Chương 106: Thêm tiểu muội, thêm nhị thúc.
Lúc này Lưu Thanh đang ngồi ở hiên nhà gặm bánh bao. Thấy chiếc lá liễu to từ xa tiến đến, mang theo khí tức quen thuộc thì nhướng mày. Hắn hướng vào trong nhà hô to.
“Đại ca đại tẩu, Linh Nhiễm về rồi này!”
Lưu Vân trong thư phòng viết chữ nghe vậy thì gác bút xuống đi ra ngoài xem. Thấy Linh Nhiễm về nhà còn dẫn theo mấy người nữa.
Linh Nhiễm thấy Lưu Vân thì lập tức lao đến ôm chầm lấy. Nhưng chưa được bao lâu đã bị Lưu Vân nắm vào gáy áo mà nhấc bổng lên. Ánh mắt của hắn như mặt hồ tĩnh lặng không chút gợn sóng, giọng hắn thì trầm ổn nhẹ nhàng nhưng có phần nào đó tra xét.
“Con không còn nhỏ. Nhớ giữ ý giữ tứ, cũng không được tùy tiện ôm ấp ta nữa. Đừng có ‘Nhưng nhưng’! Ta thấy so với lúc đi, việc tu hành của con không có chút tinh tiến nào cả. Con lại định dùng vẻ đáng yêu của mình để che mắt ta sao?”
Lưu Vân thả Linh Nhiễm ra để nàng nghiêm chỉnh hành lễ với mình và Lưu Thanh. Bình thường thì Lưu Vân có thể bỏ qua lễ nghi không cần thiết, nhưng Linh Nhiễm đây là mới từ xa trở về, cũng nên hành lễ một cái.
“Linh Nhiễm bái kiến cha, bái kiến Tam Thúc.”
Lưu Vân khẽ gật đầu, nói.
“Mẹ con cùng Đào Nương, Du Nhi và cô cô của con xuống núi đi chợ rồi. Có lẽ Nguyệt Quân đã cảm nhận được khí tức của con, sẽ nhanh chóng về thôi.”
Rồi hắn đưa mắt nhìn Uyển Tình đang đứng e thẹn ở xa, nhận thấy gương mặt của nàng có chút quen mắt. Uyển Tình thấy Lưu Vân nhìn mình thì giật mình, đứng co ro đan hai bàn tay vào nhau. Đã rất lâu rồi nàng không gặp huynh trưởng nên có chút hồi hộp, không biết nên hành xử thế nào. Phản ứng này của nàng khiến lão Đỗ là người thân cận nhất của nàng mấy trăm năm gần đây cùng Linh Nhiễm lấy làm lạ. Dáng vẻ tùy hứng của nàng trước đó không còn nữa.
Uyển Tình suy nghĩ một hồi, thấy Linh Nhiễm đã hành lễ với Lưu Vân cũng bèn rón rén đến gần rồi hành một cái lễ vạn phúc.
“Uyển Tình bái kiến huynh trưởng.”
Nàng trông chờ Lưu Vân, mà nàng nhầm tưởng là Vân Thanh Tử, sẽ nhận cái lễ này. Nào ngờ Lưu Vân và Lưu Thanh đều không biết nàng là ai, quay sang hỏi Linh Nhiễm.
“Linh Nhiễm, con đưa ai về vậy?”
“Đúng vậy. Có phải người quen của chúng ta không?”
Lưu Thanh vừa nói, vừa cắn một miếng bánh bao lớn, đi đến cạnh Lưu Vân. Uyển Tình nghe vậy thì hụt hẫng, ngồi phịch xuống đất, đôi mắt long lanh như muốn khóc. Mắt hết nhìn Lưu Vân rồi lại nhìn Lưu Thanh. Hai người giống y như đúc, chỉ là người có tóc trắng, người có tóc đen. Ngoài điều đó ra, cả hai đều giống như huynh trưởng Vân Thanh Tử của nàng nhưng cả hai không có gì là như nhận ra nàng cả.
Linh Nhiễm vội đến đỡ Uyển Tình đứng dậy, nói với Lưu Vân.
“Cha, người là đại cô cô, là tỷ tỷ của cô cô đấy.”
Lưu Vân và Lưu Thanh nhún vai. Cả hai chưa từng nghe Uyển Cấm kể mình có tỷ tỷ bao giờ. Cũng chưa nghe Vân Thanh Tử nói mình còn một người muội muội. Lưu Vân suy ngẫm một hồi, thân ảnh liền biến thành sợi tóc đen dài, bay trở lại mái đầu của Lưu Thanh. Còn hắn thì vào trong thức hải hỏi chuyện Vân Thanh Tử.
Cảnh này khiến Uyển Tình, lão Đỗ và hai tỳ nữ của Linh Nhiễm trố mắt kinh ngạc. Mọi người đều biết có phép Thân Ngoại Hóa Thân, cũng biết yêu thú có lông mao có thể dùng lông của mình để tạo ra hóa thân giống như bản thể. Nhưng Lưu Vân và Lưu Thanh lúc nãy nhìn như hai người khác nhau, dù cho có vẻ ngoài giống hệt. Chính cái khí chất mà cả hai toát ra vô cùng khác biệt nên khi thân hình của Lưu Vân biến thành sợi tóc mới làm bọn họ kinh ngạc, không ngờ hắn lại là một sợi tóc biến thành.
Thời điểm này, Bạch Nguyệt Quân, Uyển Cấm, Đào Nương, Tưởng Du Nhi và Sở Uyển Đình vừa về đến. Theo sau là Điền Trí Lâm, Tử Hoằng, Hoa Lâm và Mị Lan xách lỉnh khỉnh các thứ thức ăn, trà bánh. Thấy trong nhà mình đông người hơn dự tính, Bạch Nguyệt Quân có chút bất ngờ, nhưng nàng cũng vui vẻ vì Linh Nhiễm đã về đến.
Có điều, người mừng rỡ nhất ở đây chính là Uyển Cấm. Nhìn thấy tỷ tỷ, nàng liền lao đến ôm lấy, xúc động đến rơi cả nước mắt, như khi nàng gặp lại Vân Thanh Tử vậy.
Không để cả hai vội xúc động, Lưu Thanh liền nói.
“Đại tẩu, đại ca gọi tẩu, Uyển Tình với Uyển Cấm vào thư phòng. Huynh ấy có chuyện cần nói.”
Nói xong, hắn quay người đi vào trong. Bạch Nguyệt Quân lúc này cũng không hiểu Lưu Vân đang định làm gì, đành dìu Uyển Tình cùng Uyển Cấm đi vào trong.
Trong thư phòng, Lưu Thanh đã trả cơ thể lại cho Lưu Vân. Hắn không vội nói dựng lên một cấm chế quanh thư phòng để ngăn người khác nghe lén. Sau đó mới nói.
“Uyển Tình, Uyển Cấm, lệnh huynh của hai người muốn gặp cả hai.”
Lưu Vân đưa tay nhổ sợi tóc bạc ném ra, lập tức hóa thành thân ảnh giống Lưu Thanh nhưng lại không phải. Y chính là Vân Thanh Tử.
Vân Thanh Tử mỉm cười nhìn hai muội muội, sau đó nhìn sang Bạch Nguyệt Quân, vẻ mặt gượng gạo. Y nghĩ Bạch Nguyệt Quân sẽ mắng mình một trận vì đã giấu chuyện y luôn ở cạnh nàng. Nhưng Bạch Nguyệt Quân không có làm gì cả, cũng không có vẻ gì là bất ngờ.
Nàng tiến đến cạnh Lưu Vân hỏi nhỏ.
“Lại thêm một muội muội nữa sao?”
“Đúng vậy. Xem ra phải mở rộng nhà như dự định của nàng rồi. Nếu không sẽ không đủ chỗ ở mất.”
Uyển Tình bên này thì sửng người. Nếu người tóc đen là Vân Thanh Tử thì Lưu Vân lại là ai? Uyển Cấm nhanh chóng giải thích cho nàng. Chuyện Vân Thanh Tử thân tử đạo tiêu, chuyện Lưu Vân cho ý niệm còn sót lại của Vân Thanh Tử trú nhờ trong thức hải. Nghe xong, nàng có hơi choáng váng. Không ngờ xa cách lâu năm lại có nhiều chuyện xảy ra như vậy.
“Vậy người này không phải là ca ca sao?”
Uyển Tình nhìn Lưu Vân hỏi. Uyển Cấm liền đáp.
“Không phải, nhưng muội đã nhận huynh ấy là nhị ca, còn có tam ca nữa.”
“Đúng vậy, chính là ta đây.”
Lưu Thanh ngửa mặt, chỉ tay vào bản thân nói. Trong khi đó Lưu Vân lần nữa dùng sợi tóc của mình tạo ra một cái hóa thân để điều khiển. Ba người có dáng vẻ giống nhau như tạc xuất hiện cùng một lúc trong thư phòng khiến cho cả Uyển Cấm vốn đã quen thấy hai “Lưu Vân” cùng lúc xuất hiện cũng khó mà phân biệt được. Lưu Thanh nhanh nhảu nói.
“Đại ca cao hơn ta và Vân Thanh Tử, có tóc bạc, dáng vẻ thư sinh. Vân Thanh Tử tóc đen, phong thái tiên nhân. Lưu Thanh ta tóc đen, nhưng ngắn hơn Vân Thanh Tử một tấc. Khó phân biệt đến vậy sao?”
Bạch Nguyệt Quân tiến đến trước ba người nói.
“Đệ đừng quấy nữa, Lưu Thanh. Thật ra người ngoài không biết sẽ khó mà phân biệt được ba người. Lưu Thanh thì ta hiểu, nhưng tại sao Vân Thanh Tử lại giống chàng đến vậy? Hai người có liên quan gì đến nhau?”
Lưu Vân đi ra sau án thư, ngồi xuống ghế, tay cầm lấy bút tiếp tục viết.
“Ta cũng không biết. Tướng mạo, chỉ là vẻ ngoài tạm bợ của hồn phách, được định của thần hồn. Thần hồn lại là cốt lõi của một người trong kiếp này. Vậy nên sau khi luân hồi tướng mạo của mọi người sẽ ít nhiều thay đổi. Có người chỉ là khác biệt đôi chút. Cũng có người không thể nhận ra. Việc Vân Thanh Tử có tướng mạo giống hệt ta, cứ xem như là tình cờ đi vậy.”
“Đệ lại không tin đây là tình cờ. Ngoài đệ ra còn có nhị ca cũng giống hệt chúng ta. Mà tung tích của nhị ca đã biến mất từ lâu, trừ khi là . . .”
Lưu Thanh nhìn Vân Thanh Tử, tay vuốt vuốt cằm, miệng nở một nụ cười gian trá.
“Y là do nhị ca tạo ra!”
Lời này của Lưu Thanh khiến cả mọi người trong thư phòng im bặt. Trừ Uyển Tình không biết là đang nói chuyên gì, Bạch Nguyệt Quân và Uyển Cấm, đã biết được chuyện của Lưu Vân, nổi lên những suy đoán trong lòng.
Bạch Nguyệt Quân nói.
“Có khả năng nhưng khá thấp.”
Uyển Cấm tiếp lời.
“Đúng vậy, nếu ca ca là do người đó đứng sau vậy thì khi ca ca và tẩu ấy bị đưa lên Trảm Tiên Đài, người đó lại không ra mặt cứu giúp.”
Lưu Vân khẽ lắc đầu, điềm nhiên nói.
“Muội xem trọng thực lực của ta rồi. Nếu thật sự là y, đối một đối hai còn có thể. Nhưng Cửu Trùng Thiên lúc đó có đến ba trăm sáu mươi lăm vị thần tiên, còn chưa tính đến ba tiên quân còn lại cùng Thiên binh Thiên tướng. Nếu y chọn ra mặt, khác gì tự nhảy vào long đàm hổ huyệt. Với tính cách của y, một hóa thân nhỏ bé chỉ xem như trò tiêu khiển cho qua ngày tháng, không đáng để làm vậy.”
“Tệ đến vậy cơ à?”
Bạch Nguyệt Quân tò mò hỏi. Lưu Thanh lập tức gật đầu.
“Đúng vậy. Bản tính của nhị ca cao ngạo khó gần, ngoài đại ca ra thì huynh ấy không để ai vào mắt cả. Ngay cả đệ, huynh ấy cũng chỉ dùng một con mắt để nhìn mà thôi.”
Mọi người nghe vậy thì không nói thêm gì nữa, tự tìm cho mình một chỗ ngồi để ngẫm nghĩ những thông tin vừa nhận được. Nhưng chủ yếu vẫn là chờ Lưu Vân lên tiếng.
Hai khắc sau, Lưu Vân đặt bút xuống, đưa bức tranh chữ lên ngắm nghía sau đó nhào lại ném vào trong góc, làm cho Uyển Tình thấy có hơi sót. Bởi nàng nhận thấy Lưu Vân là chính là cao nhân tiên tu, đạo hạnh không thấu, tu vi không rõ. Hiển nhiên đồ vậy từ cao nhân mang đi trao đổi sẽ rất được giá. Mà bức tranh chữ đó còn có linh lực lưu lại trên bút tích. Thứ như thế này rất được người phàm săn đón.
Đang ngẩn ngơ suy nghĩ đến giá trị của bức tranh chữ kia, Uyển Tình bị Lưu Vân gọi tỉnh, khiến nàng giật mình.
“Tiểu muội mới đến, có gì muốn kể cho chúng ta nghe không?”
Nàng lắp bắp nói.
“Nhị . . . À không, đại . . . Không phải nhị ca, muội chỉ là chủ của một bảo phường. Không như muội muội là chủ của một thánh cảnh, nên không có gì đáng nghe cả.”
Lưu Vân nhìn kỹ một lượt Uyển Tình. Dung mạo kiều diễm không kém Uyển Cấm, lại toát ra mị lực mạnh mẽ vô cùng. Tuy vậy nàng lại hành xử khác với vẻ ngoài của mình. Dáng ngồi co ro, hai bàn tay lúc nào cũng đan vào nhau. Đôi mắt hờ hững, mệt mỏi không dám nhìn thẳng vào bất kỳ ai ở đây ngoài Vân Thanh Tử và Uyển Cấm cả.
Cảm thấy kỳ lạ, Lưu Vân bước đến bên cửa sổ, giải cấm chế rồi gọi Linh Nhiễm, Đào Nương cùng Tưởng Du Nhi vào trong. Khi này các nàng đang trò chuyện, kể cho nhau nghe chuyện của mình trong năm qua. Nghe tiếng gọi, cả ba nhanh chóng đi đến thư phòng.
Vào bên trong, ba nàng thấy Lưu Vân đang ngồi ở án thư, phía bên phải là Bạch Nguyệt Quân và Lưu Thanh, bên trái phía cửa sổ là Uyển Tình, Uyển Cấm và Vân Thanh Tử. Ba người các nàng vô cùng kinh ngạc khi lại có thêm một người có tướng mạo giống hệt cha mình. Đào Nương nghi hoặc hỏi.
“Cha, người này là ai vậy?”
Nàng thẳng tay chỉ vào Vân Thanh Tử, liền bị Tưởng Du Nhi kéo tay lại. Tuy y có tướng mạo giống như Lưu Vân và Lưu Thanh nhưng lại mang đến cảm giác thân thuộc như cha và thúc nên ba nàng liền có thể nhận thấy sự khác biệt.
Lưu Vân thầm nghĩ.
‘Người trẻ nhanh nhạy thật.’
Bạch Nguyệt Quân mở miệng giải thích, lập tức bị Lưu Thanh chen ngang. Hắn nói.
“Đây là nhị thúc của ba đứa. Gọi thử một tiếng đi.”
Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Giả
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.