Chương 111: Đều là người một nhà.
Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân thấy vậy thì cũng an tâm. Hắn nhìn sang phía bên kia, nói.
“Uyển Cấm, muội mau về Dao Trì Thánh Cảnh đi. Còn Đào Nương và Linh Nhiễm, chỉ có một trong hai đứa được theo cùng bọn ta mà thôi. Lần này bọn ta ra ngoài không phải là đi chơi, nhiều người đi cùng sẽ rất bất tiện. Hai đứa tự quyết định đi.”
Uyển Cấm nghe thế thì ủ rủ đi đến dựa vào Uyển Tình, bắt đầu làm nũng. Nàng đã đuổi Hoa Lâm và Mị Lan về trước để mình có thể thoải mái khi ở cạnh mọi người. Vậy mà Lưu Vân lại thẳng tay đuổi nàng đi. Uyển Tình nhẹ nhàng vỗ về nàng, nói.
“Đại ca cho muội ở lại đến bây giờ đã là quá nuông chiều muội rồi. Chẳng phải muội phải giám sát đồ tôn của mình sao? Hắn đã đi rồi mà đại ca vẫn không thúc giục muội đi làm việc. Ngược lại, muội còn muốn đi theo huynh ấy, hùa theo Đào Nương và Linh Nhiễm. Đại ca không dùng phép Định Thân lên muội rồi bảo lão Đỗ mang muội đi đã là quá nhân từ rồi.”
Uyển Tình dịu dàng vỗ về muội muội, giống như hồi cả hai còn nhỏ. Cũng có lần giống như thế này, Uyển Cấm không nài nỉ được Vân Thanh Tử là lại đi tìm nàng để làm nũng. Nàng cũng an ủi Uyển Cấm như thế này, rồi dẫn Uyển Cấm đi chơi để nàng phấn khởi trở lại.
Uyển Cấm nhìn tỷ tỷ mình, thấy bỗng dưng tỷ ấy lại để tâm đến Lưu Vân đến vậy thì khẽ hỏi.
“Tỷ quan sát đại ca nhiều như vậy, giờ thì còn hiểu huynh ấy hơn cả muội nữa. Sao tỷ vẫn còn sợ huynh ấy thế?”
Nhắc đến Lưu Vân, Uyển Tình liền trở nên lúng túng, khiến Tưởng Du Nhi và Sở Uyển Đình cũng phải chú ý đến. Nàng khua tay múa chân, ấp úng phủ nhận lời của Uyển Cấm.
“Không phải là ta hiểu huynh ấy đâu. Chỉ là . . . Ta cảm thấy huynh ấy quá giống cha và ca, nên mới có cảm giác quen thuộc thôi.”
“Vậy là đến giờ tỷ vẫn còn sợ cha sao? Người mất cũng lâu rồi mà. Tỷ đâu cần phải như vậy chứ.”
“Đâu phải! Ta không có sợ huynh ấy! Chỉ là . . . Chỉ là . . . Chỉ là sự trầm ổn của huynh ấy khiến ta không thể là chính mình được, giống như hồi cha còn sống vậy. Người chưa từng chỉnh đốn ta nhưng cách người im lặng và quan sát ta khiến ta bất giác vào khuôn phép.”
Tưởng Du Nhi nghe vậy thì lên tiếng đồng tình.
“Đúng thật là cha luôn toát ra vẻ uy nghiêm vô hình khiến cho người xung quanh phải tự giác giữ lễ. Ngay cả tụi con, dù cho có được người nuông chiều đến mấy thì cũng tự biết giới hạn.”
Sở Uyển Đình thì lại nghĩ khác. Nàng nhìn Đào Nương và Linh Nhiễm đang tranh nhau cơ hội đi cùng Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân, thấy cả hai không giống với những gì Tưởng Du Nhi nói, bèn sửa lời nàng.
“Ta thấy lời này chỉ đúng với muội mà thôi. Muội nhìn hai muội ấy có giống như biết giới hạn không? Theo ta thì tiên sinh trong mắt mỗi người lại khác nhau đấy.”
Lời này của Sở Uyển Đình làm ba người còn lại phải suy ngẫm trong chốc lát, sau đó thì gật đầu đồng tình. Sở Uyển Đình lại nói.
“Tiền bối nên thử tiếp xúc với tiên sinh nhiều hơn. Tiên sinh có thể giống cha người, đều là người có nguyên tắc. Nhưng chắc chắn tiên sinh sẽ không cứng nhắc đến mức dọa sợ con gái mình như vậy. Hay là tiền bối đi cùng con đi, xem như dẫn đường cho con. Con sẽ đi cùng tiên sinh và sư phụ một đoạn đường. Khi đó người sẽ có thể quan sát tiên sinh kỹ hơn.”
Sở Uyển Đình không cho Uyển Tình cơ hội từ chối, lập tức đi đến hỏi xin Bạch Nguyệt Quân cho nàng đi cùng. Bạch Nguyệt Quân hơi nghiêng đầu nhìn sang Uyển Tình, thấy dáng vẻ bối rối của nàng liền hiểu ra, gật đầu đồng ý.
Bên Đào Nương và Linh Nhiễm sau một hồi tranh cãi thì quyết định rút thăm. Cuối cùng người được đi cùng là Đào Nương. Nàng mừng rỡ, vui sướng nhún nhảy. Linh Nhiễm thì xìu mặt xuống. Lưu Vân thấy vậy thì xoa đầu nàng, nói.
“Linh Nhiễm, chẳng phải là con chưa gặp La đại tiểu thư gần một năm rồi sao. Hay là con về huyện Hoài An thăm nàng ta đi. Chờ bọn ta trở về mới tính đến chuyện sắp tới.”
Xong, một đoàn năm người cưỡi mây bay đi, hướng về phía đông. Năm người đi một mạch hơn mười ngày đêm, ra khỏi lãnh thổ Đại Triệu vào vùng Đông Hải.
Mặc dù chính miệng Lưu Vân nói, chuyện lần này không phải đi chơi nhưng cách cưỡi mây của hắn lại vô cùng nhàn nhãn, không có gì là vội vàng cả. Lúc thì hắn ngồi xếp trên mây, khi thì nằm nghiêng dùng tay gác đầu. Bạch Nguyệt Quân bên cạnh thì luôn ngồi xếp như ngồi thiền. Suốt mấy ngày liền cả hai không nói lời nào với nhau cả.
Điều này khiến Uyển Tình tò mò, ghé sát Đào Nương hỏi nhỏ.
“Tiểu Đào, cha mẹ con đang giận nhau à? Sao mấy ngày nay ta không thấy họ trò chuyện gì hết thế?”
Đào Nương lắc đầu không biết. Cả Sở Uyển Đình cũng vậy. Trước giờ hai nàng thường thấy cả hai cười nói không khác phu thê người phàm là mấy. Tình hình hiện tại khiến hai nàng có chút kinh ngạc nhưng cũng không cảm thấy lo lắng, vì biết Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân cũng hay dùng cách truyền âm để nói chuyện.
Lưu Vân nghe tiếng xì xào thì đưa mắt nhìn Uyển Tình. Dù không trực tiếp thấy ánh mắt đó nhưng nàng vẫn cảm nhận được, lập tức khom lưng cúi người. Lưu Vân thấy thế thì truyền âm đến.
‘Uyển Tình, muội nghe thấy chứ? Bọn ta đang thiếu một tay. Muội mau vào giúp đi.’
Uyển Tình bất giác giật thót, khẽ liếc nhìn Lưu Vân. Đây cũng là lần đầu tiên hắn chủ động bắt chuyện với nàng từ sau hôm nàng vừa đến. Từ sau hôm đó, nếu Lưu Vân không tránh mặt Uyển Tình thì cũng giữ khoảng cách với nàng, giúp nàng cảm thấy thoải mái. Vậy nên khi hắn chủ động mở lời như vậy, nàng vô cùng bất ngờ, miệng mấp máy muốn hỏi hắn đang nhờ chuyện gì thì hắn lại truyền âm tiếp.
‘Muội ngồi thẳng, nhắm mắt. Còn lại để ta thi pháp là được.’
Uyển Tình làm theo, lập tức tâm trí bị kéo vào trong thức hải của Lưu Vân. Lúc này hắn đang ngồi cùng Bạch Nguyệt Quân, Lưu Thanh và Vân Thanh Tử chơi gì đó.
“Bát vạn.”
“Phát.”
“Nhất văn.”
Bạch Nguyệt Quân vui mừng hô lớn.
“Ăn. Ù xập xám xíu, một trăm hai mươi tám điểm. Lưu Thanh, đệ nợ ta tổng cộng ba lượng sáu trăm hai mươi văn tiền. Nhớ trả đấy.”
Sau đó Bạch Nguyệt Quân rời khỏi bàn như thể đã biết Uyển Tình sẽ đến, tiến đến kéo nàng ngồi vào chỗ của mình. Uyển Tình hơi lúng túng, hỏi.
“Đại tẩu, tẩu đang chơi thắng mà. Sao lại để muội vào? Muội cũng đâu có biết chơi.”
Lưu Thanh tay xào bài, miệng nói lời than vãn.
“Muội còn muốn để tẩu ấy chơi. Tẩu ấy thắng liên tục hơn hai mươi ván rồi. Nhị ca của muội thua sạch số bạc ta cho mượn rồi đấy. Đại ca của muội thì nợ tẩu ấy một bức tranh chữ, hai quyển pháp quyết. Còn để tẩu ấy chơi nữa thì ngay cả ta cũng sạch túi.”
Lưu Vân và Vân Thanh Tử cũng tiếp lời.
“Xem người vận khí tốt chơi thì vui, nhưng chơi cùng thì không đâu.”
“Huynh ấy nói đúng. Ta không muốn nợ hắn ta thêm chút bạc nào nữa đâu. Nếu so với sòng bạc thì hắn ăn tiền lãi gấp mấy lần đầu. Ta mượn chỉ có hai mươi văn tiền thôi, giờ thành hai mươi lượng bạc rồi.”
Vân Thanh Tử chỉ tay vào Lưu Thanh, nói tiếp.
“Muội xem hiện giờ ta có muốn kiếm tiền trả nợ cũng không được. Giờ chỉ còn cách thắng lại hắn để trừ nợ mà thôi.”
Lưu Thanh gạt tay Vân Thanh Tử ra, chất vấn ngược lại y.
“Huynh là Tiên Quân hay là con bạc, còn không biết dừng lại sao? Ta đâu có ép huynh chơi.”
“Nhưng mà huynh nói chỉ có ba người thì không chơi được. Có Lưu Vân làm chứng, huynh còn chối được sao?”
Lưu Vân nghe nhắc tên thì làm như không nghe thấy, nhanh tay chia bài rồi tự xếp bài của mình, cuối cùng đánh ra một quân.
“Tam sách.”
Vân Thanh Tử thấy vậy, chỉ đành im lặng đánh ra một quân. Màn tranh cãi tạm thời dừng lại ở đó.
Uyển Tình vẫn còn kinh ngạc khi thấy ba người ca ca của mình ngồi đánh bài. Lưu Vân và Lưu Thanh thì không nói, riêng Vân Thanh Tử là lệnh huynh của nàng. Từ nhỏ nàng đã thấy y là một người trọng lễ độ, luôn có chừng mực. Đến khi y bước lên tiên lộ, y vẫn là một tu sĩ ôn hòa nhất trong các sư huynh đệ. Vân Thanh Tử lúc này, dù chỉ là một tia ý niệm thì cũng đã quá sai biệt với hình tượng trong lòng Uyển Tình.
Như thể đọc được tâm can của Uyển Tình, Lưu Vân nói. Giọng điệu của hắn rất nhẹ, như hoa theo gió rơi xuống mặt hồ chỉ làm mặt nước nổi lên một gợn sóng duy nhất.
“Muội đừng bất ngờ như vậy. Vân Thanh Tử hay Uyển Cấm thì vẫn là một con người. Không ai thập toàn thập mỹ cả. Muội cũng đã thấy Uyển Cấm lệnh cho hai đệ tử và đồ tôn rời đi, liền trở mặt làm nũng với ta không khác gì một đứa trẻ. Vân Thanh Tử cũng như vậy. Cả ta cũng vậy.”
Lưu Vân ngước nhìn Uyển Tình. Lần này, hắn thấy được nàng đã dám nhìn thẳng vào mắt mình. Gương mặt xinh đẹp tỏ vẻ ngơ ngác này thật sự rất đáng yêu. Lưu Vân kẹp ngón tay vào một quân bài nâng lên chỉ về phía nàng, nói tiếp.
“Cả muội cũng như thế. Muội cũng không khác bọn ta, đều là cao nhân tiên đạo. Nhưng muội cũng ngại phiền phức, sợ phụ thân. Chúng ta không phải thánh nhân, chỉ là chúng ta biết cách khống chế được bản thân, để nó không vượt quá giới hạn. Đó là điểm khác biệt của chúng ta với mấy tiểu bối như hai nha đầu ngoài kia.”
Dứt lời, hắn đánh ra quân bài trên tay.
Lời này của Lưu Vân, tất cả mọi người trong bàn đều hiểu. Nhưng ai có thể làm được thì lại là chuyện đáng bàn. Uyển Tình tất nhiên cũng hiểu Lưu Vân đang ám chỉ đến mình, vẫn chưa buông bỏ được chấp niệm xưa.
Uyển Tình im lặng không nói gì, cũng không biết nên nói gì. Bỗng, Bạch Nguyệt Quân ngồi sát bên cạnh nắm lấy tay nàng rồi đánh ra một quân. Nàng nói.
“Bọn ta đưa muội vào đây quả thật là để đánh mạt chược, không phải dạy đời cho muội. Và cũng để muội hiểu rõ, mấy người bọn ta xem muội là người một nhà. Không cần phải giữ lễ nghi như người phàm hay như mấy đứa tiểu bối. Vậy nên không cần phải tỏ vẻ rụt rè hay cúi mình trước bọn ta.”
Đến lượt Lưu Thanh, hắn cũng đánh ra một quân, rồi nói.
“Muội là người phóng khoáng. Và ta thích kiểu đó. Lão già nhà muội mất lâu rồi, có khi đã luân hồi được mười mấy kiếp rồi ấy chứ. Vậy nên quên đi là được, không nên để trong lòng.”
Lưu Vân tiếp lời.
“Ta cũng không phải là cha của muội. Ta là Lưu Vân. Ù phỉnh. Đệ chung gấp đôi là năm mươi văn tiền.”
“Ấy ấy, chờ đã. Ta cũng được phỉnh.”
Vân Thanh Tử mở bài. Lưu Vân cười nói.
“Vậy thì gấp ba, mỗi người bảy mươi lăm văn tiền.”
Vân Thanh Tử bật cười sảng khoái, nghiêng người về phía Uyển Tình nói nhỏ.
“Muội sẽ chẳng thể tìm được hai vị ca ca như thế này ở nơi khác đâu. Nhớ lấy.”
Ngay cả lệnh huynh mình cũng nói như thế, khóe môi Uyển Tình có chút cong lên. Nhìn mọi người vui vẻ với nhau như vậy, trong lòng nàng rộn ràng cả lên. Tựa như nó đang thôi thúc nàng hòa nhập vào vậy. Uyển Tình chưa bao giờ có cảm giác này lần nào trong đời.
Uyển Tình nói khẽ.
“Mọi người cũng dạy muội chơi có được không?”
Mọi người nhìn nàng mỉm cười. Ai cũng hào hứng, ra sức dạy nàng cách chơi mạt chược. Trừ Lưu Vân. Hắn cảm thấy như thế này là tốt rồi. Không cần vội làm gì cả. Dù sao thời gian cũng còn dài.
‘Mong là vậy.’
Đề xuất Linh Dị: Mô Kim Quyết - Quỷ Môn Thiên Sư
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.