Chương 112: Bát Tiên đảo Bồng Lai.

Gần năm ngày sau, năm người mới đến được một hòn đảo đơn độc giữa biển. Đảo rất lớn, trên đảo có ngọn núi cũng lớn không kém. Đỉnh núi cao chọc trời, đâm thẳng lên tầng mây, qua cả tầng cương phong. Đỉnh núi vậy mà bằng phẳng, rộng đến chín ngàn dặm.

Nơi này tiên khí, linh khí vờn quanh. Khung cảnh thì hư hư ảo ảo, đẹp không khác gì tranh được vẽ bởi họa sư nổi tiếng nhất. Ở giữa có đình lầu to lớn, xung quanh có những kiến trúc như trạch viện xếp san sát nhau, tạo thành tiên cung uy nghi tráng lệ. Nhìn ra bên ngoài có sân tập rộng lớn, dược viên, thác đổ từ trên trời xuống thành sông, chảy ngang đỉnh núi rồi lại thành thác chảy xuống núi.

Đây chính là Bồng Lai Tiên Đảo.

Tất cả dừng lại bên ngoài đỉnh núi. Bạch Nguyệt Quân chạm nhẹ vào Thanh Phong Kiếm bên cạnh. Nó khẽ rung lên, rồi bay thẳng về phía đình lầu. Lát sau nó bay trở lại, theo sau là một nam một nữ chân đạp phi kiếm, thân mặc y phục lụa bồng bềnh, tiến đến gần chắp tay hành lễ. Nam đệ tử nói.

“Bạch tiên tử, các vị tiền bối. Sư phụ mời các vị vào trong đối ẩm.”

Nói xong, y cùng nữ đồng môn đi trước dẫn đường.

Đào Nương nghi hoặc, tâm trí có vài ý nghĩ thoáng qua nhưng vẫn không đoán được tại sao các nàng lại phải đến một nơi xa như thế này. Nghĩ mãi cũng không nghĩ được gì, nàng đành hỏi thẳng Lưu Vân.

“Cha ơi, sao người và mẹ lại lặn lội đến tận đây?”

Lưu Vân đáp.

“Ta đang luyện hồn phách riêng cho tam thúc của con. Ta đang thiếu vài thứ nên đến đây để trao đổi thử.”

Lời này của Lưu Vân làm Sở Uyển Đình, Đào Nương và cả Uyển Tình trợn mắt nhìn hắn. Loại chuyện này ngoài hắn ra thì không có bất kỳ ai có thể nghĩ đến cả. Ba nàng nhìn sang Bạch Nguyệt Quân, thấy nàng vẫn ung dung, còn mỉm cười đáp lại.

Sở Uyển Đình hỏi, trên mặt lại có vẻ không tin tưởng.

“Tiên sinh. Con đã thấy người có thể thông u, luyện bảo, tạo pháp. Nhưng không nghĩ đến người có thể làm được chuyện này. Người còn gì không thể làm được không?”

Đào Nương tiếp lời.

“Cha, người không sợ bị bọn họ đến tìm lần nữa sao?”

Nàng đang nhắc đến hai Câu Hồn Sứ giả của U Minh. Chuyện liên quan đến sinh tử luân hồi thì tất nhiên sẽ có mặt bọn họ. Nhưng trường hợp này thì lại nằm ngoài phạm trù đó, vì thế Lưu Vân cũng không ngại gì. Hắn đáp.

“Họ muốn đến thì để họ đến. Chuyện ta làm cũng không ảnh hưởng đến họ, họ có quyền gì mà ngăn ta. Trừ khi lão thiên có ý ngăn cản thì ta mới không làm mà thôi.”

Một sợi tóc của Lưu Vân bay khỏi đầu, hóa thành thân thể của Lưu Thanh. Hắn tỏ vẻ ngạo nghễ, tay chỉ trời nói.

“Dù có là lão thiên cùng không ngăn được đại ca. Nha đầu con đừng có mà làm huynh ấy mất hứng. Đại ca mà mất hứng rồi thì không biết bao nhiêu năm nữa mới chịu luyện hồn phách riêng cho ta đấy.”

Dứt lời, trời nổi sấm chớp, tựa như đáp lại lời của Lưu Thanh. Một tia chớp đánh xuống ngay bên cạnh hắn, cách hắn vừa đứng hai tấc khiến hắn giật mình, gượng cười xin lỗi.

“Lão huynh, là ta lỡ lời. Bỏ qua, bỏ qua cho.”

Quả thật chuyện này vừa khó, vừa tốn thời gian. Nếu Lưu Vân thật sự mất đi hứng thú, thì hắn cũng không ngại để Lưu Thanh tiếp tục trú ngụ bên Thức hải của mình thêm vài năm nữa. Riêng lần trước Lưu Vân đã mất tận vài kiếp để thử nghiệm, sau đó mới thành công. Vậy nên lần này hắn mới kiên quyết như vậy, làm một lần cho xong luôn để nhẹ đầu.

Uyển Tình nghĩ ngợi một lúc, bèn hỏi.

“Vậy thì ca của muội cũng có thể sống lại phải không, đại ca?”

Lúc này bọn họ đã đặt chân xuống con đường sỏi bên bờ sông. Lưu Vân quay người nhìn Uyển Tình, nói.

“Không, huynh ấy không có cơ hội đó đâu. Lưu Thanh được sinh ra từ ta, có thần hồn riêng. Còn Vân Thanh Tử thì không như vậy, mà chỉ là một tia ý niệm. Hồn phách thì ta có thể sao chép từ bản thân để tạo ra một cái khác tương tự cho Lưu Thanh. Còn thần hồn thì lại quá phức tạp. Ta không tài giỏi đến mức đó.”

“Nhưng. . .”

Lưu Thanh tiếp lời.

“Nếu giả thuyết của ta là đúng thì nhị ca vẫn đang ở đâu đó ngoài kia mới thật sự là ca của muội. Vậy nên muội cũng đừng buồn. Tươi tỉnh lên như ta này! Ta. . .”

Lưu Thanh chưa nói hết đã bị Lưu Vân thu lại thành sợi tóc. Ngay sau đó, một giọng nói vang lên.

“Bạch tiên tử, đã lâu không gặp.”

Người đến là một nam tử mặt hùm, râu đỏ, mặc áo bào hở bụng. Lưng hơi gù, đứng tựa vào trượng, tay còn lại cầm điếu tẩu đang bốc lên làn khói trắng, thắt lưng treo lủng lẳng một chiếc bình hồ lô. Lưu Vân có thể ngửi được mùi rượu rất nhẹ từ chiếc bình đó. Nhìn qua, y không giống một người có xuất thân tiên môn chút nào. Nếu một người phàm vô tình gặp được y trên phố, có khi họ còn nghĩ y là ăn mày cũng nên.

Bạch Nguyệt Quân tiến lên, chắp tay chào hỏi.

“Trượng Tiên Ông, đã lâu không gặp. Mọi người vẫn khỏe chứ?”

“Ôi, còn hơn cả khỏe. Các vị mời đi lối này, sư huynh đang chờ các vị ở phía trước. Chúng ta vừa đi, vừa nói.”

Lưu Vân ban đầu còn đi ngang hàng với Bạch Nguyệt Quân, lúc này đã lùi lại đi bên cạnh Uyển Tình, nhường chỗ cho Trượng Tiên Ông trò chuyện với Bạch Nguyệt Quân. Mà nàng cũng không còn tránh né hắn nữa, tuy vẫn còn chút gượng gạo trên mặt, đặc biệt là khi đang nói dở chuyện vừa rồi.

Nàng đan các ngón tay vào nhau, mắt nhìn ra phía xa như muốn thoát khỏi tình thế khó xử này. Rồi nàng thử hỏi Lưu Vân một câu.

“Đại ca, huynh có biết người đó nà ai không?”

Lưu Vân nghe thấy nàng bị líu lưỡi thì cố nhịn cười. Còn nàng thì đỏ hết cả mặt. Hắn hít thở sâu để lấy lại vẻ điềm tĩnh, rồi đáp.

“Ta không biết, tẩu của muội không kể với ta.”

Uyển Tình đã nghe mọi người kể chuyện của Lưu Vân, nên cũng biết đại khái hắn là ai. Nàng nghĩ một người như hắn mà lại có chuyện không biết sao, liền hỏi.

“Nhưng muội tưởng. . .”

“Tưởng ta đã sống từ rất lâu? Đúng, về lý thuyết. Nhưng kiếp này ta chỉ mới hơn ba mươi tuổi. Đúng trắng ra, ta là một ông cụ non. Cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.”

Lưu Vân mỉm cười tự giễu. Nụ cười này làm Uyển Tình cảm thấy thoái mái hơn rất nhiều. Nàng đã có thể thả lỏng, dần dần trở lại con người vốn có của nàng. Cách hành xử của nàng trở nên tùy hứng hơn nhưng không đến mức suồng sã.

Vì nàng là chủ một bảo phường nên rất nhạy cảm với bảo vật, nhưng lại không mấy khi đi ra ngoài. Bồng Lai Tiên Đảo có thể xem là tiên cảnh thì những của quý vật lạ có hiếm gì. Nàng như cá gặp nước, hể gặp hoa cỏ, sinh vật lạ liền không kiềm lòng được, trên mặt hiện rõ vẻ thích thú.

“Ca, huynh xem! Là bạch lộc kìa, còn có tiên khí trên người nữa. Kia là Dung Đăng Thảo sao? Thứ này quý lắm đó, lúc trước muội thấy có người dùng một tá đan dược để đổi vài li dịch chiết suất đó. Đằng kia là . . .”

Uyển Tình chạy đến bên bờ sông, nghiêng người nhìn cá bơi bên dưới. Chưa kịp nói tiếp, nàng đã bị Lưu Vân túm cổ áo mà xách đi. Uyển Tình vùng vẫy, cố thoát khỏi tay Lưu Vân liền bị hắn nhét cho vài viên kẹo vào miệng. Hắn nói.

“Ăn kẹo rồi ngoan đi. Đáng lẽ ta không nên tháo bỏ vẻ uy nghiêm của mình quá sớm. Sai lầm, thật sai lầm.”

Sau đó Uyển Tình cũng chịu kiềm chế bản tính của mình, im lặng đi bên cạnh Lưu Vân. May mà chưa có ai ngoài Sở Uyển Đình và Đào Nương nhìn thấy, nếu không thì lại phiền phức rồi.

Đi thêm một đoạn thì đến một đình nghỉ mát bên bờ sông, trong đó có một lão giả ngồi chờ. Thấy mấy người Bạch Nguyệt Quân và Trượng Tiên Ông đến thì đứng dậy bước ra thi lễ.

“Lâu ngày không gặp, Bạch tiên tử vẫn khỏe chứ?”

“Vũ đạo hữu, ta vẫn khỏe. Hôm nay đến đây là có chút chuyện cần nhờ, mong đạo hữu không phiền lòng.”

Lão giả tên Vũ Thiên Hành, là người đứng đầu Bồng Lai. Lão giả tiên phong đạo cốt, giống những lão tiên nhân thường được kể trong chuyện dân gian. Trong lúc lão nói với Bạch Nguyệt Quân, Lưu Vân cảm nhận được có thứ khẽ động bên sau lưng lão. Hắn nheo mắt nhìn, hóa ra là tiên kiếm, chính là dạng như Thanh Phong Kiếm của Bạch Nguyệt Quân, có thể tự che giấu bản thân.

Như cảm ứng được ánh nhìn của Lưu Vân, nó khẽ rung lên rồi hiện thân. Nhận ra nó có ý định bay về phía mình, Lưu Vân nhanh chóng hút một viên sỏi vào trong tay rồi bắn thẳng về vào tiên kiếm, phát một tiếng “coong” khiến nó từ bỏ ý định.

Nghe thấy tiếng động lạ, Vũ Thiên Hành quay người nhìn tiên kiếm của mình rồi nhìn sang Lưu Vân, thấy hắn nhìn mình gật đầu mỉm cười. Trong mắt lão, Lưu Vân không khác gì người phàm, nhưng lý trí lão lại bảo hắn nhất định không tầm thường. Vũ Thiên Hành bèn thi lễ với hắn, hỏi.

“Chẳng hay vị đạo hữu này là?”

Lưu Vân đáp lễ, giọng điệu trầm ổn nói.

“Tại hạ Lưu Vân, là tán tu.”

“Và là đạo lữ của ta.”

Bạch Nguyệt Quân lập tức bổ sung, đến gần ôm lấy tay Lưu Vân. Hắn cũng nói thêm.

“Ta là đạo lữ của Nguyệt Quân.”

Vũ Thiên Hành cùng Trượng Tiên Ông đồng thanh “a” một tiếng rồi bật cười. Trượng Tiên Ông nói.

“Hồ sư muội mà nghe chuyện này sẽ rất kinh ngạc đấy. Vừa nhắc là muội ấy đã đến rồi kìa.”

Trượng Tiên Ông chỉ tay về phía một nhóm người năm nam một nữ cưỡi mây bay đến. Bọn họ đáp xuống đất, tiến đến chắp tay với Bạch Nguyệt Quân. Sáu người bọn họ, người già người trẻ, người cao người thấp, người béo người gầy, người đẹp người xấu. Cùng với Vũ Thiên Hành và Trượng Tiên Ông hoàn toàn không có điểm nào giống một nhóm tiên nhân cùng quản lý Bồng Lai Tiên Đảo ca.

Trong đó, người nữ tên Hồ Nguyệt Cô mặc áo váy xanh nhạt, hông đeo quạt lụa, gương mặt trẻ trung xinh đẹp là nhiệt tình nhất. Nàng nhào tới nắm lấy tay Bạch Nguyệt Quân, vẻ mặt rạng rỡ.

“Nguyệt Quân tỷ, cuối cùng thì tỷ cũng chịu đến thăm muội. Muội nghe mấy đứa đệ tử tham dự tiên hội ở Côn Luân về nói lại là tỷ cũng có đến, còn dắt theo một tiểu hài nữ nữa. Tỷ có con rồi sao? Hôm nay có dắt theo không? Muội muốn nhìn thử xem con gái tỷ có xinh đẹp giống mẹ không.”

Trước sự nhiệt tình đó, Bạch Nguyệt Quân chỉ có thể mỉm cười. Mấy vị tiên nhân kia của Bồng Lai thì cười lớn, như thể đây là chuyện vui thường ngày. Một nam tử trẻ trung trong đó bước lên kéo Hồ Nguyệt Cô lại, lên tiếng nhắc nhở.

“Hồ sư muội, đừng có mà bát nháo! Hôm nay Bạch tiên tử có mang theo khách. Muội làm như vậy thì mất mặt Bát Tiên bọn ta quá rồi.”

Y tên Chung Chi Chúc, vẻ ngoài tuấn tú y hệt như một thư sinh, tay kia còn đang cầm một cây bút lớn. Y vội chắp tay với đám Lưu Vân đứng phía sau Bạch Nguyệt Quân như lời tạ lỗi rồi kéo Hồ Nguyệt Cô về. Sau đó Vũ Thiên Hành và Trượng Tiên Ông cũng đứng vào cùng, thành một hàng tám người, đủ gọi là Bát Tiên.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Tôn Lạc Vô Cực
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

3 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
3 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.