Chương 105: Về đến nhà.

Uyển Tình hỏi thăm về Uyển Cấm, biết được muội muội mình hiện tại rất tốt thì mỉm cười mãi. Còn bảo lão Đỗ mang lên trà bánh cho Linh Nhiễm. Nàng có chút bất ngờ. Mấy thứ trà bánh này ở đây chỉ có người phàm mới dùng đến. Vậy mà Uyển Tình lại có rất nhiều.

Linh Nhiễm chú ý xung quanh phòng. Căn phòng bừa bộn không thể tả được. Trên sàn vươn vãi mấy thứ bột đen bột trắng, vụn đá vụn ngọc, sách mở dở, bút lông còn ướt. Trên bàn còn có mấy tách trà không biết đã dùng từ khi nào đang đè lên mớ giấy tờ đầy chữ, mà tấm giấy mới nhất vẫn còn mực ướt lấm lem.

Uyển Tình nhận ra ánh mắt của Linh Nhiễm, nhẹ nhàng nói.

“Phòng ta có hơi bừa bộn. Con chờ ta một chút nhé.”

Sau đó Uyển Tình vung tay, tạo ra trận gió lớn cuốn bay mọi thứ trong phòng. Bụi bẩn được gom lại rồi bị thổi bay ra ngoài cửa sổ. Mấy quyển sách thì trở lại kệ. Mấy tách trà trên bàn thì bay xuống dưới nhà, còn giấy thì được xếp gọn lại thành một xấp cao. Cuối cùng, nàng cúi nhặt bút lông gác lên án thư.

Cùng lúc này bên ngoài tiệm có tiếng huyên náo, kéo cả hai đến bên cửa sổ để xem thử.

Dưới đường có đám người đứng vây quanh hai nữ tử. Hai bên lời qua tiếng lại không kiêng nể ai, tay chỉ tay chỏ, miệng nói liên hồi. Uyển Tình thấy vậy thì cảm thán.

“Hai tiểu muội này cũng to gan thật đấy, dám gây chuyện ở bến Tĩnh Luân này.”

“Sao cô cô biết là hai cô nương đó gây chuyện?”

Uyển Tình nghiêng đầu nhìn Linh Nhiễm, giọng nói nhẹ như gió.

“Con là lần đầu đến bến đỗ phải không? Bến đỗ không có quy định về cãi nhau nhưng có quy định rất rõ là không được đấu pháp.  Chỉ cần là người thường đi lại ở bến đỗ đều biết quy định này, nên họ cũng rất hạn chế việc gây sự cãi vã. Con xem hai tiểu muội muội kia pháp lực cuộn trào, sắp không nhịn được rồi kìa.”

Linh Nhiễm nheo mắt nhìn kỹ, quả thật có hai luồng pháp lực đang cuồn cuộn trào dâng. Lẩn trong đó còn có hai tia yêu khí quen thuộc. Linh Nhiễm nhận ra thì hốt hoảng chạy xuống dưới nhà, trong khi Uyển Tình vẫn chưa hiểu gì cả.

Hai hơi thở sau, Linh Nhiễm đã chen được vào đám người đứng xem, hô to.

“Đình Đình! Mộng Lợi! Mau dừng lại!”

Hai tỳ nữ của Linh Nhiễm nghe tiếng tiểu chủ thì mừng rỡ chạy đến.

“Tiểu chủ, người đã đi đâu vậy?”

“Tiểu chủ, cuối cùng thì bọn em cũng tìm được người rồi.”

Linh Nhiễm lo lắng hỏi.

“Sao hai em lại đến đây? Không phải ta đã bảo là ở lại phủ rồi sao?”

Đình Đình đáp.

“Chúng em lo cho tiểu chủ. Lão gia đã căn dặn chúng em phải chăm sóc cho tiểu chủ thật chu toàn, sao chúng em có thể để người đi một mình được?”

Linh Nhiễm nghe vậy thì cũng không biết phải làm sao với hai người. Nhưng thời khắc này đã đến đây, còn cãi nhau với người ta. Tuy chưa biết ai đúng ai sai nhưng đều là không phải là chuyện tốt. Linh Nhiễm đẩy hai tỳ nữ ra sau rồi tiến lên chắp tay với người mà Đình Đình và Mộng Lợi vừa gây gổ.

“Thứ lỗi cho thị nữ của ta. Bọn họ ít khi rời khỏi phủ nên không biết cách cư xử đúng mực. Nếu các hạ không chê thì ở đây ta có ít đan dược, mong các hạ bỏ qua cho.”

Đình Đình và Mộng Lợi nghe vậy thì bất mãn kêu lên, liền bị Linh Nhiễm quắc mắt, hai người nuốt lời định nói vào bụng, đứng tựa vào nhau mà cúi mặt.

Người kia là nam tử trung niên, thân mặc đạo bào đen thấy Linh Nhiễm biết dạy kẻ dưới, không giống người không biết suy nghĩ thì trong lòng đã bớt phần giận dữ. Y chắp tay nói.

“Đan dược này, ta không nhận. Nhưng mong đạo hữu có thể dạy lại thị nữ của mình, đừng để bọn họ ra ngoài gây chuyện, mang họa vào người.”

Nói xong y thi lễ rồi bỏ đi. Vạt đạo bào đen phất phới trong đám người rồi biến mất. Linh Nhiễm thấy vậy thì thở phào. Nàng đưa Đình Đình và Mộng Lợi vào trong tiệm để dạy dỗ. Đến khi nhận ra thì trời đã tối rồi. Nàng liền vội ra ngoài, đi tìm tri sự của bến Tĩnh Luân để đăng ký một chỗ. May mắn là ngay hôm sau sẽ có một thuyền tiên khởi hành đi đến gần rìa phía đông của Nam Dương Phúc Châu.

Thời gian đi từ bến Tĩnh Luân đến đó chỉ mấy hai ngày. Còn nếu tự thân mình dùng phi cử thuật thì e là sẽ mất nhiều thời gian hơn. Nếu có thể dùng thuyền tiên để vượt giới thì sẽ càng tiện hơn. Nhưng hiện tại không có tuyến đường nào đi ra ngoài Nam Dương Phúc Châu bằng thuyền tiên dạng như thế này cả. Nếu có thì cũng là phi chu của tông môn dùng riêng mà thôi.

Ngày hôm sau, Linh Nhiễm chuẩn bị đi đến bãi thuyền. Vì Đình Đình và Mộng Lợi đã theo đến đây nên nàng cũng đành đưa cả hai theo mình để tiện quản lý. Khi nàng định chào tạm biệt Uyển Tình thì thấy nàng ta cũng đang chuẩn bị để đi đâu đó. Tóc búi gọn, áo váy chỉnh tề. Cửa tiệm cũng không mở cửa. Linh Nhiễm liền hỏi.

“Cô cô, người định đi đâu sao?”

Uyển Tình tròn mắt đáp.

“Ta cùng con về nhà đón năm mới.”

“Vậy còn cửa tiệm này thì sao? Còn Lão Đỗ nữa?”

Uyển Tình mỉm cười thật nhẹ.

“Thì ta mang theo cả nó nữa. Lão Đỗ cũng đi theo cùng.”

Lão Đỗ lúc này mới bước ra khỏi cửa tiệm. Sau khi đóng cửa, y lùi lại vài bước rồi thi pháp. Mặt đất xung quanh khẽ rung động. Cả căn nhà ba tầng rung lắc liên hồi, rồi hóa thành ngọc bài rơi xuống tay của lão Đỗ. So ra cách này nhẹ nhàng hơn cách dùng Họa Trục Càn Khôn Quyển của Lưu Vân, nhưng thật sự không ảo diệu bằng.

Đám người Linh Nhiễm và Uyển Tình nhanh chóng di chuyển đến bãi thuyền. Bãi thuyền nằm trên đỉnh núi, ẩn trong đám mây mù. Những tầng mây này không phải của tự nhiên có được, mà là do các tu sĩ của Quy Thanh Môn dựng lên để che đi phần nào đại trận bên dưới. Vậy nên nhìn từ phía trên trông các thuyền tiên như thể đang neo đậu trên biển mây vậy.

Bãi thuyền lúc này có rất nhiều tu sĩ, yêu quái và phàm nhân tụ tập chờ lên thuyền. Một chiếc thuyền tiên to lớn rời khỏi nơi neo đậu tiến vào sát vách núi. Sau đó liền có một tấm ván to dùng làm cầu được vắt từ lối vào thuyền tiên sang. Tất cả liền xếp hàng đi từng đợt lên thuyền.

Ở lối vào thuyền tiên có vài tu sĩ Quy Thanh Môn mặc pháp bào lam kiểm tra lệnh phù của từng người lên thuyền. Lệnh phù này xem như là vé thuyền, sau khi kiểm tra thông tin chính xác sẽ được tu sĩ Quy Thanh Môn thi pháp dán lên người như để xác nhận danh tính hành khách.

Đến lượt đám Linh Nhiễm và Uyển Tình, có người cười nói.

“Bà chủ Uyển định đi xa sao? Vãn bối nghe nói người đã dọn cửa tiệm rồi.”

Uyển Tình cử chỉ nhẹ nhàng, gật đầu đáp.

“Đúng vậy. Không bán nữa. Ta cùng cháu gái đi thăm người thân.”

Giọng Uyển Tình như mật ngọt, làm cho cả nam lẫn nữ xung quanh nghe thấy nổi lên cảm giác lâng lâng, đổ dồn ánh mắt về phía này. Có mấy tu sĩ lớn tuổi vô tình bị mị lực tác động, nhìn thoáng qua Uyển Tình rồi bừng tỉnh, tằng hắng vài cái để lấy lại tôn nghiêm.

“Không nói nữa. Ta nên vào trong thôi. Nếu không sẽ làm cản đường mọi người mất.”

Uyển Tình dẫn Linh Nhiễm, lão Đỗ và hai thị nữa và bên trong khoang thuyền, tìm đến khách xá của mình. Gọi là khách xá vì nó rất rộng, ít nhất phải bằng một tiểu viện. Bởi là lần đầu được lên thuyền tiên nên Linh Nhiễm vô cùng kinh ngạc. Không ngờ ngoài Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân ra còn có người dùng càn khôn vào thứ này. Nàng cũng không rõ nó có giống với Càn Khôn Đại Đạo Chi Pháp mà cha mẹ nàng luyện hay không, nhưng theo cảm nhận của nàng thì nó tương đối giống nhau.

Ngoài ra, trong khoang thuyền còn có các cửa hàng, chợ phiên nhỏ buôn bán vô cùng náo nhiệt. Các kiến trúc này tạo nên tổng thể còn to lớn hơn thuyền tiên nhiều lần dù cho vẻ ngoài của nó đã rất đồ sộ.

Đến cuối ngày, thuyền mới bắt đầu di chuyển. Linh Nhiễm cùng hai tỳ nữ và rất nhiều người kéo nhau đến boong tàu để xem. Sau khi rời khỏi bãi thuyền, đến một thời điểm thuyền bắt đầu tăng độ cao, khiến bến Tĩnh Luân trong mắt càng lúc càng nhỏ lại. Lại nhìn về phía trước, trời trong như vắt, hoàng hôn nhuộm đỏ cả một mảng đại địa bên dưới. Rồi từ từ nhường chỗ cho tinh đẩu chiếu sáng trời đêm.

Trong lòng Linh Nhiễm lúc này có một loại cảm xúc trào dâng. Nàng không rõ nó là gì, nhưng nó không làm nàng khó chịu. Ngược lại nàng còn có hơi hưng phấn. Xa nhau chưa đến một năm nhưng nàng đã bắt đầu nhớ Lưu Vân, Bạch Nguyệt Quân, hai tỷ tỷ Đào Nương, Tưởng Du Nhi. Còn có Sở Uyển Đình nữa. Trước đây nàng chưa từng có cảm giác này. Nàng nhớ nhà, khi nàng đã có một gia đình thật sự.

Uyển Tình lúc này vẫn ở trong khách xá. Nàng cũng muốn cùng Linh Nhiễm ngắm sao nhưng nàng không thích hợp đến nơi đông người. Vậy nên đóng cửa làm việc vẫn là ý hay hơn.

Cũng phải nói, Uyển Tình không nhớ lần cuối mình gặp muội muội là khi nào. Cũng không nhớ mình, muội muội và huynh trưởng chia tay tay từ bao giờ. Một nhà chia cách đã lâu, giờ được gặp lại khiến nàng không giấu được sự vui vẻ.

Hai ngày sau, thuyền tiên cập bến. Đám người Linh Nhiễm và Uyển Tình tiếp tục tiến về hướng đông bắc tự mình dùng thuật phi cử để vượt giới. Quảng đường có xa nhưng sức lực tiêu tốn khi dùng Đằng Vân không nhiều nên vẫn có thể làm được. Có điều tốc độ có chút chậm chạp.

Uyển Tình lấy ra một nhành liễu, nhẹ ngắt một chiếc lá thả ra trước mặt. Lá liễu biến lớn như chiếc thuyền con, theo sự điều khiển của Uyển Tình chở mọi người lên đến tầng cương phong, mượn sức gió mà đi. Mất thêm mười ngày là đã tiến vào Đông Thanh Hoa Châu. Nếu là cưỡi mây bình thường thì có khi sẽ mất đến hơn một tháng.

Lại qua thêm năm ngày nữa, tất cả liền về đến nhà của Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân.

Đề xuất Voz: BẾN SÀI THÀNH
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

3 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
3 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.