Chương 107: Động thiên trong nhà.
Lưu Vân rời khỏi án thư, đi đến đẩy Lưu Thanh tránh sang một bên, rồi nhìn Linh Nhiễm hỏi.
“Linh Nhiễm, con thấy Uyển Tình tiểu cô của con là người như thế nào?”
Linh Nhiễm lộ vẻ bất ngờ trước câu hỏi của Lưu Vân. Nàng nghĩ.
‘Tiểu cô cô là người như thế nào, chỉ cần nhìn là thấy rõ mà.’
Nàng quay đầu nhìn Uyển Tình, lập tức nhận ra có điều không đúng. Dáng vẻ của Uyển Tình lúc này không giống với lúc Linh Nhiễm vừa gặp ở bến Tĩnh Luân. Uyển Tình có vẻ rụt rè hơn lúc đó, cứ như một con người khác vậy. Chẳng lẽ Lưu Vân đang nghi ngờ nàng?
Linh Nhiễm nhìn Lưu Vân, dõng dạc đáp.
“Con thấy tiểu cô cô là người phóng khoáng, dù có hơi tùy hứng nhưng cô cô rất quyết đoán, cũng rất thích ôm ấp con nữa. Vậy nên cha đừng . . .”
“Không, không như con đang nghĩ đâu.”
Lưu Vân đưa tay ngăn Linh Nhiễm nói tiếp, sau đó quay sang nói với Uyển Tình, đang không hiểu Lưu Vân đang định làm gì. Lưu Vân nhẹ giọng hỏi.
“Nếu đó là con người thật của muội, vậy tại sao muội lại không hành xử như mọi khi?”
Ngay cả Uyển Cấm và Vân Thanh Tử cũng ngờ ngợ nhận ra, liền che chúc cùng Bạch Nguyệt Quân và Lưu Thanh nhìn nàng.
"Quả thật có chút kỳ lạ. Tỷ tỷ, tỷ làm sao thế?”
“Đúng vậy muội không khỏe sao?”
“Ta biết y thuật, dù muội có là tu sĩ thì ta cũng có thể chữa được. Để ta bắt mạch cho muội.”
“Lưu Thanh, đệ đừng nghịch nữa! Uyển Tình, muội vẫn ổn chứ?”
Bốn người chen chúc xô đẩy nhau, khiến Lưu Vân đứng ở giữa bị ném qua ném lại như cái gối bông. Nhìn cảnh này, Uyển Tình không nhịn được mà bật cười. Nàng cất tiếng làm bốn người bình tĩnh lại.
“Muội không sao cả. Mọi người không cần lo đâu. Chỉ là có nhiều chuyện vượt ngoài dự tính của muội, làm muội cảm thấy hơi bất an. Như ca ca bây giờ đến hồn phách cũng không còn. Lại xuất hiện thêm hai ca ca nữa. Rồi lại thêm mấy chuyện âm mưu mà muội không hiểu được. Muội sợ một nhà mới được tụ họp sẽ sớm ly tan.”
Rồi nàng rụt rè nhìn Lưu Vân, giọng nói hơi run.
“Với lại muội có hơi sợ . . . huynh.”
“Ta?”
Ngay lập tức, Lưu Vân bị bốn người đẩy ra phía sau, sau đó ra sức an ủi Uyển Tình. Lưu Vân thấy vậy thì thở dài, quay sang ra hiệu cho Đào Nương, Tưởng Du Nhi và Linh Nhiễm cùng đi ra ngoài sân.
Nhìn thấy căn nhà mỗi lúc một đông người, Lưu Vân cảm thấy có hơi quá náo nhiệt rồi. Bình thường chỉ cần Lưu Thanh, Điền Trí Lâm và ba tiểu nha đầu là đã đủ để căn nhà này rộn tiếng cười nói rồi. Bây giờ có thêm hai tiểu cô, rồi thêm đám người đứng chờ ngoài sân nữa.
Vừa đi, Lưu Vân vừa hỏi Linh Nhiễm.
“Lần này đi về, con còn mang theo thị nữ nữa sao? Xem ra ngoại tổ phụ cũng rất yêu thương con.”
“Đúng thật, ngoại tổ phụ rất yêu thương con. Khi con về đến người liền tặng cho con một phủ đệ, còn có gia nhân hầu hạ nữa. Thiên tài địa bảo, đan dược thứ gì cũng không thiếu. So với mấy biểu huynh đệ tỷ muội hay họ hàng trong tộc thì con nhận được nhiều hơn những vài lần.”
“Đây chính là ngoại tổ phụ đang bù đắp cho con. Con nói thử xem, con gái vừa bị hại chết, cháu gái nhỏ tuổi lại bỏ đi biệt tăm. Ông ấy có thể không lo lắng được sao. Ông ấy là muốn bù đắp cho quảng thời gian không thể chăm sóc con. Cũng là trưởng bối, ta có thể hiểu được điều này.”
Đứng ở hiên nhà, Lưu Vân nhìn qua một lượt mọi người. Điền Trí Lâm và Tử Hoằng đang loay hoay trong bếp. Hoa Lâm và Mị Lan hình như là đang cãi nhau với hai thị nữ của Linh Nhiễm, ở giữa can ngăn là nam tử trung niên mà có lẽ là thân cận đi theo Uyển Tình. Trong khi đó Sở Uyển Đình đang ngồi uống trà ở bàn đá mà không có khả năng gì là nàng sẽ vào can dự vào.
Linh Nhiễm liền chạy đến dạy dỗ hai tỳ nữ, rồi quay sang xin lỗi Hoa Lâm và Mị Lan. Các nàng hiếm có dịp gặp nhau, nhưng giao tình vẫn rất tốt. Vậy nên hai nàng không chấp nhất với hai tỳ nữ của Linh Nhiễm nữa.
Lưu Vân cũng đi đến gần để quan sát, cảm nhận được yêu khí trên người hai tỳ nữ liền nhận ra cả hai là yêu quái hóa hình. Mà thấy Lưu Vân đi đến, Đình Đình cùng Mộng Lợi cất tiếng chế giễu.
“Ngươi là nghĩa phụ của tiểu chủ nhà ta sao? Ngươi thật sự xứng với cái danh đó sao?”
Nghe lời này, Đào Nương đùng đùng tức giận, lập tức lao đến vả mặt cả hai. Sở Uyển Đình đang nhàn nhã cũng chầm chậm tiến đến, ngón tay khẽ vẫy gọi đến thanh trường kiếm. Nàng mân mê lưỡi kiếm, vẻ mặt lạnh băng nhàn nhạt nói.
“Các ngươi quên mất mình đang ở đâu rồi sao? Đông Thanh Hoa Châu không giống Nam Dương Phúc Châu của các ngươi đâu. Thực lực không đủ mà dám nói lời ngông cuồng, tiên sinh có thể cười nhạt bỏ qua, xem như gió thoảng qua tai. Nhưng đám tiểu bối bọn ta thì không nhịn được như vậy.”
Đình Đình ôm mặt quát lớn.
“Tiểu chủ của bọn ta thân phận cao quý, các ngươi xứng để xưng là tỷ muội với người sao?”
Sở Uyển Đình không nói nữa, vung kiếm chém ra một đường kiếm khí, sượt qua cắt đứt mấy sợi tóc mái của nàng ta, sau đó lại kề kiếm vào cổ.
Đào Nương tiến đến gần, đưa tay vuốt tóc mái rối tung của Đình Đình, nhẹ giọng nói lời hăm dọa.
“Chúng ta không luận xuất thân, chỉ luận nhân phẩm. Với nhân phẩm của hai người các ngươi hiện tại, không xứng để đặt chân lên đỉnh núi này. Ta nhắc nhở hai ngươi, cẩn thận lời mà mình thốt ra. Dù mấy người tiểu bối chúng ta không ra tay nhưng cha ta cũng có sức chịu đựng. Nếu người thấy các ngươi quá phiền phức sẽ không ngại tống khứ các ngươi đi đâu. Đừng nghĩ tiểu Linh Nhiễm vì các ngươi mà cầu xin.”
Lưu Vân thấy Đào Nương đã nói quá lời. Nếu hắn thật sự thấy phiền phức, cùng lắm là bỏ đi đâu đó mà thôi. Dù sao cũng là tỳ nữ thân cận của Linh Nhiễm, nàng sẽ không nỡ nặng tay trừng phạt. Hắn cũng vì vậy mà không muốn để nàng cảm thấy khó xử.
Linh Nhiễm lúc này cũng đã biết trước chuyện này sẽ xảy ra. Dù cho trước đó nàng đã căn dặn Đình Đình và Mộng Lợi là không được tỏ vẻ phách lối, nhưng cả hai vẫn chứng nào tật nấy, nên Linh Nhiễm không có ý định nói đỡ. Lời dạy của nàng vốn không có sức nặng với hạ nhân, vậy thì nhờ các tỷ tỷ dạy dỗ giúp vậy.
Đào Nương và Sở Uyển Đình sau khi ra đòn thị uy thì phủi tay đi vào trong bếp giúp Điền Trí Lâm và Tử Hoằng một tay. Khi này Lưu Vân mới lên tiếng.
“Hai người các ngươi có xem ta là gì, ta cũng không để tâm. Nhưng tốt nhất là các ngươi nên giữ những lời đó trong lòng. Nếu để mẹ hay thúc thúc, cô cô của Linh Nhiễm nghe được thì hai ngươi nhất định sẽ không giữ được mạng. Ta nói là này là nhắc nhở, nhớ lấy.”
Nói xong, hắn tiến đến hỏi chuyện lão Đỗ, rồi cùng Tưởng Du Nhi đi vào trong chính sảnh. Chỉ còn Linh Nhiễm là vẫn còn ở đó. Nàng đỡ cả hai đứng dậy, giúp họ chỉnh trang đầu tóc y phục, lại nhẹ nhàng nói.
“Đừng trách ta không lên tiếng giúp các em. Lần này các em thật sự làm sai. Có câu “nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên”. Người giỏi còn có người giỏi hơn. Ta trong nhà cũng chỉ là tiểu muội muội nhỏ nhất. Còn chưa nói, hai em xúc phạm cha ta, ta thật sự rất giận.”
Linh Nhiễm đoán biết trước là vậy. Nhưng khi nghe lời từ miệng của Đình Đình thốt ra vẫn làm cho nàng cảm thấy khó chịu. Nàng quay người, siết chặt nắm đấm, nhưng rồi buông lỏng.
“Ngoài tổ phụ, cha mẹ là người quan tâm đến ta nhất, bất kể chân thân yêu quái của ta. Vậy nên ta không muốn nghe hai em xúc phạm đến bọn họ lần nào nữa.”
Trải qua không biết bao nhiêu chuyện, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đã trở thành những người quan trọng nhất trong lòng Linh Nhiễm, không gì thay thế được. Nàng không cho phép bất kỳ ai vấy bẩn hình tượng đó cả. Nếu Đình Đình và Mộng Lợi còn làm vậy lần nào nữa thì nàng sẽ không thương tình mà đuổi cả hai đi.
Linh Nhiễm vỗ vỗ vào mặt mình lấy lại bình tình, sau đó chạy vào trong bếp như chưa có việc gì xảy ra cả. Còn Đình Đình và Mộng Lợi thì nhìn nhau, trong ánh mắt có tia hối hận. Hai nàng không ngờ chuyện lại thành ra như vậy, nhưng cũng đã rồi. Cả hai dặn nhau rằng không khiến tiểu chủ nổi giận làm nào nữa.
Cả bữa tối hôm đó, mọi người chẳng thấy Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đâu. Bọn họ đều nghĩ Lưu Vân lại dở chứng ngại việc phiền, trước có Uyển Tình tỏ ra sợ hắn, sau lại có hai tỳ nữ của Linh Nhiễm buông lời sỉ nhục nên hắn đã đi tìm nơi yên tĩnh để ở tạm vài ngày, còn Bạch Nguyệt Quân thì đang đi tìm. Ngờ đâu, khi mọi người dọn dẹp xong thì mới thấy cả hai từ trong nhà đi ra.
Đào Nương là người đầu tiên cất tiếng hỏi.
“Cha, mẹ, hai người đã ở đâu vậy?”
Lúc này mới biết cả hai đã dành ra mấy canh giờ liền để sắp xếp lại mấy gian phòng trong nhà, cũng để mở rộng ra thêm với sự giúp đỡ của lão Đỗ. Lưu Vân dẫn mọi người vào bên trong. Chính sảnh vẫn như vậy, ở giữa có bàn dài. Hai gian ở hai bên là thư phòng của Lưu Vân và phòng của Điền Trí Lâm.
Phía trong cùng của chỉnh sảnh có bình phong che lối đi ra phía sân sau, khi này đã được bao quanh bởi ba dãy phòng lầu như một tứ hợp viện. Chính phòng trên dưới là của Lưu Vân, Bạch Nguyệt Quân và Lưu Thanh. Dãy phía đông là dành cho Sở Uyển Đình, Đào Nương, Tưởng Du Nhi, Linh Nhiễm. Dãy phía tây dành cho khách. Ở trung tâm là sân viện, nhìn lên như giếng trời.
Nhìn từ bên trong thì thấy vô cùng rộng rãi, còn có ánh trắng chiếu xuống sân viện nhưng thật ra tất cả đều năm trong căn nhà gỗ nhỏ ban đầu. Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đã dùng càn khôn để mở rộng không gian bên trong ra nhiều lần, sau đó Lưu Vân mang một phần bầu trời của tiểu thiên địa trong ý cảnh đan điền của hắn đặt vào trong này.
Chưa dừng lại ở đó. Mọi người vốn nghĩ những căn phòng trong này sẽ là phòng chữ “Thiên”. Đến khi mở cửa nhìn vào trong mới biết bên trong lại là một khoảng đại địa rộng lớn. Nhưng ngoài một căn nhà nhỏ thì không còn gì nữa, kể cả nội thật cũng vậy.
Lưu Vân giải thích.
“Đây như một động thiên của mỗi người, vậy nên ta mới không tuỳ tiện bày trí gì cả. Ai muốn thứ gì thì đến nói với lão Đỗ một tiếng là được. Còn nữa, ai có sở thích không gian trong động thiên như thế nào thì báo với ta.”
Ngay từ đầu Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân không có ý tưởng này, chỉ nghĩ là mở rộng không gian căn nhà rồi thêm phòng vào là được nhưng khi nghe lão Đỗ kể về không gian bên trong khoang thuyền của thuyền tiên thì cả hai mới nghĩ đến việc này.
Bạch Nguyệt Quân lại phát cho mỗi người một thẻ gỗ, trên mặt thẻ được khắc tên của từng người. Nàng nói.
“Thẻ gỗ như chìa khoá phòng, không có sẽ không vào được. Vậy nên nhớ bảo quản cho tốt. Giờ thì mỗi người tự truyền pháp lực vào trong đó, duy trì hơn mười hơi thở để nó nhận chủ là có thể dùng được rồi.”
Rất nhanh, đâu đã vào đấy. Ai cũng có một động thiên riêng nên không ai phiền đến ai nữa.
Đề xuất Linh Dị: Hoa Dạ Tiền Hành - Vô Thanh Lạc Mạc
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.