Chương 115: Kẻ đến từ ngoại giới.

Lưu Vân bế quan gần hai tháng mà vẫn chưa có dấu hiệu xuất quan. Vậy nên Lưu Thanh và Vân Thanh Tử vẫn còn thong dong bên ngoài, ngày ngày ngồi câu cá bên bờ sông mà thượng nguồn của nó là từ trên trời đổ xuống.

Mà Sở Uyển Đình và Uyển Tình cũng có từng ấy thời gian chưa về. Đáng nhẽ, nếu chỉ đi đến nơi Uyển Tình bắt gặp dị thú rồi về thì không mất nhiều thời gian đến vậy. Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì? Trong lòng Bạch Nguyệt Quân có chút bất an. Tuy biết Đông hải có Long tộc do Đông Hải Long Vương cai quản thì sẽ không có gì nguy hiểm cả. Dù có là yêu quái từ Hoang Hải mò được lối vào trong Đông hải thì cũng sẽ bị thủy tộc đánh đuổi. Trừ phi… Trừ phi…

Bạch Nguyệt Quân ngồi trên mái ngói, trong lòng nảy sinh cảm giác khó chịu lạ thường lập tức tung mình lên không, hóa thành quang độn mà đi. Thấy vậy, Lưu Vân và Vân Thanh Tử lúc này vẫn đang ngồi câu cá cũng cưỡi mây theo sau. Cả ba tiến đến vùng biển trống cách Bồng Lai gần ngàn dặm.

Nơi này biển lặng không sóng, gió ngừng không thổi. Bạch Nguyệt Quân chuyển hướng lao thẳng xuống dưới nước. Hai người theo sau vừa đến, chưa kịp hạ độ cao thì Bạch Nguyệt Quân đã bay ra khỏi mặt nước, theo sau là nam tử trung niên tóc hoa hoa râm, trên đầu có cặp sừng dài. Y chính là Đông Hải Long Vương Tề Trung. Y với gọi.

“Bạch tiên tử! Bạch tiên tử! Ngài chậm đã. Đừng nóng nảy mà phá Long cung của ta nữa. Ta sẽ lệnh thuộc hạ tìm kiếm ngay.”

Nói rồi Tề Trung thi lễ với Bạch Nguyệt Quân, sau đó hóa thành long ảnh lao đầu xuống nước. Lưu Thanh cùng Vân Thanh Tử liền đi đến hỏi rõ sự tình. Bạch Nguyệt Quân chau mày nói.

“Uyển Đình và Uyển Tình đi đã lâu mà chưa về. Ta cảm thấy hơi bất an.”

Cả hai người bọn họ cũng nhận ra điều này. Chẳng qua không nghĩ ra hai nàng có thể xảy ra chuyện gì được nên không để tâm đến nữa. Định rằng chờ Lưu Vân xuất quan sẽ để hắn giải quyết. Nào ngờ Bạch Nguyệt Quân lại nóng ruột đến vậy. Nhưng cũng không thể trách nàng được, đệ tử gặp nạn làm sao nàng có thể yên tâm cho được.

Ba người Bạch Nguyệt Quân, Lưu Thanh, Vân Thanh Tử chau mày trầm tư, cố nghĩ ra cách tìm kiếm hiệu quả hơn. Bỗng nàng chợt nhớ ra trên người hai người kia hẳn là có mang theo mộc bài động thiên, có thể truy theo pháp lực trên đó để tìm phương hướng chính xác. Lưu Thanh cũng vỗ trán, nhớ ra trước khi bế quan Lưu Vân có đưa cho hắn Họa Trục Càn Khôn Quyển, nói sẽ có lúc cần dùng đến.

Bạch Nguyệt Quân nghe vậy thì hậm hự nói.

“Hóa ra chàng ấy đã biết trước chuyện này. Vậy mà không nói với ta lời nào cả. Chờ sau khi xuất quan, ta sẽ tính sổ với chàng ấy!”

Nàng giật lấy Họa Trục trong tay Lưu Thanh, niệm thầm khẩu quyết rồi mạnh tay tung Họa Trục lên không. Trong một thoáng nó dừng lại giữa trời, sau đó quay vòng hồi lâu. Cuối cùng nó dừng lại rồi bay về hướng tây nam.

Họa Trục Càn Khôn Quyển này cũng là một lối vào động thiên trong nhà, hay nói cách khác nó kết nối với động thiên của từng người. Vậy nên nó cũng sẽ nhớ được pháp lực trên mộc bài của họ. Dùng nó để tìm người hiển nhiên là sẽ hiệu quả hơn là tự mình mò kim đáy bể.

Lại nói đến Lưu Thanh và Vân Thanh Tử. Nhục thân của cả hai lúc này chỉ là một sợi tóc của Lưu Vân biến thành. Pháp lực đang dùng cũng mượn từ Lưu Vân. Vậy nên sẽ không thể rời Lưu Vân quá xa, quá lâu. Cả hai đã để Bạch Nguyệt Quân đuổi theo Họa Trục Càn Khôn Quyển trước, còn mình thì về báo với Bát Tiên rồi chờ Lưu Vân xuất quan sẽ đuổi theo sau.

Bạch Nguyệt Quân đuổi theo Họa Trục không rõ bao lâu thì đến được một hòn đảo nhỏ. Họa Trục dừng lại giữa trời đợi Bạch Nguyệt Quân đến chụp lấy. Nhìn lên đảo lúc này đang có hai nhóm người đang giao tranh. Một bên là tu sĩ của một tông môn nào đó, bên còn lại là Sở Uyển Đình, Uyển Cấm và một người bịt mặt.

Kỳ lạ là người này ăn mặc rất khác lạ, trên thân không có pháp lực. Nhìn không giống một tu sĩ chút nào. Cách chiến đấu cũng rất lạ mắt, còn rất tàn nhẫn. Dù có vẻ là phàm nhân nhưng khi đối đầu với tu sĩ vẫn giữ được sự điềm tĩnh đáng ngạc nhiên, khi tấn công chỉ tập trung nhắm vào yếu điểm mà đánh.

Người này dùng đao có lưỡi cong, liên tục áp sát các tu sĩ đối địch mà chém đứt cả cánh tay, sau đó mới chém đầu. Khi bị tấn công thì bỗng hóa thành ngọn lửa rồi tan biến mất. Giây lát sau đã xuất hiện phía sau đối phương, một quyền thủng ngực moi được cả tim. Ẩn trong tay còn có một mũi dao nhọn gắn xích sắt, có thể phi đến găm vào người đối phương rồi kéo về, hoặc là phi thẳng vào đầu mà chết tươi. 

Bạch Nguyệt Quân nheo mắt nhìn chiến trường. Bên kia Uyển Tình và Sở Uyển Đình còn đang giao thủ với bốn người mà bên này, một mình người đó đã có thể giết được hơn mười người rồi. Biết rằng thực lực của đám tu sĩ lạ mặt này không đồng đều, nhưng một người không phải tu sĩ cũng không có pháp lực sao có thể làm được chuyện này cơ chứ.

Dọn hết đám bộ hạ, người này vẩy sạch máu rồi thu đao vào vỏ. Nhìn sang phía Sở Uyển Đình thì có ý muốn tiến đến giúp đỡ, nhưng lại chú ý đến Bạch Nguyệt Quân đang đứng trên mây nên lại thôi.

Thực lực của Uyển Tình và Sở Uyển Đình không thua bốn tu sĩ kia, thậm chí còn nhỉn hơn vài phần. Nhưng vì sử dụng pháp bảo nên mới có thể trụ được đến lúc này.

Sở Uyển Đình, nay đã có thể vận dụng tối đa kiếm pháp mà Bạch Nguyệt Quân dạy, lấy một địch hai chẳng có lấy binh khí tử tế mà vẫn đánh ngang cơ với hai người sử dụng pháp bảo. Bạch Nguyệt Quân đánh giá, nàng đã chạm được vào độ tinh của kiếm pháp nhưng kiếm ý vẫn còn cùn, chỉ dùng sát ý trợ lực thì sẽ không đủ sức đánh bại hai người.

Trên tay Sở Uyển Đình lúc này là thanh kiếm băng kết tinh từ nước biển, có thể chống đỡ được cơ số chiêu thức nhắm vào mình, cũng có thể mượn thế đánh trả, tuyệt không kém cạnh những thanh kiếm tốt. Bạch Nguyệt Quân nhận ra đến lúc tìm binh khí phù hợp cho nàng rồi. Bạch Nguyệt Quân vung chỉ tay, Thanh Phong Kiếm liền bay khỏi vỏ chém chết một tên lơ là. Sau được Sở Uyển Đình tóm lấy sử dụng. Lập tức, nàng chém chết tên còn lại đang kinh ngạc không rõ chuyện gì.

Cùng lúc này, Uyển Tình cũng vừa giải quyết xong, còn giữ lại một tên để trao khảo. Bạch Nguyệt Quân đáp xuống đất, đi đến chỗ các nàng.

Sở Uyển Đình nâng Thanh Phong Kiếm bằng hai tay, đưa lại cho Bạch Nguyệt Quân, nói.

“Sư phụ, kiếm của người.”

Bạch Nguyệt Quân mỉm cười, ra hiệu cho Thanh Phong Kiếm trở về vỏ. Rồi nàng xoa đầu Sở Uyển Đình, dịu dàng nói.

“Xem ra ta lo xa rồi. Đệ tử của ta đã đủ sức tung hoành ngang dọc rồi đấy nhỉ?”

Ngay sau đó, cả ba cùng thẩm vấn tên tu sĩ cuối cùng. Nhưng hắn không chịu hé nửa lời, ngược lại còn nói.

“Các ngươi chờ đó. Chúng ta mà không về được, sẽ có người đi tìm. Đến lúc đó thì các ngươi chết chắc!”

“Xin lỗi vì chen ngang nhưng ngươi là người của… Của cái gì ấy nhỉ? Minh Kha… Không phải, Minh Hoa Phương Các có phải không?”

Người bịt mặt lên tiếng hỏi. Trái với vẻ tàn nhẫn vừa rồi, giọng nói phát ra lại mềm mại như thiếu nữ. Cách nói năng lại tương đối vụng về, phát âm thì chữ rõ chữ không. Như người ngoại quốc lần đầu nói chuyện với người bản địa vậy.

“Đúng thế. Biết sợ rồi sao?”

“Không phải. Đồng đội của ta vừa đột kích vào Minh Hoa Phương Các, giết được người đứng đầu rồi. Phải không, Kaori? Ể, đáng lẽ phải chừa phần cho mình chứ? Xấu tính quá đi. Sao thế, phải giữ bí mật chuyện này à?”

Vừa dứt lời, nàng ta vung tay. Từ cổ tay phóng ra con dao gắn xích bay đến đâm xuyên qua họng của tên tu sĩ, mà không ai kịp phản ứng lại. Sau khi thu lại, thì nhún vai nói.

“Xin lỗi nhé, mô tả công việc như thế thì đành chịu thôi. Làm ơn đừng lan truyền chuyện này ra ngoài nhé. Tạm biệt!”

Rồi nàng ta quay người bước đi, dưới chân bùng lên ngọn lửa lớn rồi vụt tắt. Nàng ta cũng biến mất theo, bỏ lại ba người đứng giữa đống xác chết trong lòng hoang mang không hiểu chuyện gì.

Đến xế chiều, cả ba mới về đến Bồng Lai Tiên Đảo. Bát Tiên khi này cũng vừa chuẩn bị xong, sẵn sàng đi tiếp ứng. Nhìn thấy cả ba đã về thì rất đỗi vui mừng, cho hay Lưu Vân cũng đã xuất quan.

Tất cả cùng nhau đến trước viện, thời điểm này Lưu Vân đang hợp nhất thần hồn của Lưu Thanh vào hồn phách mới tạo. Xong chuyện, hắn mới gọi ba người Bạch Nguyệt Quân, Uyển Tình và Sở Uyển Đình vào trong hỏi chuyện.

Uyển Tình kể lại, hôm đó sau khi rời khỏi Bồng Lai Tiên Đảo thì cùng Sở Uyển Đình đến nơi nàng tìm thấy xác con dị thú khi xưa. Quái lạ là nơi đó dường như đã biến mất, ngược lại xuất hiện mấy tòa kiến trúc lớn trên biển, mà đến hơn nay mới biết là của Minh Hoa Phương Các, một tông môn ở Nam Dương Phúc Châu.

Đúng lúc này Tề Trung cũng vừa đến nơi để hỏi thăm tình hình, cũng được Lưu Vân mời vào. Được hỏi chuyện này, Tề Trung nói.

“Chuyện này ta cũng biết đến. Nhưng vì phần lớn tòa kiến trúc này nằm trong thủy vực của Nam Hải nên ta không thể làm gì được.”

Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân có chút kinh ngạc. Nàng liền hỏi.

“Không phải Long tộc vẫn rất gắn kết sao? Ngài tìm đến Nam Hải Long Vương hỏi chuyện là được mà.”

“Ai! Tiên tử có điều không rõ. Mấy mươi năm trước, bỗng dưng đám bọn họ trở mặt với nhau. Tề Trung ta ít khi dính vào chuyện thị phi nên cũng không rõ là đã xảy ra chuyện gì. Nhưng bọn họ cũng hạn chế giao thiệp với ta. Ta cũng không hỏi rõ. Vậy là ai quản thủy vực của người ấy, không xâm phạm đến nhau nữa.”

Nghe xong, trong lòng Lưu Vân có chút suy đoán, nhưng hắn vẫn để Uyển Tình kể tiếp rồi mới kết luận.

“Bọn muội ở gần đó theo dõi gần một tháng, phát hiện bọn chúng đang tìm thứ gì đó dưới đáy biển khu vực đó. Đến hôm nay thì có một người bịt mặt bất ngờ tấn công vào. Kỳ lạ là người này không phải tu sĩ, cách chiến đấu cũng rất tàn nhẫn.”

Bạch Nguyệt Quân xác nhận.

“Ta cũng bắt gặp người này. Dường như là nữ tử, tuổi khoảng hai mươi. Nàng ta bịt mặt, đội mũ trùm đầu, thân mặc giáp nhẹ, dùng đao có lưỡi hơi cong, ở cổ tay có một mũi nhọn như lưỡi dao gắn xích. Ta không cảm nhận được chút pháp lực nào từ nàng ta cả, nhưng nàng ta có thể khống hỏa đấy.”

Lưu Vân hỏi bằng giọng điệu nghi hoặc.

“Khống hỏa? Là khống hỏa kiểu nào?”

“Kiểu toàn thân biến thành lửa. Ẩn hiện trong chớp mắt ấy.”

Lưu Vân nghe đến đây liền nhận ra có hơi giống một nhân vật trong trò chơi điện tử thể loại đối kháng mà hắn từng chơi lúc nhỏ. Hắn nói tiếp.

“Rồi nàng ta có thể dùng đao chém đứt cơ thể kẻ địch rất nhẹ nhàng, còn bẻ xương moi tim nữa phải không?”

Ba người Bạch Nguyệt Quân, Uyển Tình, Sở Uyển Đình gật đầu lia lịa. Bạch Nguyệt Quân bổ sung thêm.

“Cách nói chuyện của nàng ta cũng rất kỳ lạ. Như người ngoại quốc vậy. Nàng ta nói đồng đội của nàng ta đã giết được người đứng đầu Minh Hoa Phương Các. Rồi đôi lúc nàng ta còn dùng ngôn ngữ khác nữa.”

Lưu Vân nhướng mày. Nếu hắn có mặt trực tiếp thì may ra hắn còn khẳng định được vài phần, chỉ nghe kể lại thế này thì bấy nhiêu thông tin vẫn là chưa đủ để nói lên điều gì cả. Nhưng vẫn có chuyện chắc chắn. Đó là Minh Hoa Phương Các đã bị nhóm người này nhắm vào.

Nội tâm Lưu Vân lại xuất hiện thêm những câu hỏi chưa có lời giải. Minh Hoa Phương Các đang tìm kiếm thứ gì, và đã đắc tội thế lực nào đứng sau vẫn còn là điều bí ẩn. Nhóm người kia thật sự là ai? Tại sao lại xuất hiện vào lúc này?

Trong khi chìm đắm trong mớ bồng bồng này, Lưu Vân chợt cảm nhận được gì đó quen thuộc. Hắn lập tức phóng ra thần thức dò xét xung quanh, phát hiện một kẻ lạ mặt đang nấp cách chỗ này không xa. Lưu Vân kết chỉ, lật trở bàn tay, thanh kiếm cất trong tay áo hắn liền bay phóng ra lao nhanh về nơi kẻ lạ mặt dang nấp.

Kẻ này cảm nhận được bản thân đã bị phát hiện, nhanh chóng tránh khỏi tầm chém của thanh kiếm rồi rút lui, lại bị Lưu Vân không biết đã chặn đường từ lúc này áp sát tấn công. Một quyền đánh ra khiến kẻ này buộc phải lùi lại mấy trượng, ra khỏi nơi ẩn nấp mà ra nơi trống trải hơn.

Nhóm Bạch Nguyệt Quân, Bát Tiên cùng Tề Trung vội đến xem tình hình. Kẻ này vậy mà không dám rút đao tấn công, chỉ biết vừa tránh đỡ vừa lui, đôi lúc đánh trả vài chiêu thì lại bị Lưu Vân hóa giải.

Lưu Vân đánh ra hai quyền một cước liền đẩy vai gạt chân. Kẻ đột nhập không kịp tránh né, bị đánh ngã ra đất. Lưu Vân nhanh tay, ý định tóm lấy tra hỏi. Vậy mà chỉ chụp được khăn bịt mặt, còn người thì hóa thành ngọn lửa rồi biến đâu mất. Giây sau xuất hiện sau lưng Lưu Vân, muốn đánh lén bị hắn vung chân đá quét ngang văng ra xa lăn mấy vòng.

Khi này tất cả mới nhìn kỹ kẻ đột nhập. Bạch Nguyệt Quân kinh ngạc hô to.

“Lưu Vân, là nàng ta!”

Nàng ta ôm bụng đứng dậy, nói bằng ngôn ngữ kỳ lạ, nhưng Lưu Vân vẫn có thể nghe hiểu.

“Bà chị này phiền thật đấy. Sếp, mình kết thúc nhiệm vụ ở đây được chứ? Bị trừ tiền thưởng thì có sao, giữ mạng trước đã. Được rồi.”

Nàng ta ngước nhìn Lưu Vân, để lộ ra gương mặt thanh tú trẻ trung, tràn đầy khí huyết. Đôi mắt trước đó vẫn bình thường giờ đã bừng lên ánh lửa. Nàng ta nói.

“Không thù hằn gì đâu, nhưng xin lỗi trước nhé.”

Lời này được nói bằng tiếng phổ thông ở đây. Lưu Vân lộ vẻ kinh ngạc. Dù hơi do dự nhưng hắn vẫn từ bỏ ý định bắt nàng ta lại.

Nàng ta nắm chặt chuôi đao khiến Lưu Vân nghĩ rằng nàng ta có ý định liều chết. Nhưng nàng ta lại dùng thanh đoản đao rạch hai vết dưới chân, mở ra cái lỗ mà nhìn vào trong, Lưu Vân nghĩ rằng đó chính là hỏa ngục. Không chần chừ, nàng ta nhảy xuống đó rồi miệng lỗ cũng nhanh chóng khép lại.

Lưu Thanh trong thức hải cất tiếng hỏi.

“Đại ca ca, đó là tiếng Nhật có phải không?”

“Ừ, là tiếng Nhật.”

Đề xuất Huyền Huyễn: Tạo Hóa Chi Vương
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

3 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
3 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.