Chương 118: Kẻ không liên can chớ nhúng tay vào.
Vỗn dĩ chiến sự giữa Đại Triệu và Yên Đình đã có thể kết thúc từ mấy tháng trước. Nếu không phải trời nam đổi gió, mưa nắng thất thường khiến binh sĩ Đại Triệu, chủ yếu là người phía bắc không quen khí hậu ngã bệnh hàng loạt. Chủ Soái Cơ Ninh thì bị giặc đuổi đánh trên đường lui binh. Vậy nên chiến sự mới kéo dài như thế này.
Thời điểm này là đầu tháng tám. Tính ra chiến sự cũng vừa tròn hai năm.
Sở công tử và Khương Mục Đào tìm đến con đường huyết mạch đi vào quân doanh mà ngồi chờ. Bởi thường dân không được phía lảng vảng gần đó. Sở công tử định bụng, chờ đến khi Cơ Ninh hoặc là Đàm Trùng Lương rời khỏi quân doanh đi qua nơi này sẽ mượn cơ hội đó ra mắt Chủ Soái. Vậy mà suốt mấy ngày trời không có ai qua lại bằng con đường này cả. Kể cả vận chuyển quân lương cũng chẳng thấy.
Sở công tử mới vỗ trán, nhớ ra. Mấy tháng trước Cơ Ninh vừa thoát chết, sao có thể vô duyên vô cớ rời khỏi quân doanh. Vả lại công đường này lại quá trống trải, vận chuyển quân lương bằng đường này quá sức nguy hiểm.
Cả hai định rời đi tìm cơ hội khác thì bắt gặp một người mặt mày đen đúa, thân mặc giáp trụ từ phía quân doanh chạy ra. Nhìn bộ dạng sợ sệt của y, Cơ công tử và Khương Mục Đào có thể đoán được bảy, tám phần là đào binh. Cả hai nhìn nhau mà cười, như hiểu ý nhau, liền đi đến chặn tên lính đào ngũ lại hỏi.
Gặp người ở nơi này, hắn sợ lắm. Mặt mày hớt hãi chạy về hướng khác. Nhưng mà dáng chạy chân cao chân thấp thì sao có thể chạy được xa. Trong mười bước chân, Khương Mục Đào đã có thể bắt hắn lại. Lão dò hỏi.
“Tiểu huynh đệ, ngươi làm gì mà sợ hãi thế kia? Bọn ta đâu phải người nhà binh, cần gì phải bắt ngươi lại.”
Tên đào binh, phần vì sợ hãi, phần vì mệt mỏi mà lập tức ngất lịm đi. Khương Mục Đào không khỏi kinh ngạc, bèn đưa tay bắt mạch thử. Xong, lão mới quay sang nói với Sở công tử.
“Không sao, hắn ta chưa chết. Chỉ là kiệt sức mà thôi.”
Khương Mục Đào bèn vác tên đào binh về trại chăm sóc, đợi khi tỉnh lại sẽ hỏi rõ nguồn cơn sự việc. Tên đào binh tên A Tam, vốn là người ở kinh thành. Không cha không mẹ nên khi đủ tuổi liền đi tòng quân. Chức vụ của hắn trong quân không cao nhưng lương bổng cũng đủ sống, không có lý do gì để đào ngũ cả.
A Tam kể rằng, từ khi Đàm Trùng Lương được phong An Định Hầu thì đám nghĩa sĩ dưới trường chẳng còn xem ai trong quân ra gì nữa. Lính tráng từ tân binh đến tinh binh thì dù là kỷ luật quân đội có nghiêm hơn nhưng so về thực lực, đám nghĩa sĩ xuất thân giang hồ một thân võ công cường đại đương nhiên cao hơn. Vì vậy chúng thường cậy vào An Định Hầu là tâm phúc của Chủ Soái mà vô cớ gây sự, giành hơn một nửa số lương cho binh sĩ chính quy. Đám A Tam cũng không làm gì được, muốn đánh cũng không đánh lại, muốn báo lên trên cũng bị chặn lại.
Cộng thêm đang vào mùa mưa, nơi này ẩm thấp có rất nhiều muỗi. Nhiều binh sĩ bị muỗi đốt thì nằm lăn ra, toàn thân run rẩy, sau đó thì sốt cao. Cả A Tam cũng bị mắc phải. Khi chịu không nổi nữa, hắn mới tìm cách chạy trốn ra đây.
Nghe kể xong, Khương Mục Đào trầm ngâm rất lâu. Thi thoảng lão có khẽ quan sát nét mặt của Sở công tử. Nhưng mặt y chẳng đổi sắc, cũng không nói câu nào. Lão mới hiểu y để lão giải quyết chuyện này.
Khương Mục Đào hỏi.
“Thế ngươi có dự định thế nào? Trốn khỏi quân doanh rồi sẽ làm gì tiếp? Đã tính chăng việc bị bắt?”
A Tam lắc đầu. Đào binh bị bắt chắc chắn sẽ bị xử chết. Nhưng nếu ở lại doanh thì có khác gì. Thế nên A Tam mới liều mình tìm đường sống.
Khương Mục Đào vuốt râu trầm ngâm, bèn bày cho A Tam một kế này. Lão lấy ra giấy mực, dựa vào tính toán của bản thân mà viết ra một kế, dụ địch thế nào, dẫn binh ra sao đều ghi rõ ràng. Sau đó cho vào phong thư rồi đưa cho A Tam, bảo.
“Ngươi về đại doanh, tâu rõ bản thân đào ngũ rồi dâng phong thư này lên. Chủ Soái của ngươi đọc xong sẽ tạm tha mạng cho ngươi. Việc còn lại là an ổn chờ đợi. Không quá một tháng sau chúng ta sẽ gặp lại. Ngươi cứ yên tâm.”
A Tam bán tín bán nghi, nhưng cũng không còn cách nào khác, đành nghe theo lời dặn của Khương Mục Đào. Không ngoài dự tính, vừa về đến doanh hắn liền bị bắt lại. Hắn mới thưa với tướng quân mà mình dưới trướng rằng, bên ngoài quân doanh có hai người dựng lều cắm trại, bản thân vừa chạy ra ngoài liền ngất đi được hai người này cứu giúp, sau đó còn hiến cho Chủ Soái một kế có thể đẩy lui quân Yên Đình.
Tướng quân mới cho người đi xem thử, quả thật có hai người một già một trẻ cắm trại cách quân doanh năm dặm. Người trẻ dung nhan tuấn tú ra dáng thư sinh, người già lại lão thành, rất có phong thái của bậc tiên sinh nho gia. Trong bụng y nghĩ thầm, nói không chừng hai người bọn họ thật sự có tài, nếu có thể lập công vào doanh thì An Định Hầu kia không còn phách lối được nữa. Y mới cầm phong thư A Tam mang về dâng lên cho Cơ Ninh.
Cơ Ninh xem kế sách thì cho là ý hay. Đưa cho Đàm Trùng Lương xem, y cũng gật gù tán thưởng. Nhưng Cơ Ninh cho rằng kế này có hơi rủ ro. Chẳng may bất thành thì lại kiến sĩ khí đại quân thêm suy. Đàm Trùng Lương mới nói.
“Chủ Soái yên tâm. Thuộc hạ sẽ dẫn theo trăm cao thủ để đối chứng kế sách này. Rủi cho bất thành thì bọn họ cũng có thể thoát thân.”
Cơ Ninh nghe vậy thì yên tâm, xốc lại tinh thần binh sĩ, chuẩn bị cho chiến dịch sắp tới.
Giữa tháng tám, một đội kỵ binh hơn hai trăm người rời doanh theo lệnh của Cơ Ninh, được đích thân Đàm Trùng Lương chỉ huy. Đi theo con đường do Khương Mục Đào chỉ cho mà băng rừng, liền đến một con đường mà đoàn vận lương của quân Yên Đình đi qua. Con đường này nằm sâu trong lãnh thổ Yên Đình, vậy nên đội kỵ binh phải mất đến một ngày mới đến nơi, lại thêm hai ngày để thăm dò con đường.
Đến ngày thứ tư thì có đoàn vận lương đi qua. Ban đầu Đàm Trùng Lương rất kinh ngạc, bởi trong phong thư hiến kế có ghi rõ đúng ngày hôm nay sẽ có một đoàn vận lương. Y mới dằn lòng kích động, định bụng xong chuyện này sẽ hỏi người hiến kế ra nhẽ tại sao có thể biết chuyện cơ mật như thế này.
Đàm Trùng Lương cùng trăm cao thủ xông lên, trăm người còn lại thì chia ra vây hãm. Đoàn hộ tống không kịp trở tay, bị đám cao thủ chết giết vô số, đoàn vận lương cũng kẻ chạy người chết. Đội kỵ binh thấy vậy thì cười hả hê, cho rằng kẻ địch ngu ngốc không bảo vệ kỹ tuyến đường vận lương thì từ đâu xuất hiện hơn chục người xông vào đánh giết.
Đàm Trùng Lương bị hai tên nhắm vào vung đao chém. Y kịp thời phản ứng nhảy ra khỏi lưng ngựa, nhìn thấy con ngựa bị chém chết tươi. Y mới hỏi.
“Các ngươi là binh sĩ Yên Đình?”
Một tên đeo mặt nạ sắt đứng ra cười đáp.
“Đúng thì sao, không đúng thì sao? Kể cả ta có không phải binh tướng Yên Đình chăng nữa, giữa ta và ngươi cũng có ân oái riêng. Vốn ta định xông vào doanh trại để giết ngươi, ngờ đâu ngươi lại tự nộp mạng. Tốt lắm!”
Dứt lời hắn lao đến vung kiếm chém tới, rồi tung mình lên không đá và ngực Đàm Trùng Lương. Thân thủ kẻ này quá mức quỷ dị, Đàm Trùng Lương chỉ kịp tránh kiếm thì một cước của hắn đã trúng ngực y, đẩy lùi y ra xa mấy trượng.
Đàm Trùng Lương chưa kịp hồi thần thì kẻ kia đã áp sát, kiếm cũng đã kề vào cổ của y. Ngay lúc này một thanh kiếm từ xa bay đến chém kẻ đeo mặc nạ. Hắn kịp thời lùi lại mười bước chân, thế mà vẫn bị chém xuyên giáo ngực để lại vết cắt dài từ vai xuống hông. Nhìn kỹ thanh kiếm cắm trên đất, hắn có hơi giật mình, nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh, lớn tiếng hỏi.
“Các hạ là cao thủ phương nào? Cớ sao lại xen vào việc tranh chấp của hai nước?”
Giọng lạnh nhạt đáp lại.
“Ta nghe rất rõ, chính ngươi vừa nói đây là ân oán riêng. Vậy thì ta cứu kẻ yếu thế cũng đâu có gì sai.”
Sở công tử từ trên trời đáp xuống, đứng một chân trên thanh kiếm, tay phe phẩy quạt nhìn kẻ đeo mặt nạ. Y nói tiếp.
“Mà vốn dĩ chiến loạn giữa Yên Đình và Đại Triệu cũng đâu có liên quan đến Hướng Thiên Giáo. Vậy vì cớ nào lại xen vào?”
Sở công tử hơi nheo mắt nhìn vào tên đeo mặt nạ. Từ khí chất đến linh lực phát ra rất giống với Hoắc Khang, một trong Tứ Hộ Pháp của Hướng Thiên Giáo. Lần này gặp lại ở đây, chỉ có Sở công tử là nhận ra hắn, còn hắn thì lại không nhìn ra phép biến thân của y.
Hoắc Khang nghe vậy mới ôm quyền hỏi, giọng điệu càng nhẹ hơn câu trước.
“Đạo hữu người phương nào?”
Sở công tử nhảy khỏi thanh kiếm mà cầm lên, điệu bộ ung dung tra kiếm vào vỏ, đáp.
“Ta là người Đại Triệu.”
Hoắc Khang thu kiếm vuốt cằm, rơi vào trầm tư. Hắn cố nhớ xen ở Đại Triệu còn một nam tu sĩ nào khác ngoài Lưu Vân hay không, bởi trước giờ Đại Triệu chỉ có hai vị Chân Long tọa trấn, sau lại xuất hiện hai vị Chân Tiên là Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân. Ngoài ra không còn tiên môn hay tiên phủ nào khác, kể cả tán tu cũng không có mấy ai có pháp bảo như thanh kiếm trong tay Sở công tử. Hắn mới nói rằng.
“Đạo hữu nói bản thân là người Đại Triệu, vậy Lưu tiên sinh, Bạch tiên tử có biết đến hay không?”
Sở công tử lạnh lùng đáp trả.
“Biết, lại còn rất thân. Thế nào, ngươi sợ sao?”
Sở công tử có thể tưởng tượng được vẻ mặt khó coi của Hoắc Khang dưới lớp mặt nạ sắt. Trước đây hắn từng bị mấy thần thông mà Lưu Vân phô diễn làm cho kinh sợ. Riêng Bạch Nguyệt Quân thì hắn chỉ nghe Tuyệt Thiên Hoang kể lại, nhưng cũng không kém cạnh Lưu Vân mà còn có phần tàn nhẫn hơn. Vậy nên trong lòng hắn hiển nhiên có vị trí cho hai người, thậm chí còn ngang hàng với Giáo Chủ Yến Tự Khâm và Giáo Chủ Phu nhân Trịnh Tú Sương.
Giọng hắn có chút ngậm ngừng, hỏi Sở công tử.
“Tiên sinh và tiên tử không quan tâm đến chuyện này sao?”
“Tiên sinh và tiên tử không muốn xen vào. Nhưng nếu có kẻ không liên can lại nhảy vào hố bùn này thì họ cũng không làm ngơ đâu.”
Khương Mục Đào tuy không phải là sắp xếp của Lưu Vân nhưng vẫn dành chút tâm tư cho lão. Chuyện này Sở công tử biết rất rõ, cũng hiểu được dụng ý trong đó. Những gì y nói nãy giờ đương nhiên không phải là nói bừa. Thế cục của phàm nhân mà có Tu Tiên giới nhúng tay vào, Lưu Vân sẽ đến lau sạch bàn tay ấy, không quan tâm đó là ai.
“Vậy ta xin cáo từ.”
Hoắc Khang chắp tay với Sở công tử, sau đó trừng mắt nhìn Đàm Trùng Lương, khi này vẫn chưa hiểu hai người đang nói gì với nhau. Hoắc Khang đưa tay ra hiệu cho bộ hạ dừng tay rồi tất cả cùng nhau rút lui. Chẳng mấy chốc toàn bộ đám người đã đi mất. Kiểm tra lại, đội kỵ binh có gần trăm người chết, số còn lại cũng bị thương quá nữa.
Đàm Trùng Lương đi đến chắp tay hành lễ với Sở công tử, nói lời cảm tạ.
“Đa tạ huynh đài đã ra tay cứu giúp. Chẳng hay cao danh quý tánh là gì, để bổn hầu tiện xưng hô.”
Sở công tử khẽ liếc nhìn Đàm Trùng Lương, sau đó quay đi, nói.
"Ta họ Sở. Hầu gia biết bấy nhiêu là đủ rồi.”
Nói rồi y bỏ đi vào rừng. Đàm Trùng Lương muốn gọi lại nhưng chạy đến đã chẳng thấy người đâu nữa.
Đề xuất Voz: Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.