Chương 110: Phòng bệnh hơn chữa bệnh.
Mấy ngày sau, Tống Vân Chi đóng giả thành kẻ hành khất lang thang khắp thành. Hễ gặp được đám người thường tụ tập chuyện phiếm mỗi ngày liền la lân đến hỏi chuyện. Cuối cùng biết được từ đầu tháng giêng đến nay có một lão tiều phu mới đến. Người này trông thì đã có tuổi nhưng khí lực rất sung mãn, như người luyện võ vậy.
Tống Vân Chi thử tìm đến lão tiều phu. Lão ấy hiện tại đang làm việc ở một xưởng gỗ ở thành nam. Tống Vân Chi từ xa quan sát, thấy lão khoảng chừng năm mươi, sáu mươi tuổi. Quả thật sức lực dồi dào, một mình có thể chẻ được hơn ba mươi khúc gỗ trong vòng một khắc. Đáng nói đây là gỗ của cây dẻ gai trên núi rất là cứng, nam tử trẻ khỏe cũng chỉ chẻ được gần hai mươi khúc trong cùng một khoảng thời gian thôi.
Trong khi Tống Vân Chi vẫn còn đang kinh ngạc thì lão đã chú ý đến y mà tiến đến hỏi.
“Tiểu ca đến xin tiền sao? Tiếc quá, trong người lão phu lúc này không có bạc. Tiểu ca chờ một chốc, ta vào trong lấy bạc rồi sẽ cho ngươi.”
Tống Vân Chi nhìn lão gật đầu. Lát sau, lão cầm túi tiền đi ra, lấy ra năm văn tiền đưa cho Tống Vân Chi, sau đó lắc đầu than thở.
“Thật là khổ. Đã nghèo còn lại thời buổi loạn lạc, giữ được mạng đã là phúc rồi. Tiểu ca nhớ cẩn thận đấy nhé.”
“A, đa tạ.”
Tống Vân Chi nhận tiền rồi quay đi, nhưng bỗng quay lại hỏi.
“Lão tiều, lão vào thành hồi đầu tháng giêng có phải không?”
Lão gật đầu.
“Vậy lão có chú ý đến ai đi cùng lúc với lão, nhưng lại đáng nghi không?”
“Ý của tiểu ca là?”
“Kẻ đó có nội lực thâm sâu chẳng hạn?”
Lão vuốt râu suy ngẫm hồi lâu mới đáp.
“Quả thật là có một người, có vẻ đang bị thương. Lão phu thấy hắn cũng không giống người Đại Triệu cho lắm.”
Lão liền dẫn Tống Vân Chi đến khu ổ chuột cách đó vài con phố. Cả hai đứng lấp lửng bên ngoài một căn nhà đổ nát, lặng lẽ nhòm vào bên trong. Thấy có một nam tử ăn mặc rách rước nằm co ro trong góc. Thân thể hắn nhấp nhô thở từng hơi nặng nhọc, thi thoảng phát ra vài tiếng ho sặc sụa.
Lão tiều vuốt râu nói.
“Kinh mạch xáo trộn, khó mà vận công được. Xem ra hắn bị nội thương không nhẹ.”
Nghe được tiếng người ở gần, hắn liền bật dậy quan sát. Tống Vân Chi vào lão tiều thì giật thót nấp đi. Sau khi xác nhận không có ai, hắn mới lảo đảo đi ra ngoài đi về phía phố xá tấp nập. Cả hai lập tức theo sau.
Chừng hai khắc đồng hồ sau, hắn đã đến được nơi phát lương thực. Vì kho lương bị cháy, lương thảo đủ dùng trong vài tháng cho toàn thành chỉ còn lại gần một nửa. Mà một phần trong số đó cũng bị úng nước cứu hỏa. Cuối cùng chỉ còn hai phần trong số lương thảo ban đầu là còn sử dụng được.
Lương thảo ít nên phải được phân chia đúng lượng, mới đủ để trụ được đến lúc này. Vậy nên trong thành mới có các điểm phát lương thực. Nơi mà tên bị tình nghi là cao thủ Phạt Nan đến chính là Dĩnh Vương phủ. Lúc này, Dĩnh Vương Phi đang cùng hạ nhân và thị nữ trong phủ phân phát cháo trắng, màn thầu và ít rau thịt. Hắn đứng vào xếp hàng, đôi lúc ngước nhìn binh sĩ đứng gác cạnh quầy phát lương.
Điểm này làm cho hắn càng khả nghi hơn. Lão tiều lúc này mới hỏi nhỏ.
“Tống đại nhân, ngài có ý định bắt hắn lại không?”
Tống Vân Chi giật mình, lùi xa khỏi lão tiều. Lão thấy vậy thì vuốt râu bật cười, cất tiếng bày phân.
“Tống đại nhân đừng lo. Lão là người Đại Triệu, không phải nội gián Phạt Nan.”
Lão ôm quyền.
“Lão phu họ Khương, tên Bách, tự Mục Đào. Là Mục trong, ti dĩ tự mục dã. Đào trong ba đào. Lão phu là đạo sĩ trên đỉnh Thông Thiên, xuất sơn hành thiện giúp đời. Lại vô tình đi ngang qua Lang Hà vào lúc này.”
Tống Vân Chi nhìn lão đạo họ Khương, trong lòng nghi hoặc. Chẳng phải đạo sĩ giang hồ thường tránh xa mấy chuyện chiến tranh này sao, sao lão lại chủ động xông vào? Nhưng nhìn lão lại có phong thái giống như Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân nên bèn hỏi thử.
“Lão là tiên nhân sao?”
Lão bật cười lắc đầu.
“Thì ra Tống đại nhân cũng biết đến giới Tiên tu. Đáng tiếc lão phu không có duyên với tiên đạo, mấy chục năm trên núi chỉ học được chút kỳ môn độn giáp mà thôi. So với tiên nhân thật sự thì như người phàm với thần linh vậy. Khác biệt vô cùng. Trở lại chuyện chính, Tống đại nhân định sẽ xử lý hắn như thế nào đây?”
Khương Mục Đào chỉ về phía tên tình nghi đã đến lượt nhận cháo. Hắn e dè nhận cháo và màn thầu rồi lẩn đi mất. Tống Vân Chi chờ cho đến khi hắn đi khuất mới tiến đến gần Dĩnh Vương phủ, đưa lệnh bài của mình cho binh sĩ canh gác rồi lệnh cho họ theo sát kẻ tình nghi. Ngay buổi chiều hôm đó, xác nhận hắn thật sự là tên lính trinh thám lọt lưới, nhân lúc hắn bị thương mà bắt ngay không tốn chút sức nào.
Mấy ngày sau, gần năm ngàn quân chi viện do Nhậm nguyên soái chỉ huy xông ra từ hẻm núi, cùng với quân của Cơ Phàm trong thành đẩy lui được quân Phạt Nan ra khỏi huyện thành Lang Hà hơn hai mươi dặm. Sau đó liên tục cho các nhóm quân nhỏ lợi dụng địa hình mà gây quấy rối doanh trại. Sĩ khí trước đó vì vậy mà giảm dần. Chẳng mấy chốc phải lui về Phạt Nan.
Khương Mục Đào chứng kiến toàn bộ việc này, ghi chép toàn bộ vào quyển sổ bên người. Lão ghi chép rất kỹ về Cơ Phàm, Tống Vân Chi, và cả Tư Phong Hành nữa. Chờ cho quân tình ổn định, lão mới xách hành trang rời đi. Khi đi, lão không mặc áo vải đơn sơ như lúc mới đến, lại diện lên bộ trường sam đen, tóc búi một nửa. Trông lão lúc này thật sự như một lão tiên sinh học vẫn uyên thâm. Lão nghĩ thầm.
‘Quả thật rất thoải mái. Thảo nào thúc tổ lại thích đến như vậy.’
Đứng ở ngoại thành, Khương Mục Đào vuốt râu nhìn huyện thành Lang Hà lần cuối rồi lên đường, theo đoàn thương nhân tiến về kinh thành.
Cùng thời điểm này, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân cũng chuẩn bị lên đường. Lần này cả hai không còn lén lút đi như lần trước nữa mà chọn cách đường đường chính chính rời khỏi nhà. Như dự đoán, cả hai bị níu lại đòi theo cùng. Người đầu têu là Đào Nương, tiếp đó là Linh Nhiễm và Uyển Cấm. Cả ba chọn kéo vạt áo của Lưu Vân, không để hắn đi rồi liên tục cầu xin. Đến khi mặt trời lên đỉnh đầu mà chẳng đâu vào đâu cả.
Lưu Vân liền quát.
“Mấy đứa nha đầu mau thả ta ra!”
Rồi hắn giật phắt vạt áo lại, sau đó cầm kiếm gõ vào đầu cả ba. Hắn dạy dỗ từng người một. Trong khi đó Sở Uyển Đình, Tưởng Du Nhi và Uyển Đình ngồi một bên xem một màn náo nhiệt.
Tưởng Du Nhi khẽ liếc nhìn Uyển Tình, cảm thấy có chút kỳ lạ, bèn hỏi.
“Tiểu cô cô, người không muốn đi cùng cha mẹ sao?”
Uyển Tình lập tức lắc đầu, nhẹ nhàng giải thích.
“Có thể con không cảm nhận được nhưng ta có mị lực trời sinh, không thể che giấu. Vậy nên nếu không cần thiết thì ta sẽ không đi đến nơi đông người đâu, sẽ phiền phức lắm. Bởi ai cũng sẽ không kiềm chế được mà hướng mắt vào ta.”
Trước đây ở bảo phường nàng cũng toàn để cho lão Đỗ đại diện mình đi trao đổi mua bán. Nói trắng ra, tuy Uyển Tình là chủ nhưng lão Đỗ mới là người quán xuyến mọi chuyện trong bảo phường, còn nàng tự nhốt mình trong phòng, khi cần thiết mới rời khỏi bảo phường để tìm thứ mình cần, nhân tiện tìm vài món bảo vật mang về bán trong bảo phường.
Tưởng Du Nhi lại quay sang hỏi Sở Uyển Đình, nàng đáp.
“Ta phải đi điều tra thứ này.”
Nói rồi Sở Uyển Đình đưa ra cái lọ nhỏ, xung quanh có nhàn nhạt dương khí tỏa ra. Chính là cái lọ mà Linh Nhiễm trao đổi từ bảo phường của Uyển Tình. Nàng nói tiếp.
“Uyển Tình tiền bối nói đã lấy nó từ một con dị thú ở Đông Hải. Tiên sinh đã xem qua, nói nó có thể sẽ có liên quan đến ta. Vì vậy ta muốn đi tìm thử như thế nào.”
Bạch Nguyệt Quân đang ngán ngẩm cảnh Lưu Vân dạy dỗ bên này, nghe vậy thì đi đến. Nàng cũng đã xem qua lọ dịch này, cũng có phán đoán giống với Lưu Vân.
“Thứ này có dương khí tinh thuần cường đại, rất giống với dương khí của Uyển Đình. Nếu đây không phải là nước mắt của Tam Túc Ô thì cùng là nước mắt của thần tiên trên kia. Chung quy lại đều liên quan đến Thái Dương Tinh.”
Cả ba nghe đến đây thì không khỏi kinh ngạc. Tưởng Du Nhi và Sở Uyển thấy Uyển Tình cũng có phản ứng giống mình thì hoang mang hỏi.
“Không phải cái lọ này do tiểu cô cô lấy về sao? Sao ngay đến cả tiểu cô cô của kinh ngạc vậy?”
Uyển Tình gãi đầu, cười nói.
“He he he. Ta cũng đâu có biết ta lấy từ thứ gì.”
Uyển Tình đang cười nói vui vẻ, đột nhiên giật thót mà trở nên rụt rè khi Lưu Vân tiến đến gần. Nàng vẫn chưa quen với việc ở gần Lưu Vân. Mà thời gian qua Lưu Vân cũng không cố gắng làm quen với nàng, nên tình trạng này mới kéo dài đến hiện tại.
Lưu Vân nói.
“Người xưa truyền miệng, Tam Túc Ô là con quạ ba chân thân hình to lớn, kéo theo xe chở mặt trời. Cũng có người gọi nó là Kim Ô, bản thân nó chính là mặt trời. Dù nó có là gì thì hằng ngày nó bay từ phương đông sang phương tây, nên mới có hiện tượng mặt trời mọc, mọc trời lăn. Còn nói về thần tiên thì nên hỏi Nguyệt Quân, nàng ấy rõ hơn ta.
Bạch Nguyệt Quân không thường nhắc đến chuyện thần tiên trên Cửu Trùng Thiên, cũng chưa kể cho mấy nha đầu trong nhà rằng nàng từng là một thần tiên. Vậy nên khi nhắc đến những chuyện này, Bạch Nguyệt Quân có chút không muốn kể. Nhưng Lưu Vân đã dắt sự chú ý của mọi người sang nàng, nàng cũng không thể lảng tránh được.
Bạch Nguyệt Quân ôn tồn giảng giải.
“Trên Cửu Trùng Thiên có ba trăm sáu mươi lăm vị thần tiên, chuyên cai quản có vấn đề trong tự nhiên. Trong đó có các vị Tinh Quân chuyên trông coi các vì sao. Thái Dương Tinh Quân là vị trông coi mặt trời, tức Thái Dương Tinh. Nhưng mà hiện nay Thái Dương Tinh hạ phàm chuyển thế thành Uyển Đình. Nên có khả năng là hắn đã bị trách phạt, bị đày xuống nhân gian cũng là có thể. Hoặc là hắn đang đi tìm con đấy.”
Sở Uyển Đình khẽ vuốt cằm, gương mặt vẫn lạnh băng hỏi.
“Thế tức là nếu bị phát hiện thì con sẽ bị bọn họ bắt về phải không?”
Lưu Vân liền đáp.
“Có thể. Nhưng đó là trước kia. Hiện giờ ngươi đã học đủ tài phép. Muốn bắt ngươi về, trừ khi là mang theo một đội quân. Còn không thì chỉ với Thái Dương Tinh Quân, ngươi có thể đánh, cũng có thể chạy. Chạy đến tận cùng trời đất, hắn cũng không đủ theo được.”
Phải hiểu bản chất của Thái Dương Tinh đã rất cường đại, lại trải qua mấy năm tu hành. Chỉ một mình Thái Dương Tinh Quân e là khó mà làm gì được nàng. Vẫn còn một điều Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân vẫn chưa nói rõ, thông lộ giữa nhân gian và Cửu Trùng Thiên vốn đã sập cùng Thăng Tiên Đài năm đó. Thần tiên trên đó muốn xuống cũng không được, tu sĩ dưới trần muốn lên cũng không xong. Trừ khi bọn họ dựng lại được Thiên môn thì Sở Uyển Đình vẫn còn có thể tự do tự tại ở nhân gian. Nhưng với thời gian Thiên môn tu sửa, cũng là thời gian Sở Uyển Đình có thể tu hành, sẽ càng thêm cường đại. Dù ra sao thì vẫn có lợi cho nàng.
Tưởng Du Nhi lúc này cảm thấy nghi hoặc, bèn hỏi.
“Cha mẹ nói Uyển Đình tỷ là Thái Dương Tinh hạ phàm, là mặt trời. Vậy thứ trên đầu chúng ta là gì thế ạ?”
Nàng chỉ tay lên mặt trời trên đỉnh đầu. Bạch Nguyệt Quân mỉm cười xoa đầu nàng, khen nàng tinh ý. Lưu Vân thì chỉ vào Sở Uyển Đình mà nói.
“Sở nha đầu đúng thật là Thái Dương Tinh, nhưng đó chỉ là bản chất, hay dễ hiểu hơn là cốt lõi của mặt trời. Nó giống như nguyên thần của tu sĩ, có thể thoát ra khỏi cơ thể mà phiêu du vậy. Nhưng nguyên thần này rất dễ tổn thương. Một khi nguyên thần mất thì tu sĩ coi như mất mạng. Sở nha đầu lại khác. Nguyên thần của Thái Dương Tinh như thiên hỏa, muốn dập cũng không dập được, dập cũng không tắt.”
Bạch Nguyệt Quân liền tiếp lời khi thấy nét mặt của Sở Uyển Đình giãn ra.
“Nhưng con cũng đừng có mà chủ quan. Con còn nhớ chuyện mấy năm trước chứ? Vậy nên không được để ai khác biết thân phận của con. Họ có thể không làm hại được con, nhưng sẽ mang đến phiền phức không nhỏ đâu.”
“Dạ.”
Sở Uyển Đình đáp. Nàng không muốn bị kẻ khác nhắm vào lần nào nữa. Với thực lực hiện tại, nàng đã có thể tự bảo vệ mình nhưng tốt nhất là vẫn nên giữ bí mật. Vì dù sao phòng bệnh vẫn hơn chữa bệnh mà.
Đề xuất Linh Dị: Quỷ Xá (Quỷ Khóc)
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.