Chương 113: Người làm việc có trời chứng giám.
Một nhóm tám người này, ngoài Vũ Thiên Hành ra thì những người còn lại có hơi lạc lõng, không vẻ gì hài hòa với tiên cảnh xung quanh. Nếu đổi lại thành nơi sơn dã thì sẽ thích hợp hơn nơi đình lầu chốn tiên cảnh này.
Bạch Nguyệt Quân tiến lên, giới thiệu từng người với đám Lưu Vân.
“Đây là Vũ Thiên Hành, là đại sư huynh của Bát Tiên. Người dẫn đường cho chúng ta khi nãy là Trượng Tiên Ông, là nhị sư huynh. Bên cạnh là Chung Chi Chúc, là tam sư huynh. Kế đó là tứ sư đệ Bùi Thiên Khôi, ngũ sư đệ Bảo Mộc Văn, lục sư đệ Cung Thúc Nam, thất sư đệ Triển Thương Ly, bát sư muội Hồ Nguyệt Cô.”
Sau đó nàng quay sang nói với Bát Tiên.
“Đây là đạo lữ của ta, Lưu Vân, bên cạnh chàng ấy là muội muội của chàng ấy, Uyển Tình. Cuối cùng là Sở Uyển Đình và Lưu Hồng Đào, là đệ tử của ta và con gái của ta.”
“Lưu đạo hữu, Uyển đạo hữu.” ”Lưu huynh đệ, Uyển tiểu muội.” ”Lưu đại huynh, Uyển tỷ.”
Bát Tiên đồng thanh nói, tiếng nói xen nhau khiến cho đám Lưu Vân chẳng nghe rõ được ai đang nói gì. Nhưng Lưu Vân vẫn mỉm cười, chắp tay đáp lễ. Uyển Tình ghé sát người hắn, nói khẽ.
“Ca ca, bọn họ có hơi lộn xộn thì phải. Muội còn nghe có ai đó gọi muội là tiểu muội nữa.”
Lưu Vân thấp giọng đáp.
“Dù họ có lộn xộn thì cũng không lộn xộn bằng nhà chúng ta. Muội đã thấy đám nha đầu ở nhà gây chuyện chưa? Ta nói cho muội biết, dù ta sống không biết bao nhiêu kiếp rồi nhưng số người mà ta quen biết cũng không bằng Nguyệt Quân chỉ sống hơn mấy vạn năm đấy.”
Không khí xung quanh nhất thời trở nên gượng gạo, không ai nói gì mà chỉ đứng đấy nhìn nhau, khiến người đứng ở giữa là Bạch Nguyệt Quân cũng không biết nên làm gì. Phải đến hồi lâu sau, Sở Uyển Đình mới lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này.
“Tiền bối, chúng ta chỉ đi nhờ thôi. Ở đây không còn việc của chúng ta nữa. Chúng ta mau đi làm việc của mình thôi. Sư phụ, đệ tử xin phép đi trước.”
Nói rồi, nàng nắm tay Uyển Tình rồi đạp lên mây bay đi. Lưu Vân nhìn theo, lắc đầu mắng thầm.
‘Thật không có nghĩa khí! Ngay cả một chút động thái từ chối cũng không có, cứ vậy mà đi theo Sở nha đầu.’
Chờ khi hai nàng đi xa, Vũ Thiên Hành mới bước lên, chỉ vào tiên kiếm của mình mà hỏi.
“Lưu đạo hữu, chẳng hay đạo hữu là cao nhân phương nào, lại có thể khiến Thập Tam Kiếm của ta mãi không yên vậy?”
Thập Tam Kiếm bên cạnh y tựa như đang run rẩy, ngân lên “đinh đinh” không ngừng. Còn có dấu hiệu muốn lần nữa bay đến chỗ hắn. Thoáng một cái, nó bay vút đến trước mặt Lưu Vân, lần này hắn không ngăn cản nữa. Lưu Vân đưa tay nắm lấy Thập Tam Kiếm, từ tốn rút nó khỏi vỏ. Sau đó lại lật tay còn lại, trong tay ẩn hiện ra hình dáng của thanh trường kiếm mờ ảo. Kiếm vừa hiện, lập tức có luồng kiếm ý nồng đặc sắc bén tràn ngập khắp không gian.
Vũ Thiên Hành khẽ nhíu mày nhìn theo từng động tác của Lưu Vân. Mấy vị còn lại, người lộ vẻ thích thú, người tỏ vẻ kinh ngạc, chăm chú nhìn thanh kiếm mờ ảo trong tay Lưu Vân.
Lúc này, Thập Tam Kiếm trong tay hắn bay vuột khỏi tay. Nó lượn vài vòng quanh, rồi bất ngờ phi thẳng đâm vào Lưu Vân. Lưu Vân giơ kiếm trong tay lên đỡ đón, lực đạo mạnh mẽ từ Thập Tam Kiếm đẩy hắn lùi vài trượng, rồi . Dù chỉ là kiếm ý ngưng thực nhưng khi cả hai va chạm lại có thể tạo ra tia lửa cùng mấy tiếng leng keng khẽ khàn.
Thập Tam Kiếm càng chém càng hăng, bay vù vù để lại cả dư ảnh, liên tục chém Lưu Vân. Vậy mà Lưu Vân vẫn điềm tĩnh, bước nhỏ né tránh, bước lớn trả đòn. Nhìn hắn không khác gì đang chơi đùa cùng đàn bướm, mà mỗi con bướm đều có thể lấy mạng một người.
Bùi Thiên Khôi nâng tay khẽ se se ria mép nói.
“Kiếm ý ngưng thực, hiện thế ngút trời. Thập Tam Kiếm của đại sư huynh đây là đang mượn kiếm ý của Lưu đạo hữu để mài dũa bản thân sao? Thú vị thật.”
Cung Thúc Nam đứng cạnh như thể phát hiện ra điều mới lạ, nói.
“Nói vậy thì chẳng lẽ Lưu đạo hữu cũng là một kiếm tiên, còn tinh thông hơn cả đại sư huynh sao? Chuyện này còn có thể sao?”
Vũ Thiên Hành mỉm cười nói.
“Có gì mà không thể. Đạo hạnh của ta chưa đến năm trăm năm. Nếu đã có thể lọt vào mắt xanh của Bạch tiên tử thì hẳn là người bất phàm, làm sao mà ta có thể so được. Lần này quả thật là có thể mở mang tầm mắt, Bạch tiên tử à, tiên tử chưa nói ra cần giúp đỡ gì đã trả hậu lễ như thế này thì có hơi quá rồi thì phải.”
Bạch Nguyệt Quân chỉ biết cười trừ. Nếu bây giờ nói ra, Lưu Vân chẳng phải kiếm tu chân chính thì có lẽ sẽ khiến cho Vũ Thiên Hành tức đến nôn ra máu mất. Nhưng nếu suy xét khắc khe hơn thì quả thật đạo hạnh của Lưu Vân đã vượt ra Bát Tiên từ rất lâu rồi, điều này không thể bàn cãi được.
Nàng nói.
“Dùng kiếm ý tôi luyện cho tiên kiếm, ta cũng là lần đầu thấy chàng ấy làm, nhưng phần lễ này sẽ không quá đâu. Ta nghĩ còn thiếu vài phần nữa ấy chứ.”
Hồ Nguyệt Cô nghe vậy thì hỏi.
“Nguyệt Quân tỷ, bọn tỷ định nhờ Bát Tiên bọn muội giúp chuyện gì? Nghe tỷ nói như vậy ắt hẳn không phải chuyện gì dễ dàng có phải không?”
“Chuyện này quả thật rất tốn tâm sức. Nhưng nhờ Bát Tiên, thì chỉ là mượn một nơi yên tĩnh và vài loại kỳ trân dị bảo trên đảo. Việc còn lại chàng ấy sẽ tự mình làm, tình hình chi tiết ta cũng không nắm rõ.”
Vũ Thanh Hành liền đưa tay làm động tác mời.
“Nếu vậy thì chúng ta cùng chờ Lưu đạo hữu. Bạch tiên tử, mời ngồi.”
Gần nửa ngày sau, sắc mặt của Lưu Vân nhìn có chút buồn chán. Hắn không còn tránh né nữa mà chỉ đứng im một chỗ rồi dùng kiếm để đỡ gạt đòn tấn công của Thập Tam Kiếm. Mặc cho tốc độ tấn công của nó rất nhanh, động tác của Lưu Vân lại vô cùng từ tốn. Đến một lúc, hắn đón đòn đâm Thập Tam Kiếm bằng vỏ kiếm của nó, sau đó ném nó sang một bên, nói khẽ.
“Đừng có mà tham lam như vậy. Ngươi chịu đựng không nổi nữa đâu.”
Thập Tam Kiếm ngân lên vài tiếng đáp lại rồi bay trở về bên cạnh Vũ Thiên Hành, tâm trạng của nó dường như đang rất vui vẻ. Về cơ bản, Thập Tam Kiếm cảm nhận được kiếm ý của Lưu Vân, vậy nên muốn so tài. Mà toàn bộ quá trình đều không cảm nhận được kiếm ý phát ra từ nó, hẳn là bị kiếm ý của Lưu Vân áp đảo, vậy nên nó mới hung hăng như vậy. Nhưng nhờ vậy mà nó mới có cơ hội mượn kiếm ý của người dũa kiếm ý của mình.
Lưu Vân cũng đi đến bước vào đình nghỉ mát ngồi xuống cạnh Bạch Nguyệt Quân và Đào Nương. Sau đó lấy bình hồ lô của mình trong tay áo ra, trút nước trà vào miệng. Qua mấy ngụm liền chẳng còn tí nước trà nào. Hắn đành cất lại vào trong tay áo.
Trượng Tiên Ông thấy thế thì đưa bình hồ lô của mình cho Lưu Vân, nói.
“Đạo hữu không chê thì có thể uống rượu của ta. Không hẳn là tiên tửu nhưng vẫn hơn nhiều loại rượu phàm trần.”
Lưu Vân lập tức lắc đầu xua tay.
“Đạo hữu có lòng. Chỉ là thứ Lưu mỗ uống lúc nãy là trà, không phải rượu. Thời gian đi đến đây khá lâu, vậy nên ta đã uống gần hết trên đường rồi. Trở lại việc chính, lần này Lưu mỗ nhờ Nguyệt Quân đưa đến đây là muốn mượn của các vị một nơi thanh tịnh, cũng muốn mượn vài nguyên liệu. Lưu mỗ sẽ hậu tạ.”
Vũ Thiên Hành trầm ngâm.
“Không rõ đạo hữu đang muốn làm gì? Luyện pháp bảo hay là luyện đan? Hay là bế quan tu luyện?”
“Chuyện này cũng không phải là bí mật gì. Lưu mỗ đang muốn luyện thành hồn phách cho tiểu đệ của ta.”
“Luyện . . . Luyện hồn phách sao?”
Cung Thúc Nam trố mắt kinh ngạc, những người còn lại nghe thấy cũng thở hắc một hơi mạnh, dường như có chút không tin vào tai của mình. Cung Thúc Nam hỏi lại.
“Đạo hữu, tiểu đệ của đạo hữu là đã chết hay gặp sự chẳng lành mà lại phải làm đến bước này?”
Một sợi tóc của Lưu Vân bay ra hóa thành Lưu Thanh. Hắn lập tức đạp một chân lên bàn, hất cằm nói với Cung Thúc Nam, giọng điệu khiêu khích.
“Ngươi nói ai chết thế hả? Lão tử đây là lần đầu nghe có người trù ta chết đấy.”
Lưu Thanh nhìn một lượt Bát Tiên, thấy ai cũng lộ vẻ chấn kinh, sau đó hắn quay sang nhìn Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân thì thấy nàng đang quắc mắt nhìn mình. Bạch Nguyệt Quân đanh giọng nói.
“Lưu Thanh! Ngồi xuống!”
Lưu Thanh “dạ” một tiếng thật nhẹ rồi ngoan ngoãn lùi lại ngồi sau lưng Lưu Vân. Sau đó Bạch Nguyệt Quân quay sang nói với Bát Tiên.
“Thất lễ rồi. Đây là Lưu Thanh, là tam đệ phu của ta. Thân thế của đệ ấy có chút phức tạp, kể ra thì rất dài dòng. Nói tóm gọn thì đệ ấy là người nhưng cũng không hẳn là người, sống nhưng cũng không sống. Chính vì vậy mà hai người bọn ta mới quyết định luyện hồn phách cho đệ ấy.”
Bát Tiên nhìn Bạch Nguyệt Quân, lại nhìn sang Lưu Vân tỏ vẻ bình thản, tựa như chuyện luyện hồn phách đối với hắn rất nhẹ nhàng, không đáng để nhắc đến vậy. Bọn họ hướng mắt ra sau lưng Lưu Vân, thấy Lưu Thanh có dáng vẻ giống Lưu Vân y như đúc, chỉ là tính cách có phần nóng nảy và có tóc đen mà thôi.
Vũ Thiên Hành rơi vào trầm tư, không biết nên nói sao cho phải. Với y chuyện này có khác gì tà ma ngoại đạo chuyên làm chuyện trái với luân thường đạo lý. Y cũng từng gặp qua mấy tên tà tu, bọn chúng xem mạng người như kiến cỏ, nhẹ như mấy chuyện giết gà trộm chó mà người phàm hủ bại thường làm.
Nhưng Lưu Vân trước mặt Vũ Thiên Hành lại không giống như vậy. Từ đầu đến cuối hắn chỉ nói ra yêu cầu của mình, lại còn tiện tay giúp y tôi luyện tiên kiếm. Đổi lại thành người khác, bất kể tiên tu hay tà tu đều sẽ, trước nói lời vàng ngọc, sau lại ẩn dao trong lời, đều sẽ không biết rõ ý định thật sự.
Vũ Thiên Hành lần nữa đưa mắt nhìn Lưu Vân, dè dặt hỏi.
“Đạo hữu, chuyện này làm trái với lẽ trời, thiên địa bất dung. Đạo hữu thật sự muốn làm sao?”
Lưu Vân không vội đáp mà quay đầu nhìn Lưu Thanh phía sau, trong mắt hiện ý cười khiến Lưu Thanh sợ hãi ôm lấy tay hắn, than.
“Đại ca ca, đừng mà! Huynh hãy vững tâm lên.”
Lưu Vân bật cười, quay đầu lại nhìn Vũ Thiên Hành nói.
“Lão thiên trên kia luôn dõi theo Lưu mỗ, như người phàm hay nói, ngẩng đầu ba tấc có thần linh. Nếu lão thiên thấy Lưu mỗ làm trái đạo ý, ắt sẽ trừng phạt. Khi ấy Lưu mỗ tự khắc thu tay không làm nữa.”
Lời này của Lưu Vân làm Trượng Tiên Ông, Bảo Mộc Văn và Triển Thương Ly bật cười. Nhưng người còn lại thì sắc mặt cũng đã giãn ra. Chung Chi Chúc nói.
“Con người Lưu đạo hữu ung dung tự tại như vậy, thảo nào có thể lọt vào mắt xanh của Bạch tiên tử. Là chúng ta đã xem nhẹ rồi.”
“Nhưng mà gọi Thiên đạo là lão thiên thì có chút ngông cuồng. Lưu đại huynh gọi như thể là lão bằng hữu ấy.”
Lưu Vân mỉm cười đáp.
“Không phải bằng hữu, nhưng giao tình thì cũng có đôi chút, không tính là cạn. Ta có làm gì chướng mắt thì cùng lắm đánh xuống vài tia sét cảnh báo thôi.”
Hai bên nói cười thêm một lúc lâu. Vũ Thiên Hành tự mình dẫn đường cho Lưu Vân đến một gian nhà yên tĩnh cách biệt với đình lầu bên này rồi sai hai đồ đệ ở hầu việc cho hắn, hắn cần gì thì sẽ mang đến cho. Mà Lưu Vân cũng chẳng thu Lưu Thanh lại, bởi việc này sẽ mất rất nhiều thời gian, không biết bao lâu mới xong. Mà để Lưu Thanh trong thức hải thì cũng có chút phiền nhiễu, đã vậy Lưu Vân và Vân Thanh Tử ra ngoài luôn, đến khi xong việc thì bảo Lưu Thanh trở về để tạo thành một hồn thể hoàn chỉnh.
Đề xuất Voz: Cô giáo - Người con gái năm đó anh yêu
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.