Chương 109: Lang Hà gặp nguy.

Dĩnh Vương Phi trong lòng lo lắng, vừa về đến phủ liền tìm đến thư phòng của Cơ Phàm hỏi chuyện, mới biết được Lê tướng bị tên giặc đánh trọng thương, hiện giờ không tìm được tung tích của tên ấy. Dĩnh Vương Phi nghe vậy, bèn sai người gọi đại phu, mang đến cho Lê tướng vật ngon tẩm bổ, dù biết nơi biên ải xa xôi này những thứ đó thật sự là hiếm có khó tìm.

Cơ Phàm bên này lại cử thêm quân lực đến bờ sông canh gác, thêm vài toán quân khác đi chặn hết tất cả đường mòn đi qua núi, tránh để quân Phạt Nan tìm được đường mà lẻn vào. Y còn dặn phu nhân mình.

“Những ngày này nàng không nên rời khỏi phủ. Tên giặt lọt lưới kia vẫn còn nhởn nhơ, ta yên tâm sau được.”

Dĩnh Vương Phi không muốn để phu quân vì mình mà thêm lo lắng nên y lời dặn, mấy ngày tết này chẳng hề rời phủ, chỉ ở trong phủ quán xuyến mọi chuyện. Nếu cần gì liền cho người ra ngoài mua ngay.

Mà khoảng thời gian này bên phía Phạt Nan cũng không có động tĩnh gì đáng nghi hoặc ngoài việc hay cho vài toán quân đến gần bờ sông bên kia. Bọn chúng cưỡi ngựa đi dọc bờ sông, đi từ hạ nguồn lên thượng nguồn rồi lại vòng về. Thi thoảng có vài tên xuống ngựa ngồi trên bờ rửa chân câu cá. Hết thảy đều rất ung dung như thể đang ở nhà. Binh sĩ của huyện Lang Hà thấy vậy thì trong lòng càng thêm căng thẳng, không rõ đối phương đang giở trò ủ mưu gì.

Rạng sáng mồng mười tháng giêng, cách năm dặm ở phía hạ lưu, một toán hơn hai mươi binh sĩ Phạt Nan lấy ra bè đã chuẩn bị từ trước kết thành cầu phao di chuyển qua sông trong lúc sương mù dày đặc. Bọn chúng có thân thủ nhanh nhẹn, vừa đi vừa kết cầu mà chỉ qua gần nửa canh giờ đã đi quá nửa sông. Chưa kể, cùng lúc đó bọn chúng phải chống trả lại tuần tra của Lang Hà.

Trên bờ, binh sĩ Lang Hà giương cung bắn về phía binh sĩ Phạt Nan. Bọn chúng có thể dễ dàng tránh né, yểm trợ cho đồng đội tiếp tục kết cầu tiến lên phía trước, bắt buộc binh sĩ Lang Hà phải dùng thuyền con chèo ra đánh chặn. Lúc này mới thấy rõ bọn chúng tranh bị khí giới rất nhẹ, chỉ mặc y phục bằng vải, lại không mang theo binh khí gì ngoài chủy thủ.

Chúng cắt cử ra năm tên có võ công cao cường lên đánh với binh sĩ Lang Hà, trong khi những tên còn lại lo việc chính yếu. Cách ra tay của chúng vô cùng dứt khoác, chỉ cần khống chế được, chúng liền cắt đứt gân tay sau đó đâm vào ngực, bụng, lưng rồi đánh văng xuống sông.

Trạm gác liền thắp tín hiệu báo tin cho các trạm gần đó đến chi viện. Một tướng họ Viên lúc này cũng đang ở gần, thấy tín hiệu được phát liền dẫn binh đến xem. Khi đến nơi thì y thấy đã có hơn mười mấy người bị ném xuống sông, xác nổi lềnh phềnh, máu nhuộm đỏ cả một đoạn. Binh sĩ còn lại trên bờ lẫn binh sĩ theo chân Viên tướng đến đều xanh mặt thất kinh.

Viên tướng lập tức trấn an lòng quân. Y ra lệnh cho các thuyền con rút lui thu thập que củi, cỏ khô chất đầy lên ba chiếc thuyền con, sau đó thả trôi theo dòng nước. Trong lúc đó vẫn cho tiếp tục bắn tên đánh lạc hướng, lại cho ném vài ba bình rượu về phía bọn giặc.

Sương mù dày khuất tâm nhìn, lại chỉ lo đỡ tên kết cầu nên chúng không chú ý đến ba chiếc thuyền cháy đang trôi đến. Khi thuyền chạm vào cầu, Viên tướng lập tức ra lệnh bắn tên lửa nhắm vào cầu lẫn thuyền khiến cả hai bốc cháy dữ dội. Có vài kẻ đã dính rượu từ trước, không chú ý gạt đỡ tên lửa tự khiến bản thân bị cháy, hoảng sợ vội nhảy xuống sông. Khi đó đã mất đi sự linh hoạt, không còn tránh né liền bị tên bắn trúng chết tươi. Mấy kẻ có thân thủ cao cường hơn liền vận công nhảy phóc sang bờ bên này, trực tiếp đối chiến với quân Lang Hà.

Cùng lúc đó ở phía thượng nguồn, hơn hai ngàn quân Phạt Nan đang án binh chờ tín hiệu. Ngay khi một số binh sĩ ở trạm gác rời đi để tiếp viện cho phía hạ nguồn thì lập tức mang bè ra làm cầu qua sông. Binh sĩ Lang Hà không kịp phòng bị, lại bất ngờ trước phía tiến công ở đây. Sau khi chống trả không thành liền đốt lửa hiệu rồi rút lui vào rừng để bảo toàn lực lượng.

Cơ Phàm biết tin, lập tức cho toàn bộ rút lui vào núi.

Địa hình ở đây là dãy núi rất dài từ thượng nguồn sông Cửu Nhân đến quá hạ nguồn. Đường qua núi vô cùng hiểm trở, không thích hợp cho để hành quân. Riêng có một lối đi được người xưa đào núi mở ra là tương đối bằng phẳng. Cơ Phàm biết chắc quân Phạt Nan sau khi qua sông sẽ tiến về con đường này nên cho quân mai phục hai bên, đợi khi nhánh tiến quân của Phạt Nan đi ngang sẽ lăn đá tảng, thân cây lớn xuống để ngăn đà tiến công.

Nhưng kẻ địch có lợi thế người đông, cho vài nhóm quân tinh nhuệ lên núi lùng quân mai phục. Nhờ vậy mà hơn mười ngày sau, quân Phạt Nan đã có thể bao vây được huyện thành Lang Hà.

Ngày quân Phạt Nan bao vây toàn thành, cả phủ Dĩnh Vương nháo nhào hết cả lên. Toàn bộ các tướng tập trung tại thư phòng họp bàn chiến sự.

Tướng họ Minh nói.

“Chúng ta đã cầm chân bọn chúng được hơn mười ngày. Bọn chúng sẽ không chờ được mà sẽ công thành trong nay mai thôi. Vương gia, ngài nghĩ chúng ta phải làm sao đây?”

Cơ Phàm ngồi sau án thư chau mày vuốt mũi. Y đã gửi chiến báo xin chi viện từ trước tết. Nếu đúng như dự tính thì quân chi viện đang trên đường đến đây rồi. Nhưng trong triều lúc này rất loạn, lại có không ít người chỉ mong y chết ở đây. Nên nếu nói lúc này bọn họ vẫn còn đang cãi nhau xem có nên cho quân đi chi viện không thì cũng có khả năng.

Cơ Phàm ngước mắt nhìn chúng tướng, tất cả đều đang chờ quyết định của y. Muốn đánh cũng không được vì binh lực quá chênh lệch, muốn thủ cũng không xong vì với binh lực hơn hai vạn, việc công thành là quá dễ dàng. Y mở miệng nói ra điều mà ngay cả bản thân cũng không tin là thật.

“Cố thủ chờ viện quân.”

Không như suy đoán của các tướng. Quân Phạt Nan chỉ vây toàn thành, cắt đứt tiếp tế và liên lạc rồi án binh bất động. Có vẻ bọn chúng không muốn phí sức công thành, đặc biệt là khi người trấn giữ là một vị Vương gia bị lưu đày. Cơ Phàm đứng trên tường thành nghĩ mà bật cười.

‘Ngay cả quân giặc cũng biết ta là cái gai trong mắt hoàng thất.’

Cứ vậy hơn mười ngày mà quân Phạt Nan vẫn không có chút động tĩnh nào. Chỉ thấy đôi lúc có vài nhóm kỵ binh đi tuần trước các cửa thành.

Đến rạng sáng ngày thứ mười ba từ khi vây thành, kho lương đột nhiên bốc cháy. Tháp cứu hỏa rung chuông không ngừng, cả dân thường và binh sĩ hối hả xách nước đến cứu hỏa. Đến gần một canh giờ mới có thể dập tắt.

Điều tra hiện trường báo, toàn bộ lính canh kho lương đều đã bị giết chết, trên người có in dấu bàn tay. Lê tướng lập tức nhận ra là do tên cao thủ lọt lưới làm nên. Giờ đây không chỉ có địch ở ngoài, ngay tại bên trong huyện thành cũng đang có một mối nguy không rõ khi nào sẽ bộc phát.

Cơ Phàm và chúng tướng đều biết rõ thực lực của đối phương như thế nào. Vậy nên không dám cho người lùng sụt tìm bắt. Sợ là nếu dồn hắn vào đường cùng e là hắn sẽ làm liều, gây hại đến dân thường.

Thêm năm ngày nữa, vẫn không có chút động tĩnh nào từ bên ngoài, kể cả quân Phạt Nan hay quân chi viện. Nhưng đêm hôm đó, trong Dĩnh Vương phủ bị một kẻ bịt mặt đột nhập vào. Các tướng mấy ngày nay đều nghỉ lại ở trong phủ lập tức phát giác mà chia nhau đánh úp kẻ này.

Kẻ này thân thủ nhanh nhẹn, nội lực cường đại. Dù cho bị tấn công bất ngờ cũng có thể tránh được, chống đỡ hơn năm chiêu mới bị bắt lại. Khi Cơ Phàm đến thì bật cười, nói cho chúng tướng đây là người của mình. Y tháo khăn bịt mặt của kẻ này ra, nói.

“Tống Vân Chi, huynh đang làm trò gì đây?”

“Ta phụng lệnh Tư đại nhân đến báo tin.”

Vào trong thư phòng, Tống Vân Chi mới kể rõ đầu đuôi chuyện ở kinh thành.

“Khi thư chiến báo về đến kinh, các lão thần thuộc phe cánh của Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử đều lên tiếng nói rằng, ngài có binh lực hùng hậu, sao lại không chống được đám du mục man di. Rồi đồng loạt dâng tấu đề nghị không nên xuất binh chi viện. Tư đại nhân, các lão thần trung lập và phe cánh của thái tử thì cho rằng việc biên ải cấp bách, vẫn là nên xuất binh, theo cùng là một số quan giám sát là được. Dù cho ngài có nói năng xằm bậy đi chăng nữa thì cũng không có chuyện gì xấu xảy ra.”

Cơ Phàm hồi hộp hỏi.

“Vậy rốt cục thế nào? Hoàng thượng cho điều động binh mã đi chi viện không?”

Cả các tướng cũng rất mong chờ, đưa mắt đôi mắt mệt mỏi nhìn Tống Vân Chi. Vậy mà y vẫn còn tâm trạng uống trà ăn bánh. Cơ Phàm lại nói.

“Huynh úp úp mở mở cái gì? Mau nói đi!”

Tống Vân Chi mĩm cười, nói.

“Quân chi viện do Tư đại nhân và Nhậm nguyên soái đang chờ cách Lang Hà ba mươi dặm. Vậy nên Tư đại nhân mới lệnh ta bí mật vào thành báo tin.”

Cơ Phàm và chúng tướng nghe vậy thì vui mừng không thôi, ai nấy mặt cũng tươi cười khác hẳn vẻ ủ dột thường ngày. Chờ đến khi các tướng về phòng hết, chỉ còn hai người Cơ Phàm và Tống Vân Chi trong thư phòng, Cơ Phàm mới hỏi chuyện riêng.

“Ta rời kinh sau khi huynh từ quan. Từ đó chỉ biết huynh phiêu bạt giang hồ mà thôi. Sao bây giờ lại đi theo phủ doãn Vạn Tường Phủ rồi?”

Tống Vân Chi kể lại chuyện mình gặp Tư Phong Hành, hộ tống y lên kinh ứng thí ra sao, cuối cùng thì như hiện giờ.

“Phải rồi, hồi tháng tư năm ngoái ta có gặp lại Lưu tiên sinh và Bạch tiên tử nữa. Hình như bọn họ đang đi du lịch. Phải chi bọn họ đi ngang Lang Hà rồi giúp ngài giải vây thì tốt rồi nhỉ?”

Cơ Phàm lắc đầu.

“Bọn họ là tiên nhân, làm gì để tâm đến chuyện chiến loạn phàm trần. Tự thân vận động vẫn là hơn. Phải rồi, ta có chuyện cho huynh làm đây.”

Sau khi nghe chuyện trong thành, Tống Vân Chi có chút trầm ngâm nhưng vẫn nhận lệnh Cơ Phàm với tư cách là Ngự Tiền hộ vệ.

Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Đế Cấm Khu
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

3 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
3 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.