Chương 114: Ba con người, ba chuyện cũ.

Bạch Nguyệt Quân bên này cùng Đào Nương đến trạch viện của Hồ Nguyệt Cô. Lần này cả hai tái họp cũng đã là hơn trăm năm. Vậy nên cả hai có rất nhiều thứ để nói. Bạch Nguyệt Quân kể chuyện mình gặp Lưu Vân rồi nhận Sở Uyển Đình làm đệ tử như thế nào, lại nhận ba nha đầu làm con ra sao. Hồ Nguyệt Cô thì kể chuyện bản thân vân du sơn thủy, gặp những chuyện lạ trên đời.

Đào Nương ngồi cạnh, nghe vậy thì hỏi.

“Tiền bối, người không có nhận đồ đệ sao?”

Hồ Nguyệt Cô đáp.

“Ngoài đại sư huynh ra, bảy người chúng ta đều không thu nhận đệ tử. Nhìn bên ngoài thì nơi này rộng lớn thế thôi, nhưng người trên đảo vừa đúng mười người, chính là Bát Tiên bọn ta và hai đệ tử của đại sư huynh, chính là hai người đưa các con vào trong đấy.”

Hồ Nguyệt Cô nhấp ngụm trà, sau đó thở một hơi đầy thỏa mãn, rồi mới nói tiếp.

“Con không biết thôi, Bát Tiên chúng ta tuy xưng là sư huynh muội nhưng thật ra đều không cùng một đạo thống. Chúng ta chỉ là tám tán tu có duyên gặp mặt, lại hợp ý nhau nên mới xưng hô như vậy. Sau đó cùng nhau xây nên nơi này. Nghĩ lại thì cũng vì lúc đó long xà hỗn tạp nên mới tìm đến nơi bình yên này.”

“Người nói vậy tức là?”

Đào Nương nghi hoặc hỏi. Bạch Nguyệt Quân liền tiếp lời.

“Bát Tiên vốn không phải người của Đông Thanh Hoa Châu, mà từ ba châu còn lại. Lần đầu ta gặp Bát Tiên là ở Bắc Minh Huyền Châu, sau đó mới cùng bọn họ đến Đông Thanh Hoa Châu này. Lúc tìm được nơi này, bọn ta đã cùng nhau uống đến say khướt.”

“Sau đó tỷ ấy tìm đến Đông Hải Long Cung quậy một trận, đánh nhau với quần long và thủy binh. Vậy mà tỷ ấy lại thắng được, còn mang về một đống bảo vật quý giá. Ngay ngày hôm sau, đại sư huynh đã phải mang trả lại thì Long Vương mới nguôi giận. Nếu không thì có lẽ Tứ Hải Long Vương đã tìm đến tính sổ rồi.”

Bạch Nguyệt Quân e thẹn mỉm cười, như thể đã để lộ quá khứ không đẹp ra vậy.

Bên trong trạch viện, tiếng cười nói rôm rả. Bên ngoài bức tường lại có hai nam tử đứng dựa, nét mặt trầm ngâm chất chứa không biết bao nhiêu nỗi ưu tư. Hai người chính là Lưu Thanh và Vân Thanh Tử, một mặc thanh sam, một mặc áo bào trắng điểm họa tiết mây đen.

Lưu Thanh nhắm mắt, thân người khẽ đung đưa như đang phiêu theo khúc nhạc trong đầu. Vân Thanh Tử bên cạnh thấy vậy thì thấp giọng hỏi.

“Huynh theo ta đến đây làm gì?”

“Vậy huynh đến đây để làm gì? Lúc này ta không có chuyện gì để làm cả. Dù sao thì đây cũng là địa bàn của Bát Tiên, đại ca còn phải bế quan. Vậy nên ta không thể tùy tiện đi lại lung tung được. Vốn muốn đến đây xin phép đại tẩu rồi rủ Tiểu Đào Nhi cùng đi thăm dược viện, vô tình gặp huynh trên đường nên đi cùng thôi.”

Vân Thanh Tử không đáp, tiếp tục nghe ngóng động tĩnh bên trong. Lưu Thanh nhướng mày nhìn y, cười khẩy nói.

“Ra là huynh vẫn chưa bỏ được thói xấu này. Ca ca nói không sai, thật là đọc tâm can huynh như đọc sách.”

Vân Thanh Tử liếc nhìn Lưu Thanh đã ngồi xổm xuống, chống tay nghiêng đầu, mắt nhìn phía bên kia sông có mấy con hạc trắng đang nhàn hạ tản bộ, đôi lúc dừng lại rỉa bộ lông trắng tinh. Y hơi nheo mắt lại, mở miệng định hỏi thì Lưu Thanh đã nói tiếp.

“Ca ca nói, dù huynh có để huynh ấy làm người thay thế huynh trong lòng tẩu tẩu thì huynh vẫn không yên tâm về tẩu ấy. Ta nói đúng chứ? Mấy vạn năm luôn kề cạnh bảo vệ thì sao có thể bỏ được trong ngày một ngày hai. Nói huynh vốn không có tình cảm với tẩu tẩu thì ca ca tin, nhưng nói huynh không quan tâm đến tẩu ấy nữa thì chẳng khác gì đang nói nhảm.”

Vân Thanh Tử hơi nhếch mép cười, cùng ngồi xổm xuống cùng tư thế với Lưu Thanh. Y nói.

“Không gì qua được mắt của huynh ấy nhỉ? Ngay từ trước khi lấy lại ký ức cũng đã nhạy bén như thế rồi. Đúng thật tình cảm ta dành cho Nguyệt Quân không phải tình cảm nam nữ. Năm đó ta vừa được phong chức trên Cửu Trùng Thiên, Nguyệt Quân vẫn còn là một tiểu thần thì nàng ấy đã bám lấy ta không rời. Đến khi ta là một Tiên quân, nàng cũng trở thành Chiến thần trong sáu cõi thì nàng vẫn tìm đến Lạc Minh Cung của ta lúc rảnh rỗi. Ta cũng nhận biết được tình cảm của nàng chứ. Nhưng ta không thể tiếp nhận tình cảm đó được. Thiên quy khó cãi, thân bất do kỷ.”

Lưu Thanh nghe vậy thì tặc lưỡi nói.

“Ai nói trời không cho chúng thần tiên có tình cảm với nhau? Những điều huynh nghe, huynh thấy trên đó chỉ là trò hề không hơn không kém. Còn nhớ Đại Không Trí đại sư đã nói gì không? Thiên đạo không vô tình cũng không hữu tình. Ca ca cũng từng nói, nếu làm việc sai lẽ trời thì trời cứ giáng thiên uy trừng phạt là được, còn nếu không sai thì không ai cản được. Thần tiên các huynh được Thiên đạo sắc phong, chẳng lẽ đã tự xem bản thân là Thiên đạo rồi hay sao?”

Lưu Thanh đứng dậy phất mạnh vạt áo, đi đến trước mặt Vân Thanh Tử dõng dạc nói.

“Ta nói cho huynh biết, Cửu Trùng Thiên tồn tại chẳng qua là để ổn định trật tự cho Tam Giới Lục Đạo, tránh mắc phải sai lầm năm xưa khiến ca ca hy sinh thân mình. Chính là tạo thêm một cực để cân bằng thế cục, không phải để thay thế Thiên đạo mà làm chuyện xằng bậy, vượt quá giới hạn. Mấy lão râu dài trên đó, hẳn là già đến lẩm cẩm rồi mới đi quản chuyện Nhân gian.”

Hắn chỉ thẳng tay vào Vân Thanh Tử nói tiếp.

“Còn có huynh nữa, bản thân xem trọng thiên quy hơn tình cảm mà lại làm trái thiên quy, phá Phong Thần Bảng, đánh sập Thăng Tiên Đài là có ý gì?”

Vân Thanh Tử khẽ lắc đầu, đáp.

“Vì đại nghĩa diệt thân. Cửu Trùng Thiên không tốt đẹp như ta tưởng tượng, nhưng cũng không đến mức thối nát. Vậy nên cắt đứt đường phong thần, chặn lối xuống Nhân gian. Tránh để có thêm một người nữa như ta.”

Lưu Thanh nghe vậy thì bật cười, nhẹ bước đạp lên tường ngó vào trong. Thấy trong viện không có ai thì vẫy ngón tay, bình rượu trên bàn liền bay vào tay hắn. Rồi hắn ngồi xuống cạnh Vân Thanh Tử, nghiêng bình rượu rót vào miệng, “khà” một cái thật sảng khoái, nói.

“Rượu tiên, rất ngon.”

Lưu Thanh lau miệng, ném bình rượu cho Vân Thanh Tử, ra hiệu cho hắn cùng uống. Hắn nói tiếp.

“Tố nhất thiên hòa thượng, tràng nhất thiên chung. Ngoài miệng thì nói là thế, nhưng trong lòng không thể yên ổn. Đại ca ca năm xưa cũng như vậy. Huynh ấy xuất thân tầm thường, trong lứa đồng môn cũng là kẻ yếu kém nhất. Nhưng xét về nhân cách thì cũng là người tri thư đạt lễ, đứng cạnh sư huynh đệ đồng môn chính là hạc giữa bầy gà. Vì thế nên sư tôn mới truyền lại chân pháp cho huynh ấy. Còn dặn là, việc người chẳng khác việc trăng trên trời. Tuy là soi khắp mọi nơi, khi mờ, khi tỏ, khi vơi, khi đầy. Rồi đuổi huynh ấy ra khỏi sư môn.”

Lưu Thanh thở dài, đưa tay lên gãi mũi.

“Cũng là huynh ấy hiểu lời sư tôn, nên tìm đến nơi vắng vẻ rồi bế quan mấy trăm năm. Đến khi xuất quan thì…”

Vân Thanh Tử nhìn Lưu Thanh vẻ mặt u sầu. Đôi mắt của y cũng chùng xuống. Y ngửa cổ rót rượu vào miệng, tuôn một hơi thật sâu. Cả hai ngồi dựa tường cùng ngắm mây trời nơi tiên cảnh, nhưng trong lòng lại chẳng thể thảnh thơi. Mãi đến khi uống hết rượu thì mới dìu nhau đi sang nơi khác.

Bạch Nguyệt Quân và Hồ Nguyệt Cô vốn không rời đi như Lưu Thanh tưởng. Khi nghe thấy thanh âm của hai người bên ngoài đã cùng nhau dùng Chướng Nhãn Pháp rồi đứng bên này bờ tường lắng nghe. Lúc này cả hai đang cùng Đào Nương đứng ở cổng viện, trông về phía xa thấy bóng lưng hai người khoác vai nhau.

Chuyện vừa rồi Bạch Nguyệt Quân và Đào Nương nghe qua liền biết đang nói đến Lưu Vân. Chỉ có Hồ Nguyệt Quân vẫn mù mờ không rõ chuyện chi. Nàng hỏi.

“Nguyệt Quân tỷ, đại ca ca mà họ nhắc đến chính là Lưu đại huynh sao?”

Bạch Nguyệt Quân gật đầu, rồi lắc đầu. Nàng không có biểu hiện gì sẽ kể chuyện Lưu Vân cho Hồ Nguyệt Cô. Tuy lúc trước Lưu Vân có nói quá khứ của hắn không phải thiên cơ không thể tiết lộ, nhưng nàng vẫn cảm thấy càng ít người biết lại càng tốt. Không nói người khác có tin hay không, chuyện này mà đồn ra ngoài thì sẽ đem lại không ít phiền phức cho người biết được, và cả nàng và Lưu Vân nữa.

Dù không rõ ràng nhưng trực giác nói cho nàng biết như vậy. Bạch Nguyệt Quân bèn chuyển chủ đề.

“Ta và Lưu Vân có đến tận ba đứa nhi nữ đấy. Đào Nương là đại nha đầu, còn nha đầu mà muội hỏi là Linh Nhiễm, là tam nha đầu.”

Mắt Hồ Nguyệt Cô sáng lên, hào hứng hỏi về mấy nha đầu nhà Lưu Vân mà quên mất chuyện trước đó. Nàng tiến đến quan sát Đào Nương kỹ càng, như đang tìm xem có điểm nào giống Bạch Nguyệt Quân hay không. Đào Nương cười gượng, khi nãy nàng có nghe Lưu Thanh nói muốn rủ nàng đi, nhưng giờ hắn đã đi xa, nàng đành trở lại chỗ ngồi tiếp chuyện Hồ Nguyệt Cô cùng mẹ. Dù vậy trong lòng vẫn không cam tâm cho lắm.

Đề xuất Voz: Tình yêu học trò
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

3 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
3 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.