Chương 116: Không biết bao giờ mới tương phùng.
Mọi người thấy Lưu Vân thả nàng ta đi thì không khỏi kinh ngạc, không rõ hắn đang tính toán điều gì mà lại làm như vậy, liền tiến đến hỏi.
“Cớ sao đạo hữu lại để cho ả ta thoát thân dễ dàng như thế?”
“Vũ lão tiên sinh nói phải. Tại sao tiên sinh lại làm như vậy chứ?”
Vũ Thiên Hành và Tề Trung lần lượt hỏi. Ngay cả Bạch Nguyệt Quân cũng không giấu được vẻ hoài nghi. Trước giờ hắn đã làm điều gì thì cũng sẽ rất quyết đoán, tuyệt nhiên không có chuyện buông tay giữa chừng thế này.
Mọi người ai nấy đều kích động. Trong Bát Tiên, có người còn cho rằng thiếu nữ người Nhật kia là tà tu, không thể để nàng ta trốn thoát được. Trái lại, Lưu Vân thì rất ôn hòa. Hắn đưa tay phủ bụi trên trường sam, rồi từ tốn giải thích.
“Nàng ta không phải là tà tu. Nói cho đúng thì cũng chẳng phải là tu sĩ. Khi giao đấu, nàng ta cũng không mang theo sát ý. Vậy cho nên ta mới thả nàng ta đi. Còn nữa, nàng ta có lẽ chỉ vừa bằng tuổi Sở nha đầu, cùng lắm là lớn hơn vài tuổi. Nếu Lưu mỗ mạnh tay trấn áp thì khác gì ỷ mạnh đánh yếu, ỷ lớn hiếp nhỏ. Dù cho Lưu mỗ có không để tâm đến mặt mũi của mình trong mắt người ngoài, nhưng để đồn ra thì ta cũng khó mà dạy được mấy nha đầu ở nhà.”
“Chuyện này…”
Lưu Vân nhẹ nở nụ cười, nói tiếp.
“Theo Lưu mỗ, nàng ta không có ý định nhắm vào Bát Tiên hay Bồng Lai đâu. Mà có thể là theo dõi Nguyệt Quân về đến tận đây.”
Trượng Tiên Ông thắc mắc.
“Nhưng mà để làm gì cơ chứ? Ngay cả một tông môn như Minh Hoa Phương Các còn bị xâm phạm, huống hồ gì cho Bồng Lai chỉ vài đầu người. Hơn nữa, bọn chúng đều là phàm nhân sao?”
Lưu Vân đưa tay vuốt cằm suy nghĩ. Thật ra hắn cũng cảm thấy hoài nghi mục đích bọn nàng ta, cũng như đồng bọn của nàng. Bọn họ khả năng cao cũng là người Nhật, nhưng tại sao lại có xuất hiện người Nhật ở thế giới này. Chẳng nhẽ là đến từ Trái Đất hiện đại? Nhưng bằng cách nào cơ chứ?
Sở Uyển Đình bấy lâu im lặng, lúc này giơ tay nói.
“Tiên sinh, lần chạm mặt trước đó trước lúc nàng ta rời đi có nói việc đánh vào Minh Hoa Phương Các là việc bí mật, nên khi đã diệt khẩu tên đệ tử còn sống cuối cùng, còn nói là mô tả công việc như thế nên đành chịu. Lại xin mấy người bọn con là đừng để truyền chuyện này ra ngoài nữa. Nên con nghĩ là bọn họ không có chủ ý với chúng ta hay Bồng Lai đâu. Theo tình hình hiện tại thì như vậy.”
Lưu Vân nghe vậy thì nghĩ thầm.
‘Mô tả công việc? Nghe như lính đánh thuê hay sát thủ hay nhận việc từ khách hàng vậy. Lẽ nào là vậy?’
Từ những manh mối hiện tại, Lưu Vân có thể ghép được một bức tranh tổng thể về nhóm người này, ít nhất là bề nổi của sự thật. Có một kẻ đủ sức qua lại giữa thế giới này và Trái Đất hiện đại hoặc một thế giới khác, và mang theo nhóm người này, thuê và giao cho họ các nhiệm vụ.
Lưu Vân nói thầm.
‘Vô thanh vô tức mà bày ra trận này, kẻ đứng sau rất cao tay.’
Chuyện này tốt nhất nên dừng lại ở đây. Nếu không sẽ mang họa đến cho kẻ không can hệ. Nghĩ vậy, Lưu Vân nói lời cảm tạ với Bát Tiên và Tề Trung, sau đó đi vào Họa Trục để về thẳng nhà. Khi Họa Trục phóng thẳng lên không trung bay về hướng đất liền, cả nhóm Bát Tiên và Tề Trung mới đưa mắt nhìn nhau, hiểu rằng Lưu Vân cố ý gác lại sự vụ lần này thì cũng tự nhắc nhau là giữa mồm miệng cho kỹ.
Trong nội cảnh Đại Triệu, đám Lưu Vân từ trong động thiên của mỗi người bước ra, trên mặt không giấu được vẻ bâng khuâng. Tất cả đều muốn tìm Lưu Vân để hỏi rõ đầu đuôi, nhưng khi thấy hắn vẫn bình thản ngồi ở hiên uống trà thì chẳng ai dám đến hỏi nữa.
Bạch Nguyệt Quân lại là người hiểu rõ nhất. Hắn ngoài mặt thì tránh mấy chuyện lớn như tránh tà, gọi đó là sự nề hà mà bỏ tay trong áo. Nhưng trong lòng hắn suy tính thiệt hơn, tìm cách giải quyết êm đẹp nhất có thể. Lúc này cũng vậy.
Cả ngày hôm đó, Lưu Vân không nói thêm lời nào với bất kỳ ai. Sau mấy chén trà ở hiên nhà, hắn trở vào động thiên bế quan, lần nữa thả rong Lưu Thanh và Vân Thanh Tử ra ngoài. Tưởng Du Nhi không rõ sự tình, thấy cha mẹ từ xa trở về cư xử kỳ lạ thì lấy làm nghi hoặc. Nàng mới mon men đến hỏi Đào Nương và Sở Uyển Đình. Nhưng các nàng không kể ra, chỉ nói mấy câu chống chế cho qua.
Ba ngày sau, Lưu Vân mới xuất quan, cũng đúng lúc Họa Trục về đến. Thời điểm này vẫn chưa có ai trong nhà thức giấc cả. Nhìn bình minh vừa ló dạng, hắn nhỏ giọng hỏi.
“Huynh đã sẵn sàng chưa?”
“Không sẵn sàng cũng buộc phải lên đường. Đó chẳng phải là lý do tồn tại của ta hay sao.”
Từ trong nhà bước ra một thân ảnh nam tử, tóc trắng xõa dài, trên thân mặc mỗi bộ y phục trắng mảnh. Đứng cạnh Lưu Vân, hắn như ảnh phản chiếu trong gương, một ảnh phản chiếu giống Lưu Vân còn hơn cả Lưu Thanh hay Vân Thanh Tử.
Lưu Vân dí Họa Trục vào ngực hắn, nói.
“Cầm lấy. Xem như quà đưa tiễn.”
“Huynh nói cứ như là ta sắp đi vào chỗ chết vậy. Mà huynh đưa nó cho ta thì huynh sẽ dùng thứ gì?”
“Ta sẽ vẽ lại một bức khác. Huynh vẫn nhớ lời ta dặn chứ?”
Nam tử đi đến mép núi, sau đó quay đầu cười nói.
“Không vướng nhân quả, nếu không thì tự chịu lấy. Ta nhớ rõ mà.
Dứt lời, hắn thả mình khỏi mép núi. Trong thoáng chốc có con gió lớn thổi qua, nâng hắn lên cao rồi đưa hắn bay về nơi xa. Đi chuyến này, ngay cả Lưu Vân cũng không tính được bao lâu mới tương phùng, chi bằng cho một cái lễ tiễn biệt cũng xem là trọn nghĩa. Cơ mà, hắn không biết tại sao phải làm vậy với một cái hóa thân của mình. Có lẽ là do hắn đã ký gửi một phần tâm trí của bản thân vào đó. Làm như vậy cũng gọi là xem trọng bản thân.
Ánh mặt trời mỗi lúc một rõ, chiếu lên biển mây mù mềm mại tựa tơ tằm. Bóng của Lưu Vân chiếu xuống mặt đất, cũng rõ ràng hơn đôi chút. Ngay đỉnh đầu bóng hắn lại có tà váy xinh xắn, bước chân rón rén nhẹ nhàng tiến đến gần. Lưu Vân hơi quay đầu, hỏi.
“Du Nhi, con nghe đứng đó bao lâu rồi?”
Tưởng Du Nhi giật mình, chưa đáp ngay mà bước lên ngang với Lưu Vân. Nàng ngước nhìn cha mình, thấy vẻ mặt của hắn đã giãn ra thấy rõ, dù cho mấy ngày trước hắn có tỏ ra thư thái đến mức nào thì nàng cũng thấy được sự căng thẳng thường trực trên gương mặt của hắn. Nàng không có ý định hỏi hắn đã làm gì. Chỉ là nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi, nội tâm nàng lại nảy sinh cảm giác bức bối khó tả.
Lưu Vân cúi mặt nhìn nàng, nở nụ cười dịu dàng rồi hỏi.
“Con có muốn học tiên pháp không?”
Tưởng Du Nhi kinh ngạc hỏi.
“Không phải cha nói chờ con để tang ba năm cho gia gia rồi mới dạy sao? Giờ chỉ mới đến năm thứ hai thôi mà.”
“Theo lệ của người phàm thì như vậy. Nhưng bọn ta không phải người phàm, học tiên pháp cũng không làm trái tục lệ. Chỉ cần con không đến chốn náo nhiệt, tâm vẫn cầu khấn cho gia gia con là được. Nếu con muốn thì đến đầu năm sau xả tang, bọn ta cũng không nói gì, gia gia con của không phản đối.”
Nói xong, Lưu Vân bước đến ngồi xuống ghế đá, nói tiếp.
“Thời gian qua con cũng đã học hấp thu, luyện hóa linh khí. Xem con bây giờ là đã qua bước đầu của tu sĩ tu tiên.”
Quả thật thời gian gần đây, thân thể Tưởng Du Nhi rất khác lạ. Xương cốt rắn chắc hơn, kinh mạch cũng rất thông suốt. Nhớ hồi mùa đông nàng đã không cần mặc cái áo bông dày như mấy năm trước nữa. Điều đáng nói là nàng không làm gì nhiều cả. Mỗi ngày chỉ dành ra hai, ba canh giờ để thiền định, hít thở theo phương pháp mà Lưu Vân dạy. Không ngờ rằng nàng đã bắt đầu tu luyện từ lâu rồi.
Lưu Vân hỏi lại lần nữa.
“Vậy con đã muốn học tiên pháp hay chưa? Là học ta, hay học ở mẹ con?”
Tưởng Du Nhi hỏi.
“Vậy mẹ có biết những pháp nào?”
“Nguyệt Quân là hồ tiên, là yêu thú tu luyện thành hình người. Thần thông có tiên pháp, cũng có yêu pháp. Tiên pháp thì biết luyện đan dù không tinh thông lắm, linh phù, pháp trận vẫn không được tinh thông, âm dương ngũ hành độn thuật. Yêu pháp thì có phần cường đại hơn, hóa chân thân là Cửu Vĩ Hồ Tiên, dùng mị thuật, khống yêu hỏa, huyễn thuật ảo thuật biến hóa khôn lường. Dù vậy, nàng ấy vẫn hiếm khi dùng đến yêu pháp. Bởi kiếm thuật của mẹ con rất cao cường, bên cạnh lại có tiên kiếm. Chỉ cần vậy cũng đủ để xưng hùng xưng bá rồi.”
Tưởng Du Nhi lại nghiêng đầu hỏi.
“Còn cha thì sao?”
“Ta cái gì cũng biết, cái gì cũng tinh. Nhưng quan trọng là con muốn học gì.”
“Cha nói thật sao? Cái gì cha cũng biết?”
Tưởng Du Nhi làm vẻ mặt hoài nghi, khiến cho Lưu Vân cảm thấy hờn dỗi. Hắn đứng dậy phất tay áo nói.
“Nếu con không tin thì con tìm mẹ con mà học. Ta sẽ không nhắc đến nữa.”
Rồi hắn hậm hực đi vào thư phòng. Cả ngày hôm đó hắn không thèm nhìn mặt ai nữa. Bạch Nguyệt Quân cũng lấy làm lạ, trước giờ tâm trạng của hắn đâu có mưa nắng thất thường như vậy. Nàng bèn hỏi.
“Chàng bị bệnh sao? Khi không lại hờn dỗi nhi nữ như vậy, làm cho con bé mấy ngày rồi lo lắng không yên, sợ chàng giận không muốn thấy mặt con bé nữa.”
Khi này Lưu Vân mới bật cười, nói.
“Tại sao ta phải giận Du Nhi chứ? Nhi nữ yêu mẹ hơn cha thì có gì mà ta phải hờn dỗi. Ta đâu có nhỏ nhen đến mức ấy.”
Hóa ra là do hắn chuyển hướng chú ý của Tưởng Du Nhi từ phân thân sang mình, tránh để nàng nghĩ đến chuyện xa xôi mà lấy đó làm gánh nặng. Bởi hắn biết rõ, Tưởng Du Nhi bản tính thông minh, lại rất thuần lương. Dù cho bọn hắn không nói rõ đã gặp phải chuyện gì khi đi xa, hay bình minh hôm trước hắn đã làm gì, nàng vẫn có thể đoán mò được năm, sáu phần.
Hắn liền bị Bạch Nguyệt Quân mắng cho một trận, bắt đi làm lành với Tưởng Du Nhi. Nàng khi biết cha không hề giận mình thì vui lắm, cười tít hết cả mắt. Lúc này nàng mới trả lời câu hỏi hôm trước.
“Con muốn học tiên pháp của cha.”
Lưu Vân mỉm cười, gật đầu đồng ý. Hai cha con trong thư phòng, ngồi trên bồ đoàn đối mặt nhau. Hắn từ tốn giảng pháp, lời lẽ tuy tối nghĩa, khó hiểu nhưng nàng vẫn có thể hiểu được. Giảng một mạch cho đến nửa đêm canh ba thì mới dừng lại. Từ đó, mỗi ngày nàng đều đến thư phòng nghe giảng. Đến đêm về phòng thì miệng vẫn không ngừng nhẩm lại lời giảng của Lưu Vân. Cứ vậy được ba năm.
So với Đào Nương hay Linh Nhiễm, Tưởng Du Nhi mới là đứa nhi nữ mà Lưu Vân dành nhiều tâm tư nhất. Vì cả hai trước đó đã được Bạch Nguyệt Quân dạy dỗ, với cả đều là tinh quái, yêu quái hóa hình nên phương pháp tu luyện của Bạch Nguyệt Quân là hợp nhất. Hắn cũng không tiện xen vào, thi thoảng thì dạy cho mấy đạo lý làm người mà thôi. Ngược lại, Tưởng Du Nhi là người, không phải yêu. Lại chủ đích muốn học Lưu Vân, sao hắn có thể làm qua loa được.
Đề xuất Voz: Say Nắng Cô Em - Tán Cô Chị
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.