Chương 108: Nước cờ đầu tiên.
Phía bắc Đại Triệu, huyện Lang Hà, Dĩnh Vương Phủ.
Là đêm giao thừa nên hạ nhân trong phủ rất bận rộn. Ngay cả Dĩnh Vương Cơ Phàm cũng bận rộn chuyện chính sự, đến giờ vẫn chưa dứt ra được. Trong thư phòng, y ngồi cùng các tướng lĩnh nhìn chăm chú vào địa đồ của bổn huyện.
Huyện Lang Hà là huyện nằm sát biên giới với Phạt Nan, là vị trí trọng yếu nếu Phạt Nan muốn nam hạ xâm Triệu. Nhưng cũng không dễ dàng đến vậy. Bởi địa thế xung quanh biến huyện Lang Hà thành một thành luỹ kiên cốt với núi đá cheo leo, sông dài sâu rộng. Địa thế này dễ thủ khó công. Phạt Nan muốn đánh vào thì sẽ mất rất nhiều thời gian và binh mã.
Một binh sĩ bước vào báo cáo.
“Báo! Thám mã đưa tin, quân mã Phạt Nan đã đóng trại cách sông Cửu Nhân ba mươi dặm về phía tây bắc, quân số hơn ba vạn.”
Dĩnh Vương phất tay bảo.
“Được, ngươi lui đi.”
Một tướng bên cạnh liền đặt một khối gỗ lên địa đồ. Nhìn vào thế cục tổng thể, quân số của Phạt Nan lớn hơn quân số hiện có của huyện Lang Hà rất nhiều. Chưa kể còn có viện binh của đối phương nữa. Cơ Phàm nhìn địa đồ hồi lâu, liền cao giọng nói.
“Truyền lệnh xuống, cho quân lập trạm gác dọc bờ sông, dùng thuyền nhỏ để tuần tra. Dù có là đêm giao thừa cũng không được phép lơ là. Lê tướng quân, Nha tướng quân, hai vị bố trí binh mai phục dọc bờ sông, đề phòng kẻ địch thừa lúc đêm tối vượt sông thám thính.”
Hai tướng Lê Nha đồng thanh hô “Tuân lệnh”, nhanh chóng đi lên đường. Cơ Phàm lại dặn dò các tướng còn lại chuẩn bị sẵn sàng rồi cho phép họ rời đi.
Y một mình ngồi trong thư phòng, mắt vẫn không rời khỏi địa đồ. Bỗng có người đẩy nhẹ cửa đi vào. Cơ Phàm khẽ ngước nhìn, mỉm cười nói.
“Ra là phu nhân. Nàng không ở cùng các con, sao lại đến đây tìm ta?”
“Thiếp biết chàng bận chuyện chính sự, sẽ không đến ăn cùng các con nên đã mang vài món đến cho chàng.”
Dĩnh Vương Phi nâng tay ra khỏi áo choàng lông, để lộ ra hộp thức ăn. Nàng đi vào trong ngồi xuống cạnh phu quân rồi bày thức ăn ra bàn. Cơ Phàm thấy vậy thì mỉm cười hạnh phúc, bắt đầu gắp thức ăn cho vào miệng nhai nuốt. Dĩnh Vương Phi nhìn phu quân mình ngày ngày bận rộn như vậy, không nhịn được mà nói lời xót xa.
“Nhớ lại khi trước chàng tỏ vẻ ham thích vui chơi để che mắt quần thần. Đến khi Hoàng hậu mất, Hoàng thượng xưa nay luôn âm thầm bảo vệ chàng lại đày chàng đến nơi xa xôi này. Thiếp thất khi biết chuyện đều bỏ đi hết cả. Thật là khổ không gì bằng.”
Cơ Phàm nuốt thức ăn, đưa tay lau miệng rồi nhìn phu nhân mình nói.
“Không phải nàng cũng vậy sao? Những thiếp thất kia ta nạp vào phủ để che mắt người đời, để nàng chịu đựng hơn mười mấy năm trời. Đến khi bọn họ đi hết để cho nàng yên thì nàng lại muốn cùng ta đến nơi này. Hoàng thượng chỉ đày một mình ta, không đày gia quyến. Nàng cần gì phải cùng ta chịu khổ chứ?”
Dĩnh Vương Phi dịu dàng nhìn Cơ Phàm, đưa tay vuốt ve khuôn mặt đã nhuốm không biết bao nhiêu sương gió. Giờ đây đã trở nên khắc khổ, râu tóc điểm bạc, đôi mắt lại trũng sâu mang theo sự mệt mõi in hằn qua những đêm dài thao thức. Cơ Phàm không trực tiếp đánh trận, nhưng trách nhiệm đè lên y lại lớn không ai bằng.
Cơ Phàm là người làm soái, thống lĩnh ba quân. Một quyết định sai sẽ khiến không nhiêu sinh mạng mất đi. Huyện Lang Hà và các huyện lân cận là đất phong của y, vậy nên không chỉ sinh mạng của các tướng sĩ, còn có sinh mạng của mấy vạn dân trong các huyện nữa.
Dĩnh Vương Phi nói.
“Chúng ta là phu thê, đồng cam cộng khổ là chuyện hiển nhiên. Chàng chịu khổ, sao thiếp có thể đành lòng đứng ngoài nhìn cho được. Đúng như người đời thường nói, sống gần vua như gần hổ. Chỉ cần làm phật ý long nhan, họa liền giáng xuống. Thiếp còn ở lại kinh thành ngày nào, thì sẽ là cái gai trong mắt không ít người ngày đó. Nếu phải chết, thiếp thà chết cùng chàng.”
“Ấy, hôm nay là giao thừa, không nên nói chuyện không hay. Ta ăn no rồi, nàng về cùng các con đi.”
Cơ Phàm giúp phu nhân mình dọn dẹp rồi tiễn nàng ra đến cửa, trước khi nàng rời đi còn giúp nàn chỉnh lại áo choàng lông, rồi hôn nhẹ lên trán của nàng. Sau khi phu nhân mình đi khuất, y mới gỡ nụ cười khỏi gương mặt. Nhìn lên màn trời, nội tâm Cơ Phàm vẫn không thể nào không lo lắng được.
Các trạm gác được dựng lên dọc bờ sông theo lệnh của Cơ Phàm, cách một dặm lại đặt một trạm, mỗi trạm có năm binh sĩ đứng gác thay phiên. Lại cho thuyền nhỏ đi tuần mỗi hai dặm. Trên bờ cũng có binh sĩ chia thành nhóm mười người đi tuần. Tất cả đều rất cảnh giác.
Đúng như dự tính, trong đêm tối có vài toán lính trinh sát được cử vượt sông đi do thám địa thế. Một đội hơn mười người mặc y phục màu đen, lại bôi thuốc mỡ lên toàn thân, chia nhau chọn vị trí cách biệt ở bờ sông bên kia, lần lượt trầm mình xuống dòng nước lạnh rồi nhẹ nhàng bơi đi. Thân thủ của bọn chúng rất tốt, tốc độ bơi khá nhanh nhưng không tạo thành chút gợn sóng nào trên mặt nước.
Một tên vô tình bơi ngang đường đi của thuyền tuần tra, đành phải dừng lại. Tuy không binh sĩ tuần tra không đốt đuốc, nhưng mắt của bọn họ rất tỏ tường, tất nhiên là có thể thấy được thứ gì đó bơi dưới mặt nước nên hắn mới không dám bơi tiếp. Một chiếc thuyền khác đến gần, có binh sĩ trên đó cất tiếng gọi nên cả hai cùng dừng lại ngay trên đầu tên lính trinh sát.
“Đến giờ giao ca rồi. Các ngươi vào bờ đi.”
“Được, được. Các ngươi để ý kỹ đấy nhé! Chúng ta đi đây.”
Chiếc vừa đến tiếp tục đi tuần, chiếc còn lại thì hướng vào bờ mà chèo. Tên lính trinh sát này vừa hay có thể đi theo ở bên dưới mà không bị để ý. Chờ khi binh sĩ trên thuyền lên bờ hết thì hắn mới cẩn thận rời khỏi nơi đáy thuyền mà tìm nơi thích hợp để trèo lên bờ.
Chọn được một góc khuất có bụi cỏ cao, hắn lặng lẽ trèo lên, cố gắng không để nước nhỏ giọt tạo ra tiếng động, sau đó mới lau sạch thuốc mỡ rồi thay bộ y phục khô mang theo trong túi da bên người. Hắn ngồi đó chờ đợi khi có ám hiệu là tiếng cú đêm kêu thì mới tiếp tục tiến lên.
Lần theo đám cỏ cao, hắn cúi người di chuyển thật chậm rãi. Tiếng cỏ cọ vào y phục kêu lên xào xạc cùng với tiếng gió thổi những cành cây xung quanh hoà vào nhau nhưng binh sĩ đi tuần gần đó vẫn cảm thấy có gì đó là lạ nên cắt cử ba người qua kiểm tra thử. Hắn dừng lại, tim đập thình thịch, giảm nhịp thở lại rồi nằm sát xuống đất.
Hắn có thể nghe rõ tiếng bước chân của lính tuần tra đi đến gần, sau đó có thanh âm vung đao cùng tiếng lào xào, cuối cùng là tiếng kêu nhỏ cùng tiếng chửi.
“Con mẹ nhà nó! Thì ra là rắn, suýt nữa là cắn ta rồi.”
“Này, ngươi không sao đó chứ?”
“Không sao, không sao. Nó chưa kịp cắn ta đã bị ta chém lìa rồi. Ta trở lại thôi.”
Tiếng bước chân xa dừng, hắn liền ngước mặt nhìn thử, sau đó mới tiếp tục tiến lên đi vào rừng.
Tuy nhiên hắn đi không xa đã bị lính phục kích do Lê tướng quân chỉ huy xông ra chặn lại, ngay cả những binh sĩ đi tuần lúc nãy cũng đi đến bọc hậu. Lê tướng nói.
“Ngươi mau buông tay chịu trói, đồng bọn của ngươi đều đã bị bọn ta bắt lại rồi!”
Hắn không đáp trả, ngay lập tức rút ra phi dao phóng về phía Lê tướng, sau đó nhảy lùi về sau đánh ra chưởng khí vào binh sĩ bọc hậu, làm bọn họ ngã nhào. Lê tướng sau khi gạt đỡ phi dao liền lao đến vung đao chém loạn đều bị hắn lách người tránh né.
Hắn chờ thời cơ đánh gạt đao của Lê tướng, rồi thu tay xuất ra một quyền vào ngực khiến Lê tướng loạng choạng lùi lại vài bước, khi này các binh sĩ khác mới cùng lúc xông lên. Thế nhưng công phu mà hắn sử dụng vô cùng quỷ dị, một quyền đánh ra liền khiến hai, ba binh sĩ đứng gần đồng thời bị thương. Chuyện này làm các binh sĩ vô cùng kinh hãi, trong lòng đều nhận định đây đích thị là cao thủ của Phạt Nan.
Thấy vậy, Lê tướng liền vận chuyển nội lực từ đan điền lên huyệt Lao Cung ở giữa lòng bàn tay, lao đến đánh chưởng. Tên lính trinh sát đang đối phó với các binh sĩ cũng quay người xuất chưởng đối chiêu. Hai chưởng chạm nhau tạo thành tiếng nổ lộp bộp.
Nhưng nội lực của tên lính trinh sát lại thâm hậu hơn, hắn vận lực một lần nữa, đánh gãy xương cẳng tay của Lê tướng, xé toạc da thịt mà nhô ra ngoài. Lê tướng cắn răng chịu đau, nhảy lên không đá liên tiếp vào ngực tên lính trinh sát khiến hắn văng ra xa, còn lên tướng thì rơi phịch nằm trên đất.
Tên lính trinh sát lồm cồm bò ngồi dậy, tay ôm lấy ngực. Cơ thể hắn nhấp nhô như đang thở gấp. Các binh sĩ lần nữa lao lên, nghĩ hắn đã bị thương sẽ dễ dàng giết được. Nào ngờ, hắn lần nữa tung ra một chưởng. Chưởng khí xé gió đập vào giáo trụ, hằn lên hình dạng bàn tay năm ngón, đẩy lùi binh sĩ ra xa. Sau đó hắn vận công nhảy lên cây, dùng khinh công di chuyển giữa những nhánh cây rồi mất dạng trong màn sương đêm.
Lê tướng nằm trên mặt đất, ôm tay đầy máu của mình mà hô to.
“Mau báo cho Nha tướng quân săn giết tên giặc lọt lưới!”
Nha tướng quân trong núi nhận được tin báo liền cho binh sĩ lùng sụt khắp nơi, nhưng tìm đến tận sáng vẫn chẳng thấy tung tích của hắn đâu.
Một đội trinh sát hơn mười người, chỉ có một người có thể lọt qua được, lại là một cao thủ. Cơ Phàm biết tin lo lắng không thôi, sai người canh gác toàn thành không được chủ quan.
Dĩnh Vương Phi cùng các con đi bái Thành Hoàng đầu năm, bỗng nàng thấy có vài toán lính chạy ngang. Sau đó là người trong phủ đến báo, bảo nàng nhanh chóng về phủ. Nàng cũng chỉ biết vậy, vội vàng cùng các con trở về mà chưa kịp xin quẻ.
Đề xuất Voz: Nghi có ma... 3 tuần trông nhà bạn thân!
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.