Chương 119: Thỉnh tiểu muội, đấu võ công.

Quay về chỗ cắm trại, Sở công tử kể cho Khương Mục Đào nghe tình hình bên phía đoàn vận lương Yên Đình. Y cứ nghĩ Hoắc Khang xen vào tấn công Đàm Trùng Lương giữa chừng sẽ khiến kế sách của lão đổ bể. Ngờ đâu, nghe xong lão bật cười khanh khách. Lão nói.

“Công tử vẫn còn trẻ, không đọc nhiều binh thư, hiển nhiên không hiểu. Vốn lão phu cho đánh vào đoàn vận lương là để đại doanh Yên Đình thiếu hụt quân lương, sau đó lại cho binh sĩ Đại Triệu thay phiên quấy rối. Tinh thần đại quân Yên Đình từ đó mà suy sụt. Thời điểm này quân lương đã bị phá hết, tức là bước đầu kế sách đã thành công. Việc sau đó cứ thế mà làm.”

Lão vuốt râu, chỉ tay vào Sở công tử nói tiếp.

“Có điều lão phu không tính đến tên tà tu kia ghi thù An Định Hầu. Giờ thì hay rồi. Hắn báo thù bất thành, còn bị công tử dọa cho bỏ chạy. Về sau, đại quân Đại Triệu sẽ bớt lo về hắn nữa.”

Sở công tử gật gù, nhận ra bản thân đã vô tình giúp đại quân Đại Triệu một chuyện lớn, nội tâm cảm thấy gì đó là lạ. Một phần là vì từ ban đầu y không có ý định làm mưu sĩ hay giúp sức cho Đại Triệu hay Yên Đình, mà chỉ là muốn bắt một tà một yêu phía bên kia mà thôi. Y cùng Khương Mục Đào đến đại doanh cũng chỉ để quan sát thử Cơ Ninh mà thôi.

Giờ đây đã biết đối phương là Hộ Pháp của Hướng Thiên Giáo, y có thể khẳng định Hoắc Khang còn viện binh, có thể là Hồng Tinh, cũng có thể là Xuyên Khung. Dù là ai đi chăng nữa, hợp lực với Hoắc Khang cũng có thể đuổi giết mình.

Sở công tử thoáng nghĩ đến việc tìm viện binh để cân bằng thế trận. Với đạo hạnh hiện tại của y chỉ có thể đánh ngang với Hoắc Khang, cùng lắm là làm nhau bị thương rồi rút lui. Nhưng đấy là còn chưa nói với yêu quái bên kia thực lực như thế nào.

‘Hay là đi tìm Du Nhi. Muội ấy cũng ở gần đây. Có muội ấy giúp cũng đỡ một phần sức lực.’

Sở công tử thầm nghĩ.

Y biến trở lại thành Sở Uyển Đình, cưỡi gió bay đến Tây Lương ở phía tây. Trước khi đi, nàng không dặn dò Khương Mục Đào điều gì. Mặc dù lão cung kính gọi nàng một tiếng “tiểu thư” vai vế cũng thấp hơn nàng rất nhiều. Nhưng dù sao lão cũng không thật sự là tiểu bối của nàng, nàng có chút ngại khi ra lệnh này ra lệnh kia cho lão làm theo. Bản thân lão cũng là bậc đại trí trong đám phàm nhân, tất nhiên là biết nên làm gì mới tốt.

Đến một ngọn núi cách biên giới Đại Triệu ba mươi dặm, Sở Uyển Đình mới hạ độ cao. Tưởng Du Nhi chính là đang tu luyện trong núi này, đi theo còn có Sô Ngô. Bấy lâu nay nó vẫn luôn theo sát nàng. Ngày rời khỏi nhà đi lịch luyện, nàng không mang nó theo, nhưng nó vẫn đi theo nàng đến tận đây.

Thời khắc này, Sô Ngô nằm co người cạnh Tưởng Du Nhi đang tọa thiền. Cảm nhận được khí tức quen thuộc, nó liền ngẩng đầu dậy ngó nghiêng ra ngoài động, hai lỗ mũi nhỏ nhỏ co giãn liên hồi để hít lấy từng luồng khí thoáng qua. Rồi nó từ tốn đi ra cửa động, ngước nhìn Sở Uyển Đình đang chờ ở đây.

Sở Uyển Đình có chút bất ngờ. Nàng tưởng lúc này nó đang nằm phơi nắng trên mái nhà cơ, đâu ngờ rằng nó lại bám theo Tưởng Du Nhi.

“Tiểu gia hỏa ngươi không phải bình thường rất lười biếng sao? Sao lại lặn lội đến chốn sơn dã này cho nhọc thân vậy?”
Kỳ thật nó chẳng mấy khi tham dự vào chuyện trong nhà. Ngày nào cũng trèo lên mái nhà nằm phơi nắng. Nhưng khi Tưởng Du Nhi gọi thì nó vẫn sẽ đến bên cạnh nàng. Trong nhà ngoài Lưu Vân cũng chỉ có mỗi Tưởng Du Nhi là có thể sai bảo nó như vậy. Nói nó kiêu ngạo, không xem người khác vào mắt thì cũng đúng. Nói nó vì hẹn ước với Lưu Vân mà hạ mình làm linh sủng cho Tưởng Du Nhi cũng chẳng sai. Dù sao thì nó cũng chỉ đang làm đúng với chức trách mà thôi.

Sô Ngô nhìn Sở Uyển Đình một lúc, sau đó mới quay người đi vào trong động, dáng vẻ như người dẫn đường. Trong động này không quá rộng, rất sau nhưng không thắp đèn vẫn sáng sủa như ban ngày. Tưởng Du Nhi đang ngồi tọa thiền trên thềm đá, nghe tiếng bước chân thì khẽ mở mắt, mới thấy Sở Uyển Đình được Sô Ngô dẫn vào.

Tưởng Du Nhi hỏi, giọng nửa mừng rỡ nửa hoài nghi.

“Uyển Đình tỷ tỷ, tại sao tỷ lại tìm đến nơi đây?”

Sở Uyển Đình mới kể cho nàng nghe chuyện ở biên ải.

“Ta đến đây làm muốn mời muội tạm thời rời núi, giúp ta đối phó với Hoắc Khang và tên yêu quái kia.”

Tưởng Du Nhi có chút bất ngờ. Nàng nói.

“Muội có phải là cao nhân ẩn thế đâu mà tỷ phải mời muội cơ chứ. Với lại muội tu hành chưa lâu, muốn đối phó với Hộ Pháp của một giáo thì có chút quá sức rồi.”

“Muội chưa từng thực chiến lần nào, tất nhiên là chưa hiểu rõ năng lực bản thân. Lần này vừa hay có kẻ giúp thử tài, sao muội không nhân cơ hội này để dùi mài chiến lực.”

Tưởng Du Nhi nghe xong thì có chút dao động. Nàng thử nhìn Sô Ngô, ánh mắt như muốn hỏi ý kiến của nó. Nó liền nhảy vào lòng nàng, cọ cọ đầu vào lòng bàn tay rồi kêu lên mấy tiếng. Như thể nó đang muốn nói, sẽ bảo vệ nàng đến cùng vậy.

Thấy Sô Ngô như vậy, Tưởng Du Nhi mới đồng ý. Cả hai cưỡi gió quay về nơi Khương Mục Đào cắm trại mà chờ đợi.

Trong nửa tháng kế tiếp, tình hình chiến sự thay đổi đến chóng mặt. Trước đó Đại Triệu còn đang co cụm phòng thủ, sau khi liên tiếp chặn quân lương, lại cho quân quấy nhiễu đại doanh Yên Đình liền vực mình trở lại, chiếm lại được một quận từ tay Yên Đình.

Khi này Cơ Ninh mới cho người mời Khương Mục Đào về đại doanh, để xem xem diện mạo lão như thế nào. Khương Mục Đào cùng Sở Uyển Đình và Tưởng Du Nhi được xe ngựa đưa đến trị sở, được đích thân An Định Hầu Đàm Trùng Lương dẫn vào chính đường.

Nơi đây, Cơ Ninh ngồi trên án cao, xung quanh là các tướng dưới trướng. Tất cả đều rất lạ mặt đối với lão, tuy nhiên có một kẻ rất quen mắt. Hắn râu ria xồm xoàm, ngồi phía sau chỗ của An Định Hầu, chính là kẻ đã ra tay với lão hồi ở đỉnh Thất Thương. Biết rằng hắn sẽ không nhận ra mình, nhưng Khương Mục Đào vẫn cảm thấy có chút khó chịu.

Lão cùng Sở công tử và Tưởng Du Nhi hành lễ với Cơ Ninh. Cơ Ninh thấy Khương Mục Đào tuổi đã lớn, vậy mà vẫn lo cho quốc vận Đại Triệu thì lấy làm kính trọng. Y lại nhìn sang Sở công tử và Tưởng Du Nhi. Một người là thư sinh nhưng khí huyết tràn trề, rất giống với An Định Hầu khi còn làm hiệp khách giang hồ, cũng có mỹ danh là Ngọc Diện Thư Sinh.

Tưởng Du Nhi thì có hơi khác biệt. Thân nữ tử nhưng chẳng có nét mềm yếu, đứng giữa đám võ tướng mà chẳng lấy làm rung sợ. Trong lòng còn ôm theo con mèo trắng, bộ dạng như thể đang đi tản bộ vậy.

Cơ Ninh mới quay sang hỏi An Định Hầu.

“Đây chính là Sở công tử đã cứu mạng Hầu gia đây sao?”

Đàm Trùng Lương thưa.

“Tâu, phải! Sở công tử tuy chưa để lộ thực lực, nhưng thần nghĩ võ công của công tử phải rất phi phàm, mới có thể bức lui tên tướng Yên Đình kia mà chẳng cần động thủ. Vậy mới thấy rõ triều ta đâu đâu cũng có hào kiệt.”

Cơ Ninh lại hỏi Khương Mục Đào.

“Chẳng hay Sở công tử và vị cô nương đây là gì của tiên sinh vậy?”

Khương Mục Đào có chút do dự, nhìn sắc mặt của Sở công tử trước rồi mới thưa.

“Bẩm, hai huynh muội Sở công tử trên đường du lịch thì gặp được lão. Vừa hay cả hai tâm đầu ý hợp, nên mới cùng nhau du hành.”

Cơ Ninh nghe vậy thì lấy làm kinh ngạc. Sở công tử cùng tiểu muội trước mặt còn trẻ hơn cả An Định Hầu đến vài tuổi, vậy mà đã dấn thân chốn giang hồ. Không hổ là tuổi trẻ tài cao. Nếu Sở công tử chịu gia nhập thì khác gì hổ mọc thêm cánh, chiến sự với Yên Đình sẽ có thể kết thúc trong nay mai.

Nhưng các tướng nghe thế thì không phục. Cho rằng khi trước An Định Hầu cũng một thân võ nghệ nhưng vẫn cần đến một đội hơn ngàn nghĩa sĩ mới cứu được Chủ Soái về doanh. Thế thì chỉ một mình Sở công tử sao có thể bức lui được một tên tướng Yên Đình.

Sở công tử mới nói.

“Tại hạ không có ý định đầu quân. Chỉ là hiện tại có việc còn chưa giải quyết nên mới cùng Khương tiên sinh đến quân doanh. Các vị tướng quân không cần phải ôm lòng bất bình làm gì. Nhưng nếu các vị có ý khinh miệt tại hạ và tiểu muội, tại hạ há có thể cho qua. Chúng ta ra sân ngoài kia giao đấu, xem ai mới có thực tài.”

Các tướng liền kéo nhau ra ngoài sân, chụm đầu lại hội ý chọn một người có võ nghệ tốt nhất ra giao đấu. Riêng mấy tướng dưới trướng Đàm Trùng Lương thì không có vẻ gì là hứng thú, đứng cùng y ở cửa chính sảnh. Cuối cùng tướng họ Thôi là người được chọn.

Thôi tướng gọi người mang binh khí đến, sau đó chọn ra một thanh đại đao rồi đi ra giữa sân. Y nhìn Sở công tử nói.

“Sở công tử, thất lễ rồi.”

Sở công tử vậy mà vẫn không bước ra, mà quay sang nói với Tưởng Du Nhi.

“Muội lên đi.”

Mọi người nghe vậy thì nội tâm chấn động. Ngay cả Tưởng Du Nhi từ đầu đến giờ chưa từng lên tiếng cũng phải kêu lên kinh ngạc. Nàng thầm nghĩ.

‘Vậy là bị tỷ ấy hố rồi.’

Tưởng Du Nhi xua tay nói.

“Muội a? Muội không đánh được! Quyền của muội vẫn chưa luyện thành.”

Sở công tử ôm lấy Sô Ngô trong lòng Tưởng Du Nhi, nhẹ giọng nói.

“Muội chưa thử, sao biết là chưa thành. Cứ lên đánh đi đã, dù có chưa luyện thành vẫn không thua được.”

Sau đó dùng lực đẩy Tưởng Du Nhi một cái, nàng liền bị đẩy ra giữa sân, đứng đối diện Thôi tướng. Lúc này các tướng xì xầm to nhỏ, nói nếu Sở công tử sợ thua thì cũng không nên để tiểu muội ra thế mạng chứ.

Thôi tướng thấy Tưởng Du Nhi bộ dạng liễu yếu đào tơ thì cười nói.

“Tiểu cô nương, cô mau về đi! Ta không đánh với nữ nhân đâu."

Chẳng hiểu sao, khi nghe câu này Tưởng Du Nhi trong lòng cảm thấy bực bội khó tả. Rất lâu rồi nàng chưa bị xem thường như vậy. Nàng mới thủ thế vung tay, để lộ ra mười cái vòng sắt đeo ở hai bên cẳng tay.

Từ lúc rời nhà đến nay nàng luôn đeo thập hoàn. Mà nó cũng càng lúc càng nặng, theo mức độ tinh thuần của Thiết Tuyến Quyền. Ban đầu mỗi chiếc chỉ nặng gần một cân, đến nay mỗi chiếc đã nặng hơn mười mấy cân rồi. Kỳ thật, nó nặng lên bởi vì mỗi khi luyện quyền Tưởng Du Nhi luôn dùng pháp lực để gia tăng lực đạo phát ra, thay cho nội công thuần túy. Mà mỗi lần như thế thập hoàn lại hấp thu dần dần pháp lực mà nàng phát ra. Bởi thế càng luyện, càng dùng nhiều pháp lực thì nó lại càng nặng hơn.

Tưởng Du Nhi không nói lời nào, phi thân đến trước mặt Thôi tướng mà tung quyền. Mà dĩ nhiên là nàng đã phải kiềm chế lại năm sáu phần lực. Thôi tướng liền đưa đao lên đỡ. Một quyền vừa chạm vào mặt đao liền vang lên tiếng “coong” chói tai. Nhìn lại thì thấy mặt đao có dấu in tròn, ở giữa còn có dấu in hình nắm đấm.

Thôi tướng thất kinh, liền vứt đao mà lùi lại. Y nhìn Tưởng Du Nhi thủ thế, nói.

“Tiểu cô nương đúng là thâm tàng bất lộ. Được! Vậy thì ta đấu với cô nương. Xem chiêu!”

Binh sĩ đứng cạnh kệ binh khí ném cho Thôi tướng thanh trường kích. Thôi tướng nhận lấy rồi phi thân đến đâm kích. Tưởng Du Nhi mới giơ tay đón lấy, kẹt lấy mũi kích bằng cẳng tay. Thôi tướng liền thu kích kéo nàng lại gần, rồi tung mình vung cước. Tưởng Du Nhi không chịu thua kém, cũng kéo mũi kích lại rồi tung cước. Hai cước chạm nhau, lực đạo mạnh mẽ khiến cả hai bị đẩy lui về sau hơn một trượng. Thôi tướng thì ngã ra đất, bụi bay tứ tung. Còn Tưởng Du Nhi thì vẫn đứng vững, chỉ là thân người hơi chao đảo mất thăng bằng.

Thấy Thôi tướng đứng dậy, Tưởng Du Nhi định lao lên đánh tiếp thì Sở công tử đã đến bên cạnh nàng từ lúc nào, nắm vai giữ nàng lại.

“Đã phân thắng bại, đừng đánh nữa.”

Nghe vậy Tưởng Du Nhi mới thu liễm khí tức, trở lại thành tiểu cô nương nhu mì như trước. Các tướng xem được trận giao đấu này vô cùng bội phục. Họ nghĩ thầm, một tiểu cô nương như vậy lại có nội lực cao cường hơn cả Thôi tướng, vậy thì Sở công tử kia hẳn là không kém cạnh.

Thôi tướng ôm quyền hành lễ với Tưởng Du Nhi rồi rời khỏi sân đấu, đi vào hàng đứng cùng các tướng. Tưởng Du Nhi cũng định rời đi thì bị một giọng nói chặn lại.

“Tiểu cô nương chậm đã.”

Người nói chính là gã đứng phía sau An Định Hầu, tên Diên Khải. Trước gã làm chủ của Hoàng Sơn Tiêu Cục, sau chuyện trên đỉnh Thất Thương thì đi theo Đàm Trùng Lương đến bây giờ. Người dưới trướng y hiện tại, ba phần là người của tiêu cục.

Diên Khải sai người mang cổ cầm đến, sau đó vác đàn ra giữa sân, nói.

“Tiểu cô nương thâm bất khả trắc, có thể cho hạ tướng thử vài chiêu không?”

Tưởng Du Nhi mở miệng định đáp thì Sở công tử đã đứng chắn trước mặt nàng, tay phe phẩy quạt nói.

“So chiêu với ta thì sao?”

“Cũng được thôi. Mời Sở công tử xuất thủ.”

Lời gã vừa dứt, Sở công tử lập tức phi quạt giấy trong. Quạt giấy xoay tròn xé gió bay đến như tên bắn. Diên Khải liền vận công, tay gảy trên dây đàn như vũ cơ đang múa. Dây đàn rung động ngân lên chiến khúc hào hùng, quạt đang bay cũng rung động theo ngũ cung mà chao đảo. Đến khi gã gảy lên cung cuối, chiếc quạt như bị kình lực đánh trúng mà bị xé tan giữa không trung.

Đây chính là ngón nghề nội công của Diên Khải. Trái với vẻ ngoài cục mịch, gã đàn cổ cầm rất hay nhưng rất ít kẻ nghe được, bởi người nghe được hầu hết đều đã chết dưới môn võ công này của gã rồi. Mỗi lần chuẩn bị đánh ra kình lực, gã đều vận công từ đan điền truyền lên huyệt Thập Tuyên, là mười huyệt ở đầu mười ngón tay, rồi thông qua dây đàn mà truyền chân khí ra ngoài thành kình lực. Chân khí này có thể sắc bén tựa lưỡi đao, cũng có thể nặng như búa tạ, là tùy vào cách gã gảy đàn.

Diên Khải tiếp tục gảy đàn, liên tiếp đánh ra mấy đợt kình lực. Sở công tử bình chân như vại, chỉ lách mình tránh đòn. Y khẽ xoay trở lòng bàn tay, hút lên mấy viên sỏi vào lòng bàn, sau đó vận lực búng về phía Diên Khải. Viên sỏi bay nhanh đến mức chẳng ai thấy gì, chỉ nghe được mấy tiếng “bụp” của viên sỏi đánh trúng kình lực mà vỡ tan thành bụi.

Tiếng động bất ngờ khiến mọi người đứng xem khẽ giật mình, chẳng hiểu thanh âm từ đâu truyền đến. Cũng bởi chẳng mấy ai thấy rõ thủ pháp của hai người đang giao thủ. Ngoài Tưởng Du Nhi, Khương Mục Đào, Đàm Trùng Lương và một vài thuộc hạ dưới trướng thì ai ai cũng như mắt mù tai điếc, chỉ nghe tiếng đàn, thấy Diên Khải và Sở công tử liên tục vung tay về phía đối phương.

Chúng tướng sĩ mới là người kinh ngạc nhất. Dù cho bọn họ cũng là một thân võ nghệ, nhưng lại không tinh thông bằng những cao thủ giang hồ, cũng chưa từng thấy cao thủ giao đấu như thế này. Bọn họ kẻ thì há hốc, kẻ thì trợn mắt.

Trên sân lúc này, hai kẻ giao đấu như rồng như hổ, không ai nhường ai. Tỷ như Sở công tử chỉ dùng ba thành thực lực thì Diên Khải cũng đáp trả vừa bằng ba phần đấy. Nhưng dù vậy, nếu kéo dài thì tất nhiên Diên Khải sẽ trở nên yếu thế. Bởi gã dùng là nội lực thuần túy, còn Sở công tử lại dùng chủ yếu là pháp lực để thay thế cho nội lực. Mà thứ này Sở công tử lại chẳng thiếu, vả lại y chỉ dùng để gia trì cho võ công thông thường, không phải thi triển pháp thuật nên tiêu hao lại càng ít hơn.

Nhìn thần sắc của Sở công tử qua hơn trăm chiêu mà hơi thở vẫn điều độ, chẳng có gì là nặng nhọc, Diên Khải thầm nghĩ.

‘Nếu kéo dài, e là ta sẽ thua mất. Chi bằng một chiêu phân thắng bại.’

Gã mới xoay người ôm dọc cổ cầm, liên tục vung vẩy tay trên dây đàn đánh ra hơn mười mấy đạo kình lực về phía Sở công tử, uy lực cũng tăng lên gấp bội. Sở công tử hơi nheo mắt, nhảy chồm lên trước, lách mình tránh né rồi đánh ra một chưởng. Diên Khải liền vuốt dọc dây đàn, tạo ra âm thanh cao vút. Chưởng của Sở công tử chưa chạm đến đã bị chặn lại giữa chừng, tựa hồ chạm phải tấm vách vô hình.

Thế mà sắc mặt của Diên Khải lại vô cùng khó coi. Mặt gã nhăn nhó, tay thì run rẩy khiến thanh âm nhiễu động. Thì ra là chưởng khí âm hàn của Sở công tử truyền đến bàn tay của gã. Đến thời điểm, dây đàn như bị đóng băng mà gãy vụng từng đoạn. Diên Khải cũng không phải tay vừa, đã phòng hờ sẵn một chưởng trong tay, chờ khi Sở công tử phá được chiêu vừa rồi liền tung ra đỡ lấy chưởng của y. Nhưng gã lại không ngờ một chưởng này của Sở công tử lại thâm sâu như vậy.

Bàn tay dùng để đối chưởng của gã dù đã vận thêm công lực nhưng vẫn bị chưởng khí của Sở công tử phá tan, cả bàn tay tê rồi lan ra cả cánh tay trở nên tê buốt, như ngâm trong đá lạnh giữa trời đông. Không dừng lại ở đó, Sở công tử đưa tay còn lại ra làm một cái cầm nã thủ, túm lấy cánh tay của Diên Khải khiến gã không kịp trở tay. Cùng đường, gã đành rút mạnh cánh tay đang tê buốt của mình lại, khiến mảnh giáp bên cánh tay đó rách toạt một tiếng “xoẹt”.

Sở công tử nhìn mảnh giáp trong tay một lúc thì ném đi, sau đó ôm quyền với Diên Khải, nói.

“Tướng quân đã nhường rồi.”

Đề xuất Tiên Hiệp: Thiên Đạo Đồ Thư Quán (Dịch)
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

3 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
3 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.