Chương 117: Gọi là Sở công tử.

Tính ra đã quá thời hạn để tang cũng lâu, chờ khi Tưởng Du Nhi xả tang Tưởng lão, Linh Nhiễm từ nhà ngoại ở Nam Dương Phúc Châu về, Lưu Vân mới gom cả đám tiểu bối lại rồi cùng Bạch Nguyệt Quân giảng cho lần cuối.

Lưu Vân hỏi.

“Uyển Đình, ngươi tu hành đến nay đã được bao lâu rồi?”

Sở Uyển Đình thưa.

“Tiên sinh, đến nay con đã tu hành được chín năm rồi.”

Lưu Vân nói tiếp.

“Du Nhi cũng tu hành được ba năm. Đào Nương và Linh Nhiễm thì không đáng nhắc đến. Chỉ có hai đứa là người. Mà người tu đạo trường sinh sẽ gặp tai kiếp. Ngươi có biết không?"

"Uyển Đình biết. Sư phụ từng giảng, trường sinh cải mệnh là trái với lẽ trời, Quỷ thần khó tha. Trong quá trình tu hành sẽ gặp phải họa sát thân, muốn trốn cũng không thể trốn được.”

Lưu Vân gật đầu.

“Đúng vậy, không thể trốn được. Khi tu sĩ đã sống qua khỏi thọ mệnh của người phàm, tai kiếp sẽ đến bất kỳ lúc nào, khó mà đoán định trước. Tuy rằng nói không thể trốn, nhưng quả thật có thể tránh. Như ngươi là Thái Dương Tinh hạ phàm, bản chất có thể xu cát tị hung, lại có thân tài phép không thua ai. Tai kiếp đến sẽ có đủ bản lĩnh để vượt qua được.”

Hắn quay sang Tưởng Du Nhi, nói.

“Mà Du Nhi thì lại không như thế. Cho nên phải cẩn thận hơn nữa.”

Tưởng Du Nhi hỏi.

“Vậy làm sao con mới có thể tránh được? Mong cha chỉ dạy.”

Lưu Vân từ tốn đáp.

“Không phải chuyện gì khó. Chỉ là con chịu bỏ công tu luyện mà thôi. Ta ở đây có phép tàng hình, tiềm hành, biến hóa. Một là phép thiên cang, hai là phép địa sát. Có thể tránh trời, cũng có thể tránh người. Con muốn luyện phép nào?”

“Vậy thì mong cha truyền cho con phép thiên cang, con sẽ gắng sức tu luyện.”

Lưu Vân gọi nàng đến gần, ghé sát tai nằm mà lẩm nhẩm khẩu quyết. Nàng nghe qua liền nhớ ngay, rồi quay về chỗ ngồi.

Bạch Nguyệt Quân quay sang nói với Đào Nương và Linh Nhiễm.

“Tuy cha hai đứa nói không đáng nhắc đến nhưng là vì yêu quái tu luyện nên sẽ bị thiên đạo soi xét rất kỹ càng. Chỉ cần phạm phải sát nghiệp, thân quấn lệ khí liền cho thiên kiếp giáng xuống. Hai con phải nhớ cho kỹ điều ấy.”

Cả hai đồng thanh đáp dạ.

Lưu Vân lấy ra bốn cái túi trữ vật, phát cho bốn người, nói.

“Lần này xuất sơn là để cho bốn đứa lịch luyện, không phải đi chơi. Vậy nên phải siêng năng tu luyện. Trong túi là vật phòng thân, đừng tùy tiện lấy ra. Còn nữa.”

Lưu Vân vung tay áo. Bên trong bay ra một kiện binh khí đầy đủ chủng loại từ đao, kiếm, thương, kích, chùy, phủ, câu không thiếu loại nào. Mấy thứ này và cả vật trong túi trữ vật kia được Lưu Vân lấy từ bảo phường của Uyển Tình, toàn bộ đều là pháp khí thượng phẩm.

“Mỗi người chọn cho mình một món đi.”

Sở Uyển Đình chọn đầu tiên. Tất nhiên nàng chọn cho mình thanh kiếm vừa tay. Đào Nương và Linh Nhiễm, người chọn trường thương, người chọn trường đao. Đến lượt Tưởng Du Nhi, nàng lướt mắt qua dàn binh khí, cuối cùng chú ý đến một bộ mười cái vòng sắt.

Lưu Vân khẽ liếc mắt, thấy nàng dường như có hứng thú với nó thì hỏi.

“Con muốn chọn món này sao?”

Tưởng Du Nhi gật đầu, nhưng nàng không biết phải dùng như thế nào. Trước giờ học võ nghệ từ cha mẹ, nàng chỉ học quyền cước, không học binh khí nên không hình dung được phải sử dụng bộ vòng sắt này như thế nào.

Lưu Vân bèn buộc gọn tay áo rồi đeo mười cái vòng vào hai tay. Sau đó đứng ra giữa sân thủ thế. Hắn giảng.

“Quyền này gọi là Thiết Tuyến. Người bắt đầu tập sẽ bắt đầu với một chiếc vòng sắt ở mỗi bên tay, mỗi chiếc nặng gần một cân, sau mới tăng dần lên. Luyện càng lâu, đeo càng nhiều. Nhưng với con chỉ cần mười chiếc này là đủ. Mười chiếc vòng sắt này, mỗi chiếc nặng hơn mười cân, luyện bằng Huyền Kim được tìm thấy ở Tây Hải. Tuy vậy chúng không giống pháp bảo thông thường, sinh ra linh tính, tự thân có pháp lực. Mười chiếc vòng này sử dụng chính pháp lực của người sử dụng, từ đó mà biến ảo khôn lường.”

Nói xong, Lưu Vân bắt đầu múa quyền. Bộ tấn vững chắc như núi, chân chẳng bao giờ rời đất như đại thụ cắm rẽ. Dù cho thân người nghiêng ngã đến đâu, chân cũng chẳng hề xê dịch. Quyền đánh ra trông thì tùy ý mà ẩn trong đó là uy lực cường đại. Động tác nhìn tưởng nhẹ nhưng khi phát kình thì như pháo nổ. Khi đánh xa thì dùng cả cánh tay tung quyền, khi đánh gần lại dùng vùng cẳng tay đeo vòng sắt, thế tấn rộng, cương nhu tùy lúc, khiến bộ quyền này khó đoán định được khi lần đầu giao thủ, nhưng kể cả khi đã gặp qua cũng khó mà chống đỡ được.

Đến thời điểm, Lưu Vân vận công vận pháp lực cùng lúc, đánh ra song quyền, mười chiếc vòng lập tức bay khỏi tay. Hắn liền nắm chặt nắm đấm, thu tay kéo lại. Mười chiếc vòng như bị nối vào nhau thành sợi roi đập xuống đất, thổi tung bụi mù. Chờ khi mười chiếc vòng bị lực đạo hất tung lên không, Lưu Vân tung ra liên hoàn cước đá bay từng chiếc xé gió đi như tên bắn. Hắn lần nữa nắm chặt nắm đấm, thủ thế thu công thì mười chiếc vòng mới bay trở lại, lồng vào hai cẳng tay.

“Tất nhiên đó không phải là tất cả. Còn phải xem con có thể biến hóa nó như thế nào.”

Lưu Vân vừa nói vừa tháo mười chiếc vòng đặt vào tay Tưởng Du Nhi. Nàng tỏ vẻ quyết tâm, gật đầu thật sâu. Nàng biết rõ, tâm huyết của Lưu Vân nằm hết trên người mình. Vậy nên nàng không muốn để tâm sức ấy phải uổng phí.

Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân thấy vậy thì mỉm cười mãn nguyện. Nhưng nàng có chút không cam lòng. Trong nhà có ba đứa nhi nữ nhưng chẳng có ai ra dáng một tiên tử cả. Nàng nghĩ rằng thời gian ở cạnh Uyển Tình và Uyển Cấm sẽ giúp cả ba trở nên ôn nhu dịu dàng. Ai ngờ lại thành thế này, tam nha đầu thì vác trường đao, nhị nha đầu thì đeo thập hoàn. Cũng may còn đại nha đầu Đào Nương là nhẹ nhàng nhất. Nếu không thì nàng cũng không biết phải làm sao nữa.

Lưu Vân thấy biểu cảm khó tả của nàng thì hiểu ra, truyền âm trêu chọc.

‘Còn không phải do mẹ của chúng là Chiến Thần hay sao?’

Bạch Nguyệt Quân không tiện mắng Lưu Vân lúc này, bèn tằng hắng rồi nói.

“Lần này đi lịch luyện cho tốt. Sau đó tập hợp lại ở tiên hội trên đỉnh Côn Luân vào năm sau. Đến lúc đó chúng ta sẽ kiểm tra bọn con. Để xem xem ai mới đủ khả năng xuất sư.”

Sở Uyển Đình, Đào Nương, Tưởng Du Nhi và Linh Nhiễm đồng loạt hành lễ với Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân, sau đó đạp gió cưỡi mây tản ra bốn phương.

Trong ba năm Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân không rời nhà, thế sự Đại Triệu đổi khá khác nhiều. Ở phía bắc đã đẩy lui được Phạt Nan, tuy nhiên ở phía nam lại giao tranh với Yên Đình suốt hai năm liền. Chủ Soái chính là Thái tử Cơ Ninh, vâng lệnh vua cha đi dẹp yên chiến loạn.

Thật ra, ngay từ đầu Hoàng đế không có ý định đưa Cơ Ninh lên làm Chủ Soái. Nhưng bè đảng của Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử hùa nhau đề cử nên y mới ra quyết định như vậy, mặc cho bá quan văn võ trung lập ra sức khuyên can. Bởi Thái tử Cơ Ninh trẻ người non dạ, khó mà gánh được trọng trách nặng nề như vậy.

Dù vậy, Cơ Ninh cũng không phải là người để mình biến thành quân cờ trong tay kẻ khác. Ngay từ khi ra trận, y đã liên tiếp lập được đại công, còn chiếm được mấy quận của Yên Đình, khiến cho mấy kẻ lòng dạ đen tối trong triều đường tức tối mà không thể nói ra thành lời. Nhị Hoàng tử mới sai người gửi mật thư cho Chủ Soái phía Yên Đình, tiết lộ quân tình. Còn hẹn nhau nếu có thể lên làm Hoàng đế Đại Triệu sẽ cắt đất cho Yên Đình, xem như đôi bên cùng hưởng lợi.

Mới đầu tình thế bị đảo ngược, quân Đại Triệu bị đẩy lui về biên giới. Cơ Ninh suýt chút nữa là mất mạng. May thay, quần hùng võ lâm Đại Triệu do Đàm Trùng Lương dẫn dắt kịp thời ứng cứu. Mắt thấy Đàm Trùng Lương là người tài, văn thao võ lược nên lập tức viết tấu xin phong cho y làm An Định Hầu, ra sức giúp mình dẹp yên bờ cõi.

Tất cả như một vở tuồng, mà người diễn là đám người kia, khán giả lại là Khương Mục Đào. Hai năm ròng rã, lão quan sát từng đường đi nước bước của hai bên, từng nước định hình ra bàn cờ thế sự. Mãi đến khi Cơ Ninh bị đâm sau lưng, lão mới có ý định suất đầu lộ diện, đầu quân phò tá Cơ Ninh thì Đàm Trùng Lương lại nhảy vào. Nước đi này ngoài dự tính của lão.

Lần trước gặp nhau trên đỉnh Thất Thương, bị y làm cho bị thương còn bị đọc trộm Thiên Thư. Lại thêm nghe qua đánh giá của Lưu Thanh về con người của kẻ này. Lão biết rằng Đàm Trùng Lương tâm tư thâm trầm. Bước lên làm An Định Hầu chỉ là bước chân đầu tiên mà thôi.

Đúng lúc lão đang trầm ngâm ca thán, thì Sở Uyển Đình từ đâu xuất hiện dọa lão tái mặt. Lão hành lễ, nói.

“Sở tiểu thư, người đến đây là có việc gì sao?”

Nàng vẫn lãnh đạm như thuở nào, đáp.

“Không có gì to tát. Ta đang đi lịch luyện chốn nhân gian, vừa hay về thăm lại cố hương. Mà lão thì sao? Được tiên sinh đặt tên, liền mang bộ dạng ông lão như vậy.”

Khương Mục Đào vuốt bộ râu bạc, cười nói.

“Được thúc tổ ban tên là vinh hạnh cả đời của lão phu. Thúc tổ còn dặn dò, bộ dạng trẻ trung trước đó đã bị không ít người trông thấy, sẽ rất bất tiện. Vậy nên lão phu mới dùng bộ dạng già nua của bản thân để hành tẩu.”

Nhắc đến Lưu Vân, tâm tình của Khương Mục Đào được thêm ba phần sảng khoái, cười tươi như đi hội. Sở Uyển Đình thì lại không chút biểu tình, chăm chú quan sát quân doanh Đại Triệu. Đã có mấy lần nàng muốn xem thử vị hôn phu hụt của mình là người như thế nào nhưng chẳng có dịp. Giờ có thể nhân lúc chiến trận mà quan sát cho tận tường.

Bỗng có thứ thu hút ánh nhìn của nàng. Từ xa, nơi quân doanh Yên Đình tỏa ra luồng ma khí, yêu khí nồng đậm. Nàng mới hỏi.

“Bên phía Yên Đình có tà tu giúp sức sao?”

“Quả thật là có chuyện này. Chính lần Chủ Soái Đại Triệu gặp nạn, có một tà một yêu xuất hiện ở tiền tuyến. Bọn chúng giả làm hai tướng của Yên Đình. May mà lão phu phát hiện kịp lúc, nên đã làm phép mời Thổ Địa Công đuổi chúng đi. Tài phép của chúng không ít đâu.”

Một tà, một yêu này không trực tiếp ra tay phá tan đại quân của Đại Triệu nhưng cũng hô phong hoán vũ khiến cho Đại Triệu gặp bất lợi, từ đó Yên Đình mới có thể trở mình, còn suýt chút nữa là bắt được Chủ Soái đại địch. Theo Khương Mục Đào thì có lẽ chúng đang làm quân sư cho phía Yên Đình. Đàm Trùng Lương kia không phải là kẻ ngốc, nhưng đấu trí với hai kẻ này thì e là sẽ không đấu lại.

Sở Uyển Đình nghe vậy, trong lòng có chút tính toán. Đương nhiên nàng không thể để hai kẻ tâm địa bất chính kia có thể ung dung làm càn. Nàng bèn xoay người, biến thành nam tử tuấn tú dung nhan lãnh nhạt, tay phe phẩy quạt xếp. Phép biến thân này khi trước Lưu Vân truyền lại cho Đào Nương, nàng cũng từng xem qua khẩu quyết. Đào Nương chưa học được, nàng đã ngộ ra được điều tinh diệu trong đó mà học được trước. Kỳ thật, phép biến thân này tiêu tốn nhiều pháp lực hơn Chướng Nhãn Pháp, nhưng hiệu quả lại cao hơn rất nhiều. Như thế này thì hai tên tà yêu kia sẽ khó nhìn ra chân tướng.

Nam tử xếp quạt gọn trong lòng bàn tay, nhìn Khương Mục Đào nói.

“Không phải lão nói bị hớt tay trên sao? Ta giúp lão đòi lại công bằng. Đi thôi.”

“Chờ đã, Sở tiểu thư!”

Nam tử đi được vài bước thì xoay người lại nói.

“Tiểu thư ở nhà rồi. Gọi ta là Sở công tử.”

“Dạ, Sở công tử! Chờ lão phu với!”

Khương Mục Đào vội thu xếp hành lý, lật đật đuổi theo cho kịp Sở công tử, cùng đi về phía quân doanh Đại Triệu.

Đề xuất Khoa Kỹ: Hắc Ám Vương Giả
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

3 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
3 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.