hàng, dò la xem có thứ gì thứ vị thì mua về làm quà cho cha mẹ và hai tỷ. Đi đến trước một cửa tiệm, Linh Nhiễm cảm nhận được một sức nóng kinh hồn. Nó rất giống với luồng khí tức nóng bỏng mà Sở Uyển Đình sở hữu. Dù cho Sở Uyển Đình đã sớm cân bằng được dương khí trong mình, nhưng so ra còn nóng hơn cả thứ này nữa.

Linh Nhiễm lập tức ghé vào xem, thấy trên quầy có được một cái lọ nhỏ mà nàng có thể khẳng đình sức nóng phát ra từ nó. Nàng chỉ tay vào cái lọ, hỏi người đứng trong quầy.

“Đạo hữu, thứ này là gì thế? Bán như thế nào?”

Người đứng trông quầy có dáng vẻ trung niên, y đáp.

“Đạo hữu thật là có mắt nhìn. Thứ này là linh dịch do chưởng quỹ của ta thu thập được từ mắt của một con dị thú giống chim, dương khí tinh thuần rất hiếm có. Đạo hữu xem, thứ này thật sự không rẻ đâu.”

“Đạo hữu có nói ra giá đi.”

Người đứng trông quầy bày ra vẻ đắn đo, hồi lâu sau mới nói.

“Ba mươi lượng vàng. Nhưng có thể đổi thành năm mảnh nguyên ngưng hành kim. Hoặc là bảo vật hiếm có nào cũng có thể thương lượng qua.”

Linh Nhiễm liền lấy ra túi trữ vật đặt lên bàn, hô.

“Thành giao . . .”

“Thứ này ta cùng muốn mua. Ta trả mười mảnh nguyên ngưng hành kim.”

Người về đến là nam tử trẻ tuổi, nhìn cách ăn mặc có thể chắc y là đệ tử của Hoàng Hoa Tông. Theo sau y còn có vài nam tử nữa. Y nhìn Linh Nhiễm đang ngơ ngác, chắp tay nói.

“Tại hạ Dung Diệp Hàn, Hoàng Hoa Tông. Không biết đạo hữu có thể nhường lại thứ hiếm có này không?”

Linh Nhiễm nhìn Dung Diệp Hàn, khẽ tặc lưỡi. Nàng không đáp lời y mà lấy ra thêm một cái túi trữ vật, lấy ra trong một cái bình to bằng một gang tay đặt lên bàn.

“Ba mươi lượng vàng, và mười viên Ngưng Huyết Đan, mười viên Bách Độc Tán.”

“Hai mươi mảnh nguyên ngưng hành kim, ba giọt Tinh Quang Lộ, năm khối Ngân Tinh Quang.”

Người trông quầy thấy hai vị khách không ngại ra giá cao để tranh một lọ linh dịch bé xíu, trong lòng phấn khởi không thôi. Y càng muốn cả hai trả giá cao thêm một chút nữa.

Linh Nhiễm bên này thì lườm nguýt Dung Diệp Hàn. Nàng đã không muốn gây chuyện, nhưng y cứ không buông. Nàng đành thở dài, lấy ra một cái bình nhỏ từ trong tay áo, chính là một bình chứa mười giọt Ngọc Dịch Quỳnh Tương. Lưu Vân đã cho nàng thì nàng muốn dùng thế nào cũng được, nhưng thế này thì có chút uổng phí.

Linh Nhiễm mở nắp lấy ra năm giọt. Năm giọt Ngọc Dịch lơ lửng quanh đầu ngón tay của nàng, lập tức tỏa ra mùi thơm thanh mát, khiến những người đứng quanh mười trượng cảm thấy thư thái dễ chịu.

“Ta trả thêm năm giọt này nữa.”

Người trông quầy lần đầu thấy thứ kỳ diệu này nên y không thể đánh giá được, bèn bảo cả hai chờ chốc lát còn bản thân vội vã chạy lên lầu tìm chưởng quỹ. Tiếng bước chân ì ạch, phịch phịch vang lên thu hút ánh mắt của Linh Nhiễm, Dung Diệp Hàn và mấy đệ tử của Hoàng Hoa Tông. Sau đó có tiếng cửa mở rầm, rồi lại vang lên tiếng bước chân dồn dập đi xuống cầu thang. Thân ảnh thon thả chồm ra khỏi quầy, áp sát mặt vào Linh Nhiễm.

“Tiểu muội muội, đây là thứ gì? Muội từ đâu mà có?”

Chưỡng quỹ này rất khác với tưởng tượng của Linh Nhiễm. Nàng đã tưởng chưởng quỹ của tiệm này sẽ là một lão giả tiên phong đạo cốt, hoặc ít nhất cũng là nam tử cường tráng như Chưởng quỹ Chu Quân Hạo của Thúy Hoa Lâu ở huyện Hoài An. Thế mà lại là một mỹ nhân mị lực kinh người, khiến cho mấy đệ tử Hoàng Hoa Tông đứng phía sau Dung Diệp Hàn không thể rời mắt được. Mà ngay cả y cũng đang ra sức chống lại mị lực mà nữ chưởng quỹ đang tỏa ra.

Linh Nhiễm lùi lại vài bước, gượng gạo đáp.

“Đây là Ngọc Dịch Quỳnh Tương, là cô cô ta luyện ra.”

Linh Nhiễm cẩn thận dò xét nữ chưởng quỹ. Nàng ta y phục xộc xệt, tóc xõa dài, tóc mái che hết cả mắt, chân mà chẳng mang giày. Đạo hạnh hay tu vi đều không thể nhìn rõ. Thế mà mị lực tỏa ra lại có thể mạnh đến như vậy. Nàng ta cũng nhìn lướt qua Linh Nhiễm từ trên xuống, sau đó vuốt tóc mái lên khẽ liếc Dung Diệp Hàn khiến cho y có chút kiêng dè, rồi mới vẫy tay gọi Linh Nhiễm đến gần, nói nhỏ.

“Cô cô của tiểu muội muội là Dao Trì Thánh nữ phải không?”

Linh Nhiễm suýt kêu lên, nhưng kịp che miệng lại. Nàng hỏi khẽ.

“Sao tỷ tỷ biết được?”

“Bởi vì ta là tỷ tỷ của muội ấy.”

Nói rồi nàng ta khẽ vỗ tay, cười nói.

“Thành giao. Tiểu muội muội vào trong, chúng ta trò chuyện nhé!”

Sau đó phất tay trả vật trao đổi của Dung Diệp Hàn về cho y.

“Khoan đã . . .”

Dung Diệp Hàn cho nói hết thì Linh Nhiễm đã bị kéo vào bên trong tiệm. Cửa tiệm cũng được đóng lại ngay sau đó làm cho y chẳng kịp trở tay. Dung Diệp Hàn thấy thì khẽ lắc đầu, quay sang đánh tỉnh đồng môn rồi tiếp tục đi.

Trên lầu, Linh Nhiễm ngồi như tượng trên ghế không dám nhúc nhích, để cho nữ chưởng quỹ tùy tiện vuốt ve sờ soạn mình. Mà vẻ mặt của nàng ta cũng rất thỏa mãn. Hồi lâu sau, Linh Nhiễm mới cất tiếng hỏi.

“Tỷ tỷ . . . Cô cô, người thật sự là tỷ tỷ của Dao Trì Thành Nữ sao?”

Khi này nàng ta mới dừng lại, đi đến ngồi đối diện Linh Nhiễm.

“Đúng vậy. Ta là Uyển Tình. Ta và muội ấy lâu rồi chưa gặp lại. Đến hôm nay ngửi được mùi Ngọc Dịch Quỳnh Tương, ta mới bồi hồi nhớ lại. Cho ta xin lỗi nhé. Con đáng yêu quá nên ta không kiềm chế được, cứ muốn ôm ấp mãi thôi.”

Cái tính cách này của Uyển Tình làm cho Linh Nhiễm nhớ đến Lưu Thanh. Cả hai có phần nào đó rất giống nhau. Chắc là tính thương yêu cháu gái. Vậy nên nàng đã thả lỏng được phần nào đó sự e dè với Uyển Tình.

Đề xuất Voz: Tôi Thay Đổi Từ Khi Có Siêu Năng Lực
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

3 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
3 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.